Tác giả: Nhĩ Nhã
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342402
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2402 lượt.
ăn vậy?”.
Hiểu Nguyệt nháy mắt mấy cái, nhìn bánh bao trong tay một chút, hình như cũng khó hiểu – Ăn lúc nào vậy.
“Nàng làm gì ở đây thế?”. Sách La Định xoay người ngồi xuống cạnh nàng.
“Chờ ngươi mà.”. Hiểu Nguyệt ăn hết bánh bao rồi, lấy một cái khăn tay lau miệng: “Đã nói buổi tối sẽ lên núi mà.”.
“Nàng nhất định phải đi à?”. Sách La Định hỏi lại lần nữa: “Ban đêm trong núi có thể có sâu, rắn, chuột đó, biết đâu còn có mãnh thú nữa, cũng không đảm bảo không nhảy ra mấy tên tiểu quỷ nữa đâu.”.
Hiểu Nguyệt liếc hắn một cái: “Sợ gì, con mãnh thú đó có thể đánh thắng được ngươi à? Tử Khiêm phu tử nói ma quỷ gì cũng phải sợ ngươi hết! Ngươi đừng có bỏ rơi ta là được…”.
Hiểu Nguyệt nói xong, hình như Sách La Định lại đột nhiên nhớ tới điều gì đó, hỏi nàng: “Đúng rồi, trước đây ta có nghe nói, trong thư quán Hiểu Phong cũng từng có quỷ đúng không?”.
Hiểu Nguyệt ngẩn người, vỗ tay một cái: “Đúng vậy! Ngươi nhắc tới ta cũng nhớ ra rồi, là một nữ quỷ váy trắng!”.
“Nàng từng gặp chưa?”. Sách La Định hỏi.
Hiểu Nguyệt lắc đầu một cái: “Có người nhìn thấy nhưng chủ yếu vẫn chỉ nghe nói thôi.”.
Sách La Định im lặng.
Hiểu Nguyệt nhìn sắc trời một chút, nói: “Đã đến lúc rồi, không phải chúng ta nên đi sao?”.
“Chờ một chút.”. Sách La Định nhìn đôi giày thêu hoa trên chân nàng một chút: “Nàng vẫn còn có thể đi được à?”.
Đúng là Hiểu Nguyệt cảm thấy hơi mệt, nhưng mà phần thì lo lắng cho đại ca nàng, phần thì lại tò mò quá.
Đang nói chuyện lại nghe thấy có tiếng vó ngựa đang đến gần.
Rất nhanh sau đó, một con tuấn mã màu đen nhánh chạy tới, yên cương đầy đủ, hàm thiếc và móng đều được chế tạo bằng bạc nguyên chất, một con ngựa đen! Ngựa rất cao lớn, không có lấy một cọng lông khác màu, vô cùng đẹp.
Lần đầu tiên Hiểu Nguyệt nhìn thấy một chú ngựa lớn như vậy, kinh ngạc đưa tay định sờ cổ ngựa.
“Cẩn thận nó cắn nàng đó.”. Sách La Định đột nhiên nói.
Hiểu Nguyệt bị dọa sợ đến rụt tay lại, nghi ngờ mà nhìn Sách La Định.
Sách La Định phóng người lên ngựa, đưa tay cho nàng: “Ngồi trước hay sau?”.
Hiểu Nguyệt suy nghĩ một chút, muốn ngồi nhưng còn ngại, quay mặt đi: “Không thèm cưỡi cùng ngựa với ngươi.”.
“Vậy mang cho nàng một con nhé?”.
Hiểu Nguyệt bĩu môi: “Không biết cưỡi.”.
Sách La Định giật khóe miệng: “Vậy ta đi một mình nhé?”.
Hiểu Nguyệt vội giữ lấy ống tay áo hắn, suy nghĩ một chút: “Ngồi sau đi…”.
Sách La Định cảm thấy cũng đúng, dù sao thì người ta cũng là đại cô nương mà, tuy ngồi trước sẽ an toàn hơn chút, ngồi phía sau cẩn thận lát nữa đừng có ngã ngựa.
Đưa tay cho Bạch Hiểu Nguyệt.
Hiểu Nguyệt cẩn thận đưa tay, cách ống áo mà đặt tay mình vào tay Sách La Định.
Sách La Định nhìn bàn tay trắng mịn nhỏ nhắn giấu trong ống áo lụa đen, cố gắng cầm thật nhẹ nhàng, chờ khi chân nàng đã đặt vững vàng trong bàn đạp rồi mới từ tốn giơ tay kéo một cái.
Thân hình Hiểu Nguyệt cứ thế bay lên, chờ đến khi hiểu rõ thì nàng đã ngồi trên lưng ngựa rồi.
Sách La Định cảm thấy không được thoải mái lắm, quay đầu lại nhìn nàng, cau mày: “Tiểu thư, nàng cứ ngồi như vậy cẩn thận lát nữa ngã chết!”.
Hiểu Nguyệt nghiêng người một bên ngồi ở lưng ngựa phía sau, cũng cảm thấy không được thoải mái, nhưng mà mặc váy lại không tiện ngồi dạng chân, chỉ có thể cau mày.
“Hay là nàng thay bộ y phục đi.”. Sách La Định đề nghị.
“Không thèm.”. Hiểu Nguyệt thề phải bảo vệ quyền được mặc váy.
Sách La Định bất lực: “Hay là nàng chuyển ra ngồi trước mặt ta đi? Như vậy có thể ngồi nghiêng một bên.”.
Hiểu Nguyệt suy nghĩ một chút, gật đầu một cái.
Sách La Định xoay người lại đỡ lấy, mang Hiểu Nguyệt đến phía trước, giúp nàng ngồi nghiêng ổn định.
Hiểu Nguyệt cảm thấy thoải mái hơn, chỉ là vừa chạm vào ngực Sách La Định, trán đã vừa khớp chạm vào cằm hắn.
Hiểu Nguyệt há miệng, trong lòng không ngừng gào thét – Nha! Gần quá làm sao đây!
Sách La Định thấy nàng còn ý tứ, bèn nói: “Lát nữa có gió lớn, nếu nàng thấy choáng thì cứ dựa vào tay ta.”.
“Ừ.”. Hiểu Nguyệt gật đầu một cái, trong lòng thầm nói – Dựa vào ngực có được không nhỉ? Không được, cần phải ý tứ!
Sách La Định rút một chiếc áo choàng màu đen từ bọc y phục bên cạnh yên ngựa ra, giũ một cái rồi đưa cho Hiểu Nguyệt.
Hiểu Nguyệt nhìn áo choàng trên đỉnh đầu mình, đưa hai tay cầm lấy, hé nửa mặt ra ngửa lên nhìn Sách La Định.
“Gió lớn.”. Sách La Định nói rồi bĩu môi với nàng: “Đừng để bị thổi méo miệng.”.
Vừa dứt lời, Hiểu Nguyệt lập tức dùng áo choàng quấn quanh mặt, che miệng lại, có áo choàng ngăn cản bên ngoài nàng cũng được tự nhiên hơn, dù có dựa vào chỗ nào, có đụng vào đâu cũng không còn ngại ngùng như vậy nữa.
Sách La Định thấy nàng đã ngồi yên ổn rồi bèn rung dây cương một cái, giật… ngựa đi! Hắc mã chẳng khác nào một mũi tên, chạy như bay thẳng đến núi Đông.
Hiểu Nguyệt từ thu mình trong áo choàng, mắt nhìn thẳng về phía trước, chỉ có thể nhìn thấy đôi tay đang giữ dây cương của Sách La Định.
Rời khỏi phố phường đến đường lớn, gần như không còn một bóng ng