Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Tác giả: Nhĩ Nhã

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342404

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2404 lượt.

ười, đêm lặng như nước, ngoại trừ tiếng gió đêm thổi lá kêu xào xạc ra thì cũng chỉ còn tiếng vó ngựa mà thôi.
“Ngươi đoán.”. Hiểu Nguyệt đột nhiên phá vỡ tĩnh lặng, hỏi Sách La Định: “Đại ca ta liệu có biết người hại hắn là ai không?”.
Sách La Định im lặng, im lặng đến khi Hiểu Nguyệt gần như cho rằng hắn không nghe thấy mình hỏi rồi, thì hắn lại đột nhiên mở miệng nói: “Hẳn là biết.”.
“Tại sao huynh ấy lại không nói?”.
“Hắn đương nhiên có lý do của mình.”.
“Ta có chút lo lắng.”. Hiểu Nguyệt buồn lo.
“Sợ cái gì?”. Sách La Định hỏi ngược lại.
Hiểu Nguyệt ngẩng mặt lên: “Đại ca ta thông minh như thế, tại sao phải nhẫn nhịn?”.
Sách La Định cười nhạt: “Cho dù bị thiệt cũng không giải thích mới là nam nhân thực sự, vừa bị chút thiệt thòi đã oang oang kêu thì còn chẳng bằng đám đàn bà.”.
“Ngươi tin tưởng đại ca ta à?”. Hiểu Nguyệt hỏi.
“Ta chỉ tin tưởng những gì mình nhìn thấy.”. Sách La Định không sao cả trả lời: “Hơn nữa, làm đệ nhất thiên hạ cũng chẳng dễ dàng gì, nếu như Bạch Hiểu Phong có thể làm đến tận bây giờ, đương nhiên là hắn phải có bản lĩnh của mình, cần gì ta lo lắng nữa? Bình tĩnh mà nói, cho dù hắn có bị vạn người chửi rủa, tiếng xấu vạn năm như lão tử đi nữa thì cũng chưa chắc là sẽ không thể sống tốt được.”.
Hiểu Nguyệt cười, đôi hàng lông mi cong lên: “Ngươi làm sao có thể bị tiếng xấu truyền vạn năm chứ, muốn có thể truyền được tiếng xấu vạn năm cũng cực khó khăn, còn khó hơn cả việc lưu danh thiên cổ nữa!”.
“Đúng vậy!”. Sách La Định đồng ý gật đầu: “Từ xưa có đại gian mới có đại tài mà.”.
Hiểu Nguyệt cảm thấy Sách La Định đâu có thô kệch chứ? Rất biết lý lẽ mà, hơn nữa tâm địa lại rộng rãi, kể cả để phụ thân nói chuyện với hắn, chắc là cũng sẽ thích hắn nhỉ?






Lúc ngựa đến chân núi, trăng sáng sao thưa…
Sau khi Sách La Định ôm Bạch Hiểu Nguyệt tung người xuống ngựa, cũng giống như ban ngày, cõng nàng đi thẳng lên núi, động tác lần này còn nhanh hơn so với lúc trước, hơn nữa gần như không đi đường lớn. Xem ra ban ngày Sách La Định đã nhớ đường núi này rồi, lúc này Hiểu Nguyệt không hiểu đã vòng vèo mấy lượt, đến khi dừng lại, hai người đã đến gần ngôi nhà lá của hòa thượng kia.
Đèn trong nhà lá đã tắt, cũng không có tiếng động nào, có thể hòa thượng kia đã đi ngủ rồi.
Hiểu Nguyệt nằm trên lưng Sách La Định, hỏi hắn: “Liệu có phải hắn ngủ rồi không?”.
Sách La Định lắc đầu: “Không có ai ở nhà.”.
Mặc dù thỉnh thoảng Hiểu Nguyệt cũng độc mồm độc miệng một chút, nhưng dù sao thì cũng là con gái nhà Tể tướng, từ nhỏ đã là một tiểu thư khuê các con nhà đại gia, làm sao biết làm loại chuyện xấu như cậy hay đạp cửa nhà người ta thế này chứ, cho nên nàng vô thức kéo vạt áo Sách La Định.
Sách La Định quay đầu lại nhìn nàng, tiện thể cảnh giác mà quét một vòng xung quanh, hắn còn tưởng là Hiểu Nguyệt nhìn thấy ai nữa chứ, nhưng xem xong lại chẳng thấy ai hết cho nên khó hiểu: “Sao vậy?”.
Hiểu Nguyệt lo lắng: “Bị phát hiện thì làm sao?”.
Sách La Định buồn cười: “Có giỏi thì hắn cứ báo quan bắt ta đi.”.
Vừa nói vừa cạy tiếp.
Hiểu Nguyệt cũng có chút hưng phấn, Sách La Định dẫn nàng đi làm chuyện xấu đây này!
Chưa tới hai ba cái, Sách La Định đã cạy rơi cửa sổ rồi, nhẹ nhàng đẩy cửa sổ ra, người nhoáng lên cái đã nhảy vào phòng, đưa tay ra kéo Hiểu Nguyệt.
Vào trong phòng… trong phòng đen thui, đúng là không có ai ở nhà.
Sách La Định lấy ra mồi lửa, thổi sáng lên, nhờ ánh sáng mờ mờ mà nhìn bốn xung quanh một vòng, chỗ hai người vào vừa đúng lại là một phòng ngủ, rất đơn sơ, chỉ có một cái giường với một cái bàn, giống như chỗ ở của thư sinh vậy, trên bàn có bày văn phòng tứ bảo và một số sách.
Sách La Định thấy trên đó toàn chữ là chữ liền bảo Hiểu Nguyệt: “Xem viết cái gì một chút đi.”.
“Ừ.”. Hiểu Nguyệt cầm sách lên, Sách La Định soi lửa cho nàng, nàng cũng xem thật nhanh.
“Một số là những tin đồn về đại ca gần đây.”. Hiểu Nguyệt liếc mắt nhìn, lại cau mày: “Rất nhiều thứ khác, thì ra những tin đồn hươu vượn mắng đại ca ta kia được truyền từ đây, rất nhiều!”.
Hiểu Nguyệt lại lật tiếp, tìm được một xấp giấy: “Đã bị ngươi đoán trúng rồi!”.
Sách La Định cúi đầu nhìn.
“Đây là những thứ chưa kịp phát tán ra bên ngoài.”. Hiểu Nguyệt cho Sách La Định xem: “Viết là đại ca làm Tịnh Viễn phương trượng tức điên rồi, có lẽ bọn chúng cũng không ngờ được Tam công chúa lại phát tán di thư kia làm thay đổi càn khôn, nếu không thì quả thực đại ca sẽ chẳng thể nào trở mình được nữa.”.
Sách La Định gật đầu một cái, bắt đầu tìm đồ trong phòng.
Hiểu Nguyệt lo lắng: “Nhỡ bị phát hiện thì làm sao?”.
Sách La Định buồn cười: “Sợ cái gì, quạ cũng đâu phải chim tốt gì.”.
Hiểu Nguyệt mím môi: “Không cho phép nói tục…”.
Còn chưa dứt lời, Sách La Định đột nhiên thổi tắt mồi lửa, kéo Hiểu Nguyệt, nhảy khỏi cửa sổ ra ngoài, vừa rơi khỏi cửa sổ đã nhanh chóng vọt ra sau tường.
Hiểu Nguyệt cảm thấy tim mình cũng đập thình thịch rồi, nhưng mà cũng không phải


XtGem Forum catalog