XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Tác giả: Nhĩ Nhã

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342436

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2436 lượt.

huyện này…”.
“Chưa hết đâu, Cát Phạm mang cả tài sản cùng tính mạng đều cá cho ngươi rồi!”. Có vẻ Sách La Định còn sợ chưa đủ, tiếp tục thêm dầu vào lửa: “Ngươi cũng biết Đại thiếu gia hắn gia tài bạc vạn, thấy tỷ số cá cược cho ngươi không bằng Vương Húc cho nên đã mang toàn bộ gia sản ra đánh cược với toàn bộ dân chúng Hoàng thành rồi!”.
Miệng Thạch Minh Lượng há cực to: “Cái gì?”.
“Có điều đã nói rồi.”. Sách La Định vỗ vai Thạch Minh Lượng vẻ mặt trắng bệch bên cạnh: “Trước kia ta cứ tưởng mấy huynh đệ các ngươi chẳng qua chỉ là lũ bạn bè rượu thịt mà thôi, nhưng mà bây giờ nghĩ lại một chút, đúng là rất có nghĩa khí, hai người họ vì không muốn ngươi lưng đeo gánh nặng cho nên mới không nói cho ngươi biết bọn họ ở phía sau giúp ngươi thế nào. Ta nói ngộ nhỡ hắn thi không được thì sao? Bọn họ lại nói, nhất định không, từ trước đến giờ ngươi chưa từng khiến họ thất vọng, là người có tài năng thực sự. Chậc… Ta còn tưởng văn nhân rất đáng ghét nữa. Còn nữa, ban nãy nha đầu Bạch Hiểu Nguyệt kia ở bên ngoài nghe người ta nói ngươi không thể nào có thể vượt qua Vương Húc được đã suýt nữa thì đánh nhau với người ta đó!”.
“Cái gì?”. Thạch Minh Lượng trợn tròn hai mắt, cảm thấy rất khó tin.
“Nha đầu kia nói, đây là lần đầu tiên thư quán Hiểu Phong tham dự kỳ thi, đại ca nàng đã tiến cử ngươi đi thi thì đã chứng tỏ rất có lòng tin vào ngươi, thành tích của ngươi có liên quan đến tồn vong của thư quán Hiểu Phong, ngươi nhất định sẽ quyết tâm.”.
Thạch Minh Lượng ngồi im không nói: “Đúng là… ta không thể thi rớt.”.
“Đương nhiên, có nhiều người giúp ngươi như vậy mà, ta cũng coi trọng ngươi nữa.”. Sách La Định vừa nói vừa gõ bát canh: “Hôm nay Bạch Hiểu Nguyệt đặc biệt chạy ra phố mua ba ba về, mấy nha đầu trong thư quán còn ở trong viện hầm canh cả buổi cho ngươi, lúc này vẫn còn nóng hôi hổi đó, ngươi nhanh chóng đi ăn rồi ngủ cho đẫy giấc để ngày mai thi thật tốt, nếu thi không được, chuyện công danh lợi lộc cùng vinh nhục chỉ là chuyện phụ, ngươi thử nghĩ đến việc có thể sẽ có lỗi với bao nhiêu người xem!”.
Thạch Minh Lượng ngẩng đầu nhìn Sách La Định.
Sách La Định tiếp tục ăn canh.
Thạch Minh Lượng ngồi một lúc nữa, đứng lên, cúi đầu ra ngoài.
Hiểu Nguyệt thấy người đã đi rồi, chạy đến đưa tay cướp lấy chung canh trong tay Sách La Định: “Không cho ngươi ăn nữa!”.
“Sao?”. Sách La Định nhanh chóng ôm lấy lồng canh: “Sao lại không cho ta ăn? Ta đã ăn rồi! Trong đó có nước miếng của ta!”.
Hiểu Nguyệt lườm hắn: “Sao ngươi lại nói như vậy với hắn, hắn đã lo lắng lắm rồi ngươi còn nói với hắn như vậy ngày mai hắn đi thi tay không bị run mới lạ…”.
Sách La Định vừa nghe thấy lời này liền vui hẳn: “Ta không nói như vậy hắn mới run tay đó.”.
“Có ý gì?”. Hiểu Nguyệt không hiểu, ngồi xuống nhìn hắn.
“Tóm lại lát nữa nàng ra sau thư quán mà xem, nếu như hắn ăn xong canh ba ba rồi thì cuộc thi lần này chắc chắn sẽ thành công.”. Sách La Định vừa nói vừa dặn: “Nàng đừng quên dặn hắn đừng lo lắng quá, tất cả mọi người trong thư quán đều tin tưởng hắn.”.
Hiểu Nguyệt há to miệng: “Ngộ nhỡ nửa đêm hắn nghĩ quẩn treo cổ tự vẫn thì sao bây giờ?”.
“Chậc.”. Sách La Định nhai ba ba bĩu môi: “Biện pháp của đại ca nàng đó, để đối phó với tài tử, tài tử tự mình ra chiêu hẳn là không có vấn đề gì đâu.”.
Hiểu Nguyệt nửa tin nửa ngờ, chờ đến khi Sách La Định ăn hết ba ba, uống hết canh rồi bèn cầm lồng canh về trù phòng, lúc về đến nơi đã thấy Thạch Minh Lượng đi ra, còn vừa đi vừa lau miệng nữa.
Hai người chạm mặt.
Thạch Minh Lượng thi lễ với Hiểu Nguyệt: “Hiểu Nguyệt cô nương, đa tạ.”.
Hiểu Nguyệt gật đầu một cái, cảm thấy Thạch Minh Lượng hình như hơi khác với lúc trước, nàng vỗ vỗ bả vai Thạch Minh Lượng một cái, nói mấy câu Sách La Định dạy nàng ban nãy.
Thạch Minh Lượng cười cảm kích, gật đầu: “Ta nhất định sẽ không khiến cho nhiều người như vậy thất vọng đâu.”.
Nói xong rồi đi.
Hiểu Nguyệt khoanh tay, ảo giác à? Cái tên Thạch Minh Lượng tự tin đến độ tự mãn coi trời bằng vung đã về rồi sao?
Ngày hôm sau, Thạch Minh Lượng được cả đám huynh đệ bọn Đường Tinh Trị hộ tống vào trường thi, thi rất thuận lợi.
Ba ngày sau, đến ngày yết bảng, Bạch Hiểu Phong đột nhiên được tuyên gọi, nghe nói Hoàng thượng muốn gặp hắn.
Bọn Hiểu Nguyệt thì ở ngoài cửa chăm chú chờ bọn Đường Tinh Trị đi xem bảng vàng về, Thạch Minh Lượng lại ngược lại hẳn, hắn rất bình tĩnh ngồi trong sân viện đọc sách uống trà.
“Về rồi!”. Hiểu Nguyệt chỉ về phía Đường Tinh Trị đang chạy về.
Cả đám nha đầu đều không nhịn được mà bám cửa ngó ra hỏi: “Tên đứng thứ mấy!”.
Đường Tinh Trị vừa chạy, Hồ Khai ở sau lưng đã kêu lên: “Đứng thứ nhất rồi! Thứ nhất!”.
***
“Oa!”. Mọi người hân hoan nhảy cẫng lên, đám gia đinh thì ra ngoài đốt pháo.
Cát Phạm gọi người: “Người đâu, nhanh chóng đến Túy Tiên Cư đặt chỗ, hôm nay phải ăn mừng!”.
***
“Chiêu này đúng là hiệu nghiệm.”. Sách La Định khoanh tay tán thán với Trình Tử Khiêm đang viết nhoay nhoáy bên cạnh: “Trong lòng Bạch Hiểu Phong đún