The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồ Đồ

Hồ Đồ

Tác giả: Ngải Tiểu Đồ

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341510

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1510 lượt.

é, tôi lên trước.”
“Đứng lại!” Lục Ứng Khâm tức giận đứng bật dậy. Anh ta nhìn cô chằm chằm, chú ý đến từng thay đổi trên nét mặt của cô, nhưng tiếc rằng, nét mặt cô vẫn như vậy, từ đầu đến chân vẫn… lạnh lùng như thế. diⓔn♧đànⓛê♧quý♧đⓞn
Người phụ nữ này thực sự không còn chút tình cảm nào với anh ta. Trước kia, bởi vì anh ta quá lạnh lùng với cô nên chỉ cần một chút ơn huệ của anh cũng khiến cô nhớ mãi không quên. Còn giờ đây, nhìn ánh mắt lạnh lùng, vô hồn của cô, anh ta chỉ cảm thấy lồng ngực mình thật ngột ngạt, khó thở.
“Trình Đoan Ngọ, cô hãy nhớ lấy cho tôi! Tất cả những thứ là của cô đều là của tôi! Cô mà còn chọc giận tôi nữ thì tôi sẽ làm cô trắng tay!”
Trình Đoan Ngọ đã không còn cảm giác với những lời cảnh báo như thế này của Lục Ứng Khâm. Cô chỉ cười rồi nói: “Lục Ứng Khâm, tôi có quan tâm đến những thứ này hay không thì anh là người biết rõ nhất. Nếu đã căm ghét tôi như vậy thì sao không buông tha cho tôi?”
Lục Ứng Khâm cười chế giễu: “Cô dựa vào cái gì chứ?”
“Đúng!” Trình Đoan Ngọ gật đầu, “Tôi dựa vào cái gì?” Cô khẽ mỉm cười, rủ rỉ nói: “Tôi không thể khống chế được quyết định của anh cho nên anh cũng không thể khống chế được quyết định của tôi được. Tôi nhìn nhận những việc anh đã làm như thế nào là việc của tôi, tôi đối xử với anh bằng thái độ như thế nào cũng là việc của tôi, anh không có quyền can thiệp.” Cô nói rất bình tĩnh và rõ ràng. Lục Ứng Khâm gần như không tin nổi vào những lời nói đó lại phát ra từ chính miệng cô.
Anh ta nắm chặt bàn tay. Khàn giọng nói: “Trình Đoan Ngọ, trước kia cô không như thế này, còn trái tim cô thì sao? Hãy cho tôi biết, trái tim cô thì sao? Rốt cuộc cô còn có trái tim không?”
Trình Đoan Ngọ ngẩng lên, nhìn thẳng vào Lục Ứng Khâm. Khoảnh khắc đó dường như vượt qua tất cả thời gian, mọi thư xung quanh đều trống rỗng, Trình Đoan Ngọ mỉm cười, hỏi: “Còn anh thì sao? Lục Ứng Khâm, rốt cuộc anh có trái tim không?”






“Còn anh thì sao? Lục Ứng Khâm, rốt cuộc anh có trái tim không?” Ánh mắt Trình Đoan Ngọ đầy vẻ bối rối, giọng nói cứ nhỏ dần: “Nếu như anh có một chút trái tim thôi thì sao anh lại đối xử với tôi như vậy chứ? Anh giẫm đạp lên tấm lòng của tôi, vì tôi mà liên lụy đến tất cả những người bên cạnh tôi. Cho dù tôi có sai đi nữa nhưng bố tôi đối với anh tốt như vậy, sao anh lại nhẫn tâm thay đổi hoàn toàn tên tuổi trên cơ nghiệp mà bố tôi đã gây dựng nên? Còn Du Đông nữa, chẳng phải anh ấy là anh em của anh sao? Lục Ứng Khâm, anh nói xem, anh có trái tim không? Cho dù là một chút thôi cũng được.”
Trình Đoan Ngọ cũng biết không nên hỏi những câu thể hiện rõ sự yếu đuối của mình, nhưng trong khoảnh khắc ấy, dường như Trình Đoan Ngọ của tuổi mười bày đã sống lại, khống chế tất cả ý chí của cô, khiến cô không kiềm chế được mà hỏi câu vốn đã giấu kín trong lòng bấy lâu nay.
Lục Ứng Khâm có trái tim không?
Cô đã mất đi rất nhiều năm để lao tâm khổ tứ suy nghĩ về câu hỏi này, cuối cùng, trải qua biết bao đau khổ và mồ hôi nước mắt, cô cũng hiểu rằng, Lục Ứng Khâm có trái tim nhưng trái tim ấy không hướng về cô. Cô biết câu trả lời là như vậy nhưng tại sao cô vẫn muốn hỏi anh ta một lần nữa, nhất định phải làm cho trái tim mình biến thành tro tàn mới thôi?
Cô đã quá mệt mỏi, ánh mắt dần chuyển sang hướng khắc. Cô khẽ cúi đầu nhìn lọ hoa hồng trắng kiều diễm trên chiếc bàn cạnh đí, môi hé nở nụ cười cay đắng.
“Bỏ ra!” với sức của Trình Đoan Ngọ thì đương nhiên chẳng thế địch nổi Lục Ứng Khâm rồi.
Lục Ứng Khâm bỗng cảm thấy ngọn lửa vô danh khống chế tâm trí của anh ta bỗng dấy lên, sự lạnh lùng thường ngày của anh ta biến mất trong phút chốc.
“Trình Đoan Ngọ!” Anh ta nín thở, cứ nghĩ rằng sẽ không bao giờ nhắc đếm quá khí đó với cô nữa, nhưng cuối cùng vẫn buộc miệng nói ra: “Cô hận tôi? Cô hận tôi vì làm liên lụy đến những người bên cạnh cô?” Anh mắt anh ta u ám và sắc nhọn, nét mặt nghiêm khắc. “Trình Đoan Ngọ, tôi nói cho cô biết, nếu khong có tôi thì cô cũng không thể sống tốt được. Một người cẩn trọng như Trình Thiên Đạt tại sao lại trúng mai phục của cảnh sát chứ? Chắc cô chưa bao giờ nghĩ đến câu hỏi này, đúng không!” Anh ta cười lạnh lùng, chau mày. “Thất bại lớn nhất của Trình Thiên Đạy đó là quá tin vào đám người nhà họ Trình nhà cô, bề ngoài thì a dua, nịnh hót giả vờ vào sinh ra tử, nhưng thực chất thì sao nào? Bọn họ chỉ mong Trình Thiên Đạt chết sớm. Trình Thiên Đạt đã khờ khạo giao đường sống của hai anh em cô cho lũ người đó. Trình Đoan Ngọ, cô không biết đâu, sau hôm Trình Thiên Đạt chết, đám người đó tranh giành, cấu xé lẫn nhau, chính đám người nhà cô đã bán đứng Trình Thiên Đạt, những ông chú, ông bác ấy đầy dã tâm đó của cô tranh giành nhau, chính điều ấy đã đem đến cho tôi cơ hội… Nếu không phải là tôi thì e rằng cô và anh cô đã chết từ lâu rồi!”
Sự kính trọng của Lục Ứng Khâm đối với Trình Thiên Đạt vẫn không hề thay đổi. Sau khi ông qua đời, anh ta vẫn thay ông báo thù, tất cả những người có liên quan đến bị anh ta bí mật x