Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341509
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1509 lượt.
óc lớn hơn.
Cô cứ khóc như vậy, chẳng kìm nén, cũng chẳng tiết chếm nhìn cô lúc này, anh ta lại nhớ đến Trình Đoan Ngọ của tuổi mười bảy. Khi ấy, cô cũng như bây giờ, chỉ hơi đau lòng thôi là đau khổ gào khóc đến mức chẳng còn để ý đến bất cứ thứ gì nữa.
Hồi ấy, Lục Ứng Khâm thích kiểu phụ nữ vừa đơn giản lại vừa bình yên như Du Giai Giai, nhưng khi đã thực sự mất đi Trình Đoan Ngọ, anh ta mới phát hiện ra, Trình Đoan Ngọ quái đản và khó ưa đó mới chính là người để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong cuộc đời anh ta. Anh ta cũng không hiểu tại sao mình lại nhất thời xúc động như vậy. Khi cô không vùng vẫy, giãy giụa nữa thì anh ta lại ôm cô chặt hơn.
Lồng ngực sát lại, nhịp tim đều đặn khiến lý trí của anh ta như lạc lỗi, anh ta thì thầm bên tai cô, vừa gượng gạo vừa an ủi lại vừa bực bội chửi rủa. Cuối cùng, anh ta buông một câu thật kỳ lạ mà chính bản thân anh ta cũng không hiểu tại sao mình lại nói câu đó nữa: “Trình Đoan Ngọ, chúng ta kết hôn nhé!”( DDLQĐ)
Trình Đoan Ngọ vô cùng ngạc nhiên, hồi lâu sau mới tỉnh táo trở lại, phản đối kịch liệt: “Không…”
“Chúng ta kết hôn đi, tôi sẽ thả Du Đông” Anh ta bình tĩnh nói ra câu đó, ngay đến anh ta cũng thấy cái thủ đoạn này quá ư đê hèn.
“Tại sao?” Trình Đoan Ngọ vừa nói vừa đấm mạnh vào ngực Lục Ứng Khâm, kích động chất vấn anh ta: “Tại sao, anh không chịu buông tha cho tôi? Tại sao anh lại nhiều thủ đoạn đến như vậy? Anh không buông tay tôi được sao?!”
Anh ta không trả lời câu hỏi đó, chỉ bình tĩnh giải thích: “Tôi thấy con trai tôi cần một gia đình hoàn chỉnh.” Một câu giải thích như vậy, ngay cả anh ta cũng cảm thấy thật miễn cưỡng.
Tâm trạng của anh ta vô cùng phức tạp, anh ta cũng không biết tại sao mình lại nói câu đó, nhưng khoảnh khắc nói ra câu ấy, anh ta cảm thấy như được giải thoát chứ không hề thấy hối hận.
Trình Đoan Ngọ mệt mỏi ngồi tựa vào thành giường, trong phòng không bật đèn, cửa sổ đóng chặt, chẳng có chút ánh sáng , chỉ có ánh trăng mờ ảo xuyên qua tấm rèm cửa, chiếu vào phòng. Mọi Thứ đều tĩnh mịch và bình yên. Đông Thiên đã ngủ say, có vẻ cậu đã đợi mẹ rất lâu, cuối cùng buồn ngủ quá nên lăn ra ngủ, dép quên chưa tháo, vẫn lủng lẳng ở trên chân phía mép giường.
Trình Đoan Ngọ tháo dép cho con rồi đặt cậu nằm giữa đường, đắp chăn cho nó. Cô lặng lẽ nhìn cậu bé ngủ ngon lành.
Cùng huyết thống là một điều rất kỳ diệu. Mặc dù bên ngoài Đông Thiên vẫn tỏ thờ ơ vơi Lục Ứng Khâm nhưng ít nhiều nó vẫn dựa dẫm vào anh ta. Trước kia, Trình Đoan Ngọ không mang đến hy vọng cho con, còn bây giờ, cô không khuyên bảo con phải hận Lục Ứng Khâm, cũng không muốn con bị ảnh hưởng quá sớm bởi ân oán của người lớn.
Cô đưa tay vuốt nhẹ mái tóc của Đông Thiên, động tác rất nhẹ nhàng, đầy lưu luyến và yêu thương. Cô chẳng mong muốn điều gì, dù thế nào cô cũng không muốn vứt bỏ hay rời xa con nữa.
Lục Ứng Khâm nói: “Chúng ta kết hôn đi, tôi sẽ thả Du Đông.”
Ông trời dường như cũng biết điều gì đó nên chẳng chịu cho họ chút nắng ấm trong ngày hội ngộ. Bầu trời hôm đó xám xịt khiến lòng người cũng vậy. Quan Nghĩ đi ra chỗ khác, cách chỗ họ đang đứng khoảng vài mét. Trình Đoan Ngọ và Du Đông đứng đối diện nhau, lặng im nhìn nhau mà không nói gì, dường như bầu không khí xung quanh họ cùng đông đặc. Trình Đoan Ngọ đan hai tay vào nhau để mình có thể tỉnh táo hơn. Dường như thế sự xoay vần, dường như vừa trải qua một cuộc bể dâu, thời gian cũng không phải là quá lâu, vậy mà mọi thứu lại biến đổi một cách bất ngờ, chẳng kịp phòng bị như vậy.
Trình Đoan Ngọ lại có thể đứng ở đây còn Du Đông được thả ra một cách bình an vô sự, không những thế, Quan Nghĩa – Người đàn em đắc lực nhất của Lục Ứng Khâm – cũng đích thân đến đây đón anh…
Không cần phải nói bất cứ điều gì, câu trả lời đã rõ ràng.
Du Đông mê đắm nhìn Trình Đoan Ngọ, (๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜlê⊹qu-ý⊹đô-n ) ánh mắt đầy đau đớn, nhưng anh cũng không hỏi gì nhiều, chỉ oán trách số phận trớ trêu.
Cuối cùng vẫn là Trình Đoan Ngọ phá vỡ bầu không khí im lặng, cô nhẹ nhằng hỏi: “Vẫn khỏe chư?” Câu hỏi chẳng đầu chẳng cuối, cũng chẳng có đại từ nhân xưng, chẳng giống một câu hỏi chút nào, nhưng cả hai người đều hiểu.
Du Đông chẳng biết nên làm thế nào. Anh rất muốn chạy đến, ôm chặt Trình Đoan Ngọ nhưng không thể, anh không đủ mạnh mẽ, không thể che chở cho co được bình an, thậm chí giờ đây, sự an toàn của anh đều dựa cả vào cô…
Anh cứ đứng đó nhìn cô, lòng đau đớn vô hạn nhưng lại bất lực, anh không thể thay đổi bất cứ điều gì.
“Anh rất khỏe.” Giọng của Du Đông hơi khàn khan. Anh có rất nhiều điều muốn nói với cô nhưng chẳng nói được câu nào. “Còn…em thì sao?” Anh hỏi vẻ lo lắng, bàn tay khẽ run.
Trình Đoan Ngọ khẽ mỉm cười, mặc dù cô biết nụ cười của mình lúc này thật miễn cưỡng và đau khổ, nếu lúc này không cố kìm nén thì có lẽ cô đã khóc rồi: “Em cũng rất khỏe, anh ta đã trả Đông Thiên lại cho em rồi.”
“Đoan Ngọ…”
“Em cũng kết hôn với anh ta rồi.” Trình Đoan Ngọ cũng chủ động nói ra kết cục