Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341427
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1427 lượt.
hông tỉnh táo thì lần chạm môi đó với nàng quả nhiên là “cắn”… Nhưng lần này là… Tiếp xúc đó.
Yêu long này nói ghét bị người khác đụng vào, ghét gàn gũi người khác, nhưng tất cả mọi hành vi của hắn rõ là chẳng hề như vậy!
Bờ môi mềm mại này, còn có đầu lưỡi nữa…
Mẹ nó, nàng lại bị lợi dụng nữa rồi!
Vở kịch trong lòng Nhạn Hồi đang đến hồi đặc sắc cao trào, yêu quái trên bờ bỗng nhiên có hành động khác lạ.
Cả đám vốn đã đi trước chẳng hiểu sao lại dần dần tìm về thượng du phía này, Thiên Diệu lại không có tâm tư suy đoán tâm trạng của Nhạn Hồi, chỉ lạnh mặt nhìn lên mặt sông, sau đó nhíu chặt mày. Ánh mắt hắn lẳng lặng tìm kiếm.
Sau đó sắc mặt hắn sa sầm.
Là mùi máu tươi…
Mùi máu tanh của yêu quái vừa chết đi rốt cuộc vẫn không thoát khỏi khứu giác quá nhạy bén của những tên này.
Thiên Diệu lay Nhạn Hồi, kéo nàng ra khỏi cơn thất thần: “Cô có thể lên trên hít thở được rồi.”
Trong đầu vang lên câu này. Nhạn Hồi ngẩng đầu nhìn lên, sau đó nghiêm mặt lại.
Không hay rồi…
Nhạn Hồi dò xét nội tức trong cơ thể mình, đánh giá tất cả sức lực mình có thể ngưng tụ được, sau đó duỗi tay, ôm ngược lại Thiên Diệu, Thiên Diệu nhướn mày, lại nhớ lại vừa rồi Nhạn Hồi nói muốn đánh ngất mình lập công giữ mạng.
Còn chưa kịp nói gì, Nhạn Hồi đã thuận miệng nói: “Sợ thì nhắm mắt lại.”
Thiên Diệu cảm thấy buồn cười: “Cô đang nói với ta hả?”
Nhạn Hồi nhếch môi cười, lộ chiếc răng khểnh: “Bình thường thì không sao, nhưng khi bị ép vào đường cùng, ta ra tay cũng đáng sợ lắm đó.”
Nhạn Hồi thầm tính toán trong lòng, đám yêu quái theo tới đây đều chưa hoàn toàn hóa thành hình người, pháp lực không mạnh lắm, nhưng số lượng quá nhiều, còn nàng bây giờ đang yếu sức, không thể đánh lâu, cũng không thể thi triển pháp thuật mạnh, nhưng nàng hơn ở chỗ địch sáng ta tối, chỉ cần tìm đúng cơ hội, ra tay bất ngờ, liều một phen thì vẫn có thể thuận lợi trốn thoát.
“Chuẩn bị đi, sắp ra khỏi mặt nước rồi.”
Nhạn Hồi ôm chặt Thiên Diệu.
Đôi tay Thiên Diệu rảnh rỗi buông trong nước một chốc, sau đó lại tự nhiên ôm lấy lưng Nhạn Hồi.
Lần gần nhất ôm ai đó như vậy là lúc nào?
Trong trí nhớ của Thiên Diệu, Tố Ảnh hầu như không cho phép Thiên Diệu đụng vào, lúc đó hắn chỉ tưởng Tố Ảnh không thích chị người khác chạm vào, nàng ta là mặt trăng nơi chân trời, vốn không nên bị ai đụng chạm.
Lần duy nhất ôm nhau là trước khi Tố Ảnh rời khỏi hắn trở về Quảng Hàn môn, nàng ta đã dặn đi dặn lại: “Mười ngày sau, chàng nhất định phải đến Quảng Hàn môn lấy ta.” Lúc đó lòng hắn tràn ngập yêu thương, không kiềm chế nổi nên đã ôm nàng ta một cái, lúc ấy Tố Ảnh không cự tuyệt.
Đó chính là lần gần nhất hắn ôm ai đó như vậy.
Tựa như thể đang ôm sương lạnh đầy cõi lòng, hàn ý thấu xương, hắn những tưởng sau này hắn có thể dùng thời gian cả đời dần dần sưởi ấm cho nàng ta, chẳng ngờ bầu nhiệt huyết của hắn đã bị rải hết trong băng tuyết ngập trời. Cảm xúc nóng bỏng của hắn, từ đầu đến cuối chỉ thiêu đốt mỗi mình hắn mà thôi.
“Lên trên thôi.”
Giọng Nhạn Hồi trong đầu đánh thức hắn.
Thiên Diệu bất giác siết chặt đôi tay – thật ấm áp.
Cơ thể này ấm áp đến tận tim.
Nhạn Hồi tụ lực dưới chân, bắn lên khỏi đáy sông như một mũi tên rời cung, phá tan mặt nước, nàng tụ khí trong lòng bàn tay, xoay vòng trong không trung, pháp lực trong tay lan ra, đánh ngã một bầy yêu quái vẫn còn chưa kịp phản ứng xung quanh mình.
Đám yêu quái kêu gào. Nhạn Hồi xoay ngược tay, tiện tay hút một thanh kiếm của yêu quái rơi trên mặt đất, sau đó múa trong không trung, ngự kiếm bay lên, nhưng đúng lúc nàng sắp bay đi, một sợi móc sắt bỗng vung lên trời, quấn lấy chân Nhạn Hồi.
Nhạn Hồi bị kẽo xuống. Ngự kiếm cũng không bay nổi.
Chỉ trong khoảnh khắc chậm trễ này, đã có yêu quái bên dưới muốn bò lên theo sợi xích.
Thiên Diệu nói gọn gàng dứt khoát: “Chặt chân đi.”
Nhạn Hồi sợ đến mức mắt cũng sắp lồi ra: “Huynh còn làm bộ hào phóng cái nỗi gì! Chủ ý gì mà khùng quá vậy!” Nàng vừa nói vừa phất tay, chặt đứt xích sắt trên chân, nhưng móc sắt đã cắm vào bắp chân nàng, lúc này không nhổ ra được.
Lúc này Nhạn Hồi đã không còn sức kêu đau, nàng định thân tính bay lên lần nữa, nhưng đám yêu quái sao có thể dễ dàng thả họ.
Bên dưới lại có một móc sắt ném lên, lần này là nhắm ngay vào đầu Nhạn Hồi, ánh mắt Thiên Diệu ngưng lại, trong tay không có bất cứ thứ gì khác, nhưng liếc mắt thấy miếng hàn ngọc lắc lư trước cổ Nhạn Hồi đang đong đưa, lúc này hắn không hề do dự, đưa tay lên giật lấy miếng ngọc trên cổ Nhạn Hồi. Nhạn Hồi còn chưa kịp phản ứng lại, Thiên Diệu đã ném nó đi như một ám khí, trúng ngay vào mắt yêu quái đang huơ móc sắt kia.
Yêu quái kêu thảm một tiếng, đau đớn lăn qua lăn lại dưới đất. Móc sắt quấy nhiễu bọn họ cuối cùng cũng đã mất.
Thiên Diệu thúc giục: “Đi.”
Nhạn Hồi ngạc nhiên, không dám tin: “Huynh làm gì thế?” Ngự kiếm của nàng lệch đi, định xuống dưới nhặt miếng ngọc vỡ kia.
Thiên Diệu nhíu chặt mày, quát lớn: “Muốn chết sao!”
Yêu quái bên dưới không ngừng gào rú, có điể