XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Đào Bất Thành Kiếp

Hoa Đào Bất Thành Kiếp

Tác giả: Mặc Thập Nhất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341276

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1276 lượt.

ầu trời đột nhiên xuất hiện một đạo thiên lôi, đánh thẳng vào lá cờ đang tung bay trên tòa thành Lôi Khả, Mạc Quý sửng sốt, lực đạo trên tay không khỏi buông lỏng vài phần, ta rốt cục mới hít được một ngụm khí trong lành.
“Thiên Lôi. . .” Hắn lẩm bẩm nói, do dự một chút , rồi lại cao giọng nở nụ cười: “Thiên Lôi, ta mắng chửi thiên địa cư nhiên có thể rước lấy Thiên Lôi, ha ha ha, khi bọn họ vây đến bắt người, những thần tiên kia làm cho một nữ tử nhu nhược chết thảm, ngươi ở nơi nào! Ta mắng ông trời! Ta chửi Thiên Đế là người không biết phân biệt tốt xấu! Ta chửi lão thiên thật không công bằng. Ha haha!”
Vài đạo thiên lôi bổ xuống chu vi quanh người ta, âm thanh ùng ùng vang lên bên tai không dứt, chấn động lòng người, tim như muốn nhảy ra khỏi cổ họng. Đúng lúc này, Mạc Quý lại đột nhiên quay đầu nhìn ta.
“Lam của ta khi còn sống cũng ngây thơ đáng yêu như ngươi vậy, ta nghĩ nàng cũng thích ngươi, không bằng hai chúng ta cùng chết dưới thiên lôi, có thể nàng sẽ tha thứ. Ngươi nói sao?”
Ta cố gắng mở to đôi mắt híp chặt nhìn thiếu niên trước mặt, đột nhiên nhịn không được nắm thật chặt vạt áo của hắn.
“Tộc nhân của ta trước khi chết vẫn hận tên ma đầu ngươi, nếu như ngươi chết họ nhất định sẽ rất vui mừng, không bằng hai chúng ta, một là Tộc trưởng thất trách, một là sát nhân đao phủ, chúng ta cùng nhau chết dưới những đạo sấm sét này, hướng tới họ mà bồi tội?”
Mạc Quý híp mắt nhìn ta, ngửa mặt lên trời cười to, sau đó chậm rãi giơ một tay lên, trong tay hắn là một chùm tia sáng, ánh sáng ngạo nghễ đối chọi với tia sét giữa trời, chỉ cần hai thứ đó chạm nhau, ta và Mạc Quý nhất định chết không toàn thây.
Ta nhìn qua một bên, nhìn thấy Cừ Cử đang bất lực, ta chậm rãi nở nụ cười.
“Thiên thế muôn đời. . .chàng nhớ hãy chờ ta. . .”
Một đạo thiên lôi kéo tới, ta chậm rãi nhắm hai mắt lại, chỉ cảm thấy một trận long trời lở đất, mở mắt, người đã bình yên nép trong lòng Cừ Cử. Ở phía trước chúng ta, một cẩm y nữ tử đưa tay cản lại động tác của Mạc Quý. Nhìn bóng lưng của nàng, dáng cao gầy, nhất định đó là một mỹ nhân tuyệt thế.
“Được rồi, người cũng đã mất rồi, náo loạn nhiều năm như vậy, ngươi định để nàng chết mà không an lòng sao?”
Mạc Quý híp mắt nhìn chằm chằm nàng ta, hồng quang trên người chợt vọt lên vài thước rồi tắt ngúm. Hắn oán giận liếc nhìn ta và Cừ Cử, xoay người biến mất trong gió tuyết.
Ta đỡ Cừ Cử đứng lên, hướng phía nàng dịu dàng cúi đầu: “Đa tạ ơn cứu mạng của cô nương.”
Nữ tử xoay người, ta không khỏi hít một ngụm lãnh khí. Quần áo của nàng tuy ung dung cao quý, hàng lông mày thanh nhã xinh đẹp, nhưng không thể gọi nàng là một thiếu nữ, nhìn qua nàng giống như một phụ nhân trung niên”
“Không cần, ta chỉ làn muốn hắn bớt tạo nghiệt mà thôi, là vì hắn, không phải vì các ngươi”
Cừ Cử cau mày nhìn phụ nhân từ trên xuống dưới, đột nhiên mở miệng lo lắng hỏi: “Bạch Hoài”
Phụ nhân che miệng mỉm cười: “Công tử thật thú vị, thiếp đâu dám giả mạo làm Bạch Hoài tiên tử xinh đẹp đại danh đại đỉnh khắp tiên giới”
Nàng ta vừa nói ra câu này, những tin tức ta nghe được khi còn ở Lôi Khả trong nháy mắt ùa về. Nhẹ nhàng nắm chặt tay Cừ Cử, nhướn mày hỏi: “Xin hỏi, phu nhân có phải là đại phu nhân của Lôi Khả?”
Nàng ta mỉm cười, lặng lẽ gật đầu, đợi cho quay đầu nhìn thấy thi thể của gia gia ta, nụ cười liền biến mất.
“Lão tộc trưởng của quý tộc đã chết, ta thật đáng tiếc, thế nhưng xin hãy tin tưởng, đó không phải là ý định ban đầu của hắn. . .”
“Vậy ý của hắn là gì?” Môi của ta có chút run run. Đưa mắt nhìn sang Lam Vũ, nhẹ giọng nói: “Ôm lão tộc trưởng lên xe”. Nói xong, liền quay đầu trừng mắt nhìn đại phu nhân.
“Hắn vì một nữ nhân hại cả trăm người của tộc ta, nói như thế nào hắn đối với gia gia ta không phải có chủ ý này? Ngươi muốn ta tin tưởng một đao phủ như hắn mà có thể làm việc thiện cho mọi người sao?”
Đại phu nhân mỉm cười, khẽ lắc đầu.
“Cô nương, tuổi trẻ thật tốt, sức lực dùng không hết, thế nhưng tuổi trẻ cũng dễ mắc sai lầm. Ta biết ngươi sốt ruột báo thù cho gia tộc, thế nhưng ta khuyên ngươi một câu. Người đã mất rồi, người còn sống phải sống cho thật tố. Ngươi bây giờ cảm thấy tộc của ngươi chết bị chết bị thương mấy trăm người, thế nhưng nếu như ngươi cứ cố ý báo thù, thì ngươi cũng sẽ thấy từng người chậm rãi chết đi trước mặt ngươi. Cừ Cử thượng thần giao chiến cùng hắn, cũng nên biết thực lực của hắn, nếu như ngươi cứ cố ý như vậy, đến đường cùng, không ai có thể biết được. Một người đàn ông có thể làm cho ngươi tất cả những gì ngươi muốn, không hề thay đổi, ta khuyên ngươi nên trân trọng người bên cạnh mình”
Nàng từ từ quay đầu, trong đôi mắt tràn đầy sự thương hại.
“Nếu như. . . ngươi không chặt đứt được ý muốn trả thù, ta khuyên ngươi nên đi nhìn ba người đã từng là người thân nhất của ngươi trong thành này. Nhìn bọn hắn, rồi sau đó ngươi hãy đưa ra quyết định cảu mình”
Ta nhìn nàng gật đầu với ta, sau đó xoay người một cái biến mất vô tung vô ảnh.
Ta ngây ngốc nhìn bọn họ cứ lần lượt biến mất trong