Tác giả: Mặc Thập Nhất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341289
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1289 lượt.
lên chạm vào mặt chàng, sau đó chột dạ cười.
“Xin lỗi, ta cũng không phải có ý định gạt chàng. Khi đó đều là lời nói thật của ta, chỉ là. . .”
“Là sao?”
“Chỉ là, cha mẹ ta chết sớm, cô cô ra khỏi cốc sinh tử không rõ, qua nhiều năm như vậy ta và gia gia sống nương tựa vào nhau, nếu vô phương thì ta cũng đành chịu, thế nhưng, rõ ràng có một cách cứu gia gia, mà không cho ta thử, ta chẳng lẽ là người tham lam mạng sống của mình, ta là người như thế sao? Chàng nói đúng, lấy mạng đổi mạng không phải là cứu người, thế nhưng, không có gia gia, ta cũng không có cái mạng này, cho nên, ta tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn gia gia chết trước mặt ta, ta đã đáp ứng người, một tháng sau sẽ trở lại Lôi Khả mang người rời đi, ta rời Linh Dẫn cốc hai năm, đã rất có lỗi với người, lúc này đây, ta tuyệt đối không có khả năng nuốt lời lần thứ hai. . .Ta nói như vậy, chàng có hiểu hay không?”
Cừ Cử tựa vào giường, hai tay ôm đầu gối, nhìn tuyết trắng rơi bên ngoài không nói gì, ngay tại lúc ta muốn ngủ quên, lại đột nhiên nghe chàng nhàn nhạt mở miệng, thanh âm kia dị thường bình tĩnh, không có chút gợn sóng nào.
“Nha đầu, sau này nàng không nên lừa gạt ta nữa, có chuyện gì nàng hãy nói với ta, nếu chúng ta có ý kiến trái ngược nhau, có thể đưa ra biện pháp khác, tránh xảy ra việc ngoài ý muốn như hôm nay, ta không biết ta còn có thể chịu đựng được bao nhiêu lần nữa”
Ta nhắm mắt đưa tay nắm lấy tay chàng, mười ngón tay lồng vào nhau, khẽ gật đầu.
“Nhưng nàng cũng không nên mạo hiểm, ta nói cho nàng một bí mật, Thần Nông đỉnh muốn mở ra không phải là dùng máu tươi của nàng, mà phải giải trừ phong ấn, cũng may là như thế, nếu không ta không biết mình có thật sự nổi điên lên hay không?”
Ta bỗng dưng mở mắt nhìn Cừ Cử mỉm cười, sau đó ngồi dậy. Ta vui vẻ nhìn chàng một hồi lâu, sau đó mím môi cúi đầu xuống không dám nhìn Cừ Cử. Chàng lắc lắc tay ta liên tục hỏi có chuyện gì xảy ra, ta cúi thấp đầu nhỏ giọng nói.
“Không dối gạt gì chàng, ta cũng có một bí mật muốn nói cho chàng biết. Ta, ta có. . .”
Cừ Cử sửng sốt, cái quạt trong tay bỗng dưng rơi xuống đất, trên mặt chàng là kinh hỉ cùng kinh ngạc, biểu tình mà cả đời ta không có nhìn thấy.
Chàng đột nhiên vươn tay kéo ta vào trong lòng, hung hăng hôn lấy đôi môi ta, nhẹ nhàng cắn mút, nói vô số lời nhu tình.
Không Có Gì Ngoài Sinh Ly Tử Biệt, Gần Nhau Nhưng Cuối Cùng Lại Làm Tổn Thương Người Bên Cạnh
Một trận tuyết lớn đã qua, xe ngựa đứng trên sườn núi, mắt nhìn xuống toàn bộ thành Tần Tương bị che phủ trong tuyết. Qua hơn nửa tháng bôn ba gian khổ, lại có hơn mười ngày bôn ba ngược xuôi, cuối cùng kỳ hạn một tháng cũng đến, chúng ta lại về Lôi Khả.
Ta đứng bên ngoài xe ngựa nhìn thành Tần Tương, cầm Thần Nông đỉnh lấy ra viên thuốc Hồi Mộng. Thuốc kia mang theo hơi ấm, nhưng cũng làm cho ta thấp thỏm không yên.
Cừ Cử từ trong xe lấy ra một cái áo choàng khoát lên người ta, nhẹ nhàng ôm ta. Lam Vũ cùng Minh thúc đứng sau lưng chúng ta, đồng dạng đưa mắt nhìn tòa nhà sâm nghiêm trong thành, trong mắt có chút ngưng trọng.
“Nha đầu, nàng chuẩn bị xong chưa?”
Sắc mặt Mạc Quý khó coi, trong mắt cũng từ từ hiện ra một tia lo lắng, nhưng hắn lại cười vô hại như cũ.
“Ta chỉ là muốn cứu Minh Lam mà thôi, vốn là lỗi của ngươi năm đó, ngươi chẳng lẽ không hổ thẹn chút nào sao?”
Cừ Cử nhìn chằm chằm vào mắt của hắn, mỗi câu mỗi chữ nhẹ nhàng nói ra: “Ta cũng chỉ là muốn cắt đứt mối quan hệ với ngươi mà thôi, ân oán của ta và ngươi, không cần liên lụy tới người khác, Minh Lam tỉnh lại chẳng lẽ sẽ không áy náy sao?”
Mạc Quý bình tĩnh nhìn chằm chằm Cừ Cử, một lát, chậm rãi buông lỏng bàn tay ra, mũi chân nhẹ nhàng điểm một cái, cả người đã ngồi về ghế mạ vàng.
“Theo như ngươi nói, người không liên hệ ta sẽ tống ra khỏi Lôi Khả, thế nhưng ngươi và Hồi Mộng cần phải lưu lại. Mấy trăm năm nay, ân oán của hai người chúng ta, tổng thể thanh toán một lần”
Chén rượu vốn đã được Mạc Quý đưa lên môi nay cũng chậm lại, tiện đà hắn thu tay về, hồi lâu, sau đó nhẹ giọng nở nụ cười.
“Ngươi không nói thì ta cũng quên mất. Cừ thượng thần, đương nhiên ngươi là người báo cáo lên Thiên đình, làm cho Minh Lam chết thảm, hôm nay ngươi cũng như ta yêu một nữ tử phàm trần, ngươi nói, ta phải làm sao mới có thể gỡ bỏ mối hận trong lòng đây.
Ta nhìn thấy sắc mặt Cừ Cử có chút tái nhợt, nghĩ đến vết thương cũ của chàng hẳn là có huyên co khác, lần thức hai ta cao giọng lên: “Chuyện của các ngươi năm đó ta cũng nghe qua, thế nhưng ta nói cho ngươi biết, không có gì đau đớn hơn là thẳng thắn trước khi chết”
Mạc Quý sờ sờ đuôi lông mày, hé ra khuôn mặt tà khí của thiếu niên.
“Sinh ly?”
Ngạo mạn lắc đầu.
“Tình cảm nồng đậm, lâu ngày cũng sẽ dần phai đi, cho dù hằng ngày gặp nhau nhưng không gần được nhau mới là đáng sợ nhất”
Nghe vậy, ánh mắt Mạc Quý thay đổi, tựa hồ như có ngọn lửa bùng lên từ trong nguyên thần của hắn thẩm thấu ra ngoài, muốn đốt cháy hắn. Hồi