Tác giả: Mặc Thập Nhất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341284
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1284 lượt.
lâu, trong không khí mơ hồ truyền đến một tiếng vang, thân thể Mạc Quý chấn động, hắn cố nén lửa giận xuống dưới.
“Ngươi nói không sai, ta trông coi Minh Lam mấy trăm năn, gần nhau nhưng không chạm được,thống khổ đó ta trọn đời khó quên, cho nên, đau khổ đó, ta muốn các ngươi so với ta đau khổ hơn gấp trăm ngàn lần”
Ta mím môi gật đầu cười đạm nhạt, giơ tay lên hướng Minh thúc và Lam Vũ.
“Như vậy, ngươi thả gia gia ta và hai người bọn họ, ta và Cừ Cử cùng Hồi Mộng lưu lại, mặc cho ngươi xử trí”
Mạc Quý nghiêng đầu đánh giá ta, tựa hồ đang suy nghĩ có nên tin lời nói của ta hay không. Qua một hồi lâu, hướng phía trong kêu một tiếng, hai lão già bạch y liền mang gia gia ta ra.
Gia gia ta vẫn là một bộ dáng như cũ, chỉ có tóc và chòm râu bạc trắng hết. Người nhìn ta, lại nhìn Hồi Mộng trong tay Cừ Cử, đột nhiên ngửa mặt lên trời cười ha hả.
“Quả nhiên, thiên ý, thiên ý!”
Mạc Quý đưa ngón tay sờ sờ lông mày, lạnh giọng cười hỏi: “Chung Ngô lão tiền bối, lời ấy là có ý gì?”
Gia gia quay đầu liếc mắt nhìn Mạc Quý, chậm rãi thu lại nụ cười: “Phong ấn Thần Nông đỉnh, lần mở ra cuối cùng là năm trăm năm trước, thiên ý như vậy, nha đầu kia đánh bậy đánh bạ tìm được, luyện thành viên thuốc thiên cổ. Ha ha, Chung Ngô tộc ta đã có người kế thừa. Về phần ngươi, ha ha, ngươi cho là ngươi có thể lấy được Hồi Mộng sao?”
Mạc Quý gục đầu xuống đổ rượu vào Kim Bôi, làm như không để ý hỏi: “Tại sao tiền bối nói ra những lời này?”
Gia gia khom người nhìn ta, lại nhìn Cừ Cử, cười to nói: “Chàng trai trẻ, ta hỏi một câu, vì sao ngươi nhất định phải giúp đỡ nha đầu cứu ta ra ngoài?”
Cừ Cử hơi sững sờ, thu tay lại, nhìn ta nhẹ giọng nói: “Chỉ cần nàng muốn, ta sẽ giúp nàng”
Gia gia không có lên tiếng, trực tiếp nhìn chằm chằm Cừ Cử, đột nhiên hai hàng nước mắt chảy ra: “Lần trước nhìn thấy ngươi đã biết ngươi không phải người bình thường, ta hỏi ngươi, ngọn nguồn sâu xa ngươi biết chứ?”
Cừ Cử gục đầu xuống, nhẹ nhàng gật một cái.
Ta mờ mịt nhìn hai người, mà Mạc Quý lúc này cũng ngửa mặt lên trời cười ha hả.
“Các ngươi giờ phút này mà còn bịa đặt ra lời nói dối nữa sao?”
Gia gia liếc mắt nhìn Mạc Quý một cái, quay qua Cừ Cử cao giọng nói: “Ngươi biết chuyến này ngươi đi sẽ tạo thành hậu quả gì. Nha đầu kia có gì tài cán mà ngươi phải làm thế, ban đầu ta đã lo lắng, nhưng tính mạng của sinh linh bá tánh không thể bị mất trong tay của ta. . .”
“Gia gia, người đang nói cái gì, con. . .” Ta hướng phía trước bước một bước, lại bị Cừ Cử đưa tay lôi về. Chàng hướng gia gia nhìn một hồi, sau đó kéo ta mạnh mẽ quỳ xuống.
“Ta hiểu được, hôm này ngay trước mặt lão nhân gia và thiên địa, tôn nữ và tôn nữ tế* xin cúi đầu trước lão nhân gia, người, an lành”
(Tôn nữ: cháu gái, tôn nữ tế: cháu rể gái)
Ta và Mạc Quý cả kinh, hắn nhanh chóng đứng dậy một cước đá vào đầu gia gia ta, mà ta chỉ có thể quỳ rạp trên mặt đất trơ mắt nhìn ông mỉm cười, một búng máu phu ra giữa trời tuyết trắng.
Ngày mùng một tháng hai, Mặc Quý ngăn cản không được, gia gia tự sát trước mặt ta.
Thiên Thế Muôn Đời, Nhớ Kỹ, Hãy Chờ Ta. . .
Đây là lần thứ mấy? Lần thứ mấy ta nếm thử cảm giác lồng ngực trống rỗng? Ta ngã ngồi dưới nền tuyết lạnh ngắt, mắt thấy Cừ Cử cung Mạc Quý đang đánh nhau, nhưng ngực ta không có chút cảm giác nào.
Ta mệt mỏi. . . Linh hồn của ta giống như từng chút từng chút một tiêu tán đi.
Thi thể gia gia chỉ cách ta có mười bước chân, nhưng cả người ta không có nửa phần khí lực để đi lên mang ngươi về. Người cứ như vậy nửa mặt vùi vào trong tuyết, nửa mặt còn lại trưng nụ cười dịu dàng nhìn ta.
Mạc Quý quả thật nóng nảy, cả người tản mát ra một trận hồng quang như máu, con mắt từ tử trở nên đỏ sẫm. Trong tay của hắn nắm một quang cầu như ngọc, người cửa lướt tới, Cừ Cử tránh không kịp, chỉ có thể khó khăn bày ra một trện kết giới, đem ba người chúng ta vây trong đó.
Lạnh quá, tay hắn lạnh như ở Hoàng Tuyền Quỷ giới, có khi còn lạnh hơn.
Trong đống tuyết có thân ảnh một người đang giãy dụa, Cừ Cử loạng choạng đứng dậy, một búng máu phun ra, nhuộm đỏ một mảng lớn trươc vạt áo. Chàng nhìn chằm chằm cánh tay Mạc Quý nơi cổ họng ta, đôi mắt có chút phiếm hồng.
“Hại người của ngươi là ta, không liên quan tới nàng, có oán hận gì thì cứ nhằm tới ta, buông nàng ra”
Mạc Quý đột nhiên mím môi cười, khí lực trên mười ngón tay tăng lên, tất cả máu của ta như tắc nghẽn, ánh mắt mơ hồ.
“Cùng nàng không liên quan? Cừ Cử, Mạc Quý ta mới là người vi phạm thiên quy. Cùng Minh Lam không có quan hệ gì. Các ngươi làm cho nàng chết thảm, ta phải nói lí lẽ cùng ai? Các ngươi. . . đám thượng thần ở Cửu Trọng Thiên, cả đám người ra vẻ đạo mạo, liệu có mấy người có thể cảm nhận được khó khăn của ta? Ha ha, hoàn toàn không biết xấu hổ mà bịa đặt lời đồn nói ta thành ma. Hôm nay xem ra, vô luận là nhân gian hay tiên giới, liệu còn có gì đáng giá để ta lưu luyến, ta thành ma có gì mà không được! Ha ha ha ha!”
Trên b