Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi
Tác giả: Mặc Thập Nhất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341282
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1282 lượt.
ỷ muội a…”
Ta nhìn hắn đánh cái xem thường, bỏ qua Nhị Cẩu mặt mày hớn hở ôm quyền hướng Tiểu Mai nói.
“Chúc mừng a, chúc mừng a!”
Là thật sao? Thiên a, địa a. Nếu là thế này, hai phiền toái lớn của Linh Dẫn cốc đã được giải quyết rồi. Làm thiếu chủ, ta thực vui mừng! Nhưng mà tiểu Mai có vẻ không hiểu vui mừng của ta nha, nàng vẫn thực tự kỉ không chạy tới ôm ta.
Dùng lực một chút, ta “Oành” một cái ngã ngồi trên đất.
Nhị Cẩu rất là đau lòng chạy tới bên tiểu Mai.”Như thế nào nghịch ngợm như vậy, cẩn thận đứa nhỏ!”
Ta nghe câu đó da đầu lại run lên, ta nghĩ, cái dạng này của tiểu Mai hoàn toàn không phù hợp với tù nghịch ngợm được nha … Nhưng mà, khi ta nhìn thấy nàng đem ta đá văng, thật dịu dàng vuốt ve bụng mình, giống như trong cái bụng bên dưới xiêm ý kia có nhét người vậy, khi đó ta cuối cùng hiểu được, hóa ra trên đời này còn có chuyện khiến ta trên cả phấn chấn như vậy. Tạo hóa cỡ nào thần kỳ, hắn luôn ở một phần đời nào đó cho ta một cái “Kinh hỉ” .
Trên bàn cơm một mảnh “tốt lành hòa hợp”,ta nằm bò trên bàn, ánh mắt không ngừng chuyển từ Nhị Cẩu sang tiểu Mai rồi lại chuyển hướng xuống bụng nàng, ánh mắt lại từ bụng chuyển đến tiểu Mai rồi sang Nhị Cẩu. Cuối cùng Cừ Cử rốt cục chịu không nổi , lông mi run rẩy cầm đũa gõ vào đầu ta.
“Nha đầu, mau mau ăn cơm đi.”
Nhị cẩu liếc liếc mắt một cái nhìn Cừ Cử.”Mật Nhi, ngươi cũng đã trưởng thành ,ta thấy hắn cũng không tồi, sớm một chút đem đại sự hoàn thành đi.”
Ta nghĩ, Nhị Cẩu quả nhiên là Nhị Cẩu, ánh mắt quả nhiên tinh tường, liếc mắt một cái liền nhìn ra Cừ Cử bất đồng. Ta hướng hắn giơ lên ngón tay cái gật gật đầu.
“Nhị Cẩu, một năm không thấy ngươi tiến bộ hơn rồi!”
Nhị Cẩu nhẹ giọng cười, rất là bình tĩnh , nói.”Ân, sắp làm cha đứa nhỏ, tất nhiên phải tiến bộ rồi!”
Bữa cơm diễn ra hòa thuận vui vẻ. Sau khi ăn xong, Trần nhị gia trong thôn phái người tới đây, kêu Cừ Cử đến bàn chuyện, ba người chúng ta ở trong phòng câu đươc câu chăng cùng nhau trò chuyện.
Hóa ra là, sau khi ta rời khỏi Linh Dẫn cốc không lâu thì Nhị Cẩu cùng tiểu mai liền thành thân, mà nương Nhị Cẩu cũng cùng cha tiểu Mai thành thân. Ta bắt đầu rối rắm, như vậy, Nhị Cẩu rốt cục đối với cha tiểu Mai thì là con rể hay con riêng, mà tiểu Mai nên gọi nương Nhị Cẩu mẹ chồng hay vẫn là Nhị nương đâu?
Đang nghĩ tới đây, trong viện đột nhiên truyền đến tiếng động thật lớn, thanh âm kia nghe giống như có vật gì đó rơi từ trên cao xuống vậy. Trên mặt Nhị Cẩu nhất thời bừng sáng, nhanh chân chạy ra ngoài. Ta nghĩ, ta sai lầm rồi, Nhị Cẩu vẫn là Nhị Cẩu, thần mã tiến bộ, chỉ là mây bay.
Trừng mắt liếc nhìn tiểu Mai đang che miệng cười trộm kia một cái, đẩy cửa sổ ta ngó ra ngoài nhìn. Trong nháy mắt đó, ta như bị điện giật ngây ngẩn cả người.
Liều tranh trong viện sụp xuống, Cừ Cử sau nhiều lần vật lộn mới có thể lảo đảo đứng lên khỏi đống cỏ đó. Mắt hắn vừa chuyển, nhìn về hướng ta, hung hăng quát: “Chung Mật Nhi, rốt cuộc là ngươi đã làm gì với cái lều tranh này này vậy!”
Ta sửng sốt, trước khi Cừ Cử kịp vào nhà ta đã nhanh chân chạy về phòng mình, dùng sức chặn cửa.
Ta thề, ta ngoại trừ vứt một đoạn dây thừng thòng xuống dưới ra, ta cái gì cũng chưa làm!
Bầu trời đêm, ta cùng Tiểu Mai trốn ở trong phòng nhẹ nhàng trò chuyện, ba người Cừ Cử cùng Nhị cẩu, tiểu Toàn sau khi ăn xong liền ngươi ly ta ly uống rượu , thẳng đến khi ba người ngã trái ngã phải mới tự giác trở về phòng nghỉ ngơi.
Ta cẩn thận vuốt trên bụng Tiểu Mai, cảm giác được nơi đó truyền đến tiếng tim đập rất nhỏ của tiểu hài tử.
“Nha, hảo thần kỳ a.”
Tiểu Mai cười thật hiền từ .”Mật Nhi, ngươi cũng mau chút lập gia đình đi, hiện tại ta liền cảm thấy, gả cho người, có đứa nhỏ của chính mình rất hạnh phúc .”
Ta ngây ngô cười. Ta nghĩ, có thể sinh một đứa nhỏ anh tuấn như Cừ Cử cũng không phải chuyện gì xấu .
Bên ngoài gió lạnh phơ phất, ta từ khúc quanh nhỏ nhà xí đi ra, giương mắt liền thấy phòng còn sáng đèn. Hắn không phải ngủ sao…
Nhất thời hứng khởi, ta kiễng chân từ từ đi tới dưới cửa sổ phòng hắn,nhẹ nhàng đem cửa sổ khẽ mởi ra, ta nghĩ, có thể là Cừ Cử đang thay quần áo đi ngủ a… Trong phòng, một nữ nhân ngồi đối diện cách Cừ Cử cái bàn. Nàng nói: “Cừ Cử, rất lâu không gặp thật là nhớ, ngươi chừng nào thì trở về?”
Thoáng chốc, đầu của ta như nổ tung, ta không ngờ tới Cừ Cử hắn ngoại trừ trốn thê lại còn có một cái nhà.
Hóa ra, sét đánh đánh giữa trời quang là không phân biệt ngày đêm .
“Sư phó?” Tiểu toàn đứng ở của phòng ngái ngủ nhìn ta. Trong phòng, Cừ Cử ngẩng mạnh đầu cùng ta đối diện.
Ta đột nhiên cảm thấy có chút mệt mỏi.
Lần đầu tiên hắn gạt ta vụng trộm gặp lại vong thê, ta tìm hắn trở về, lúc này đây, thê tử của hắn đã tìm tới của, ta còn có thể dựa vào cái gì mà giữ hắn lại. Ta nói rồi, nếu trong lòng hắn có nữ nhân khác, cho dù cưới về ta cũng muốn làm lớn, nhưng mà, hóa ra ta mới là kẻ thứ ba chen chân vào, từ trước đã vậy, hiện tại cũng thế.
“Nha đầu!” “Chi nha” một tiếng, Cừ Cử mở cửa phòng, đứng trong gió nh