Tác giả: Mặc Thập Nhất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341296
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1296 lượt.
ràng cảm giác được trên người Cừ Cử toát ra hàn khí, trong đó còn có một ít hương vị mang mùi dấm chua.
Tam Ngưu không rõ chuyện gì nên đi đến trước mặt ta, che miệng trộm hỏi: “ Mật nhi, có chuyện gì thế?”
Ta liếc mắt nhìn hắn rồi bất đắc dĩ đưa tay vỗ vỗ đầu hắn, lấy chỉ số thông minh của hắn, chuyện này giải thích thật không dễ dàng.
Cừ Cử phun cọng cỏ đuôi chó trong miệng ra thoải mái cười “Lô huynh tới chậm rồi, ngày mai ta và Mật nhi đi mua đồ dành cho tân hôn, ít ngày nữa liền thành hôn, không biết Lô huynh có hứng thú không, đến lúc đó uống một chén rượu mừng”
Lô Dĩ Ngôn nhìn trong mắt Cừ Cử toát ra từng đốm lửa, nhưng vẻ mặt hắn vẫn không kiềm chế được.
“Đâu có đâu có”
Tục ngữ nói đúng “Người sợ nổi danh, heo sợ khỏe mạnh”. Nhất là cái miệng của Tam Ngưu, rất nhanh chuyện của hai nam nhân trong nhà ta đã truyền ra ngoài, nhưng ta lại không biết Tam Ngưu đã nói gì với mọi người trong thôn, tóm lại, lời đồn đại khi tới tai ta thì đã thay đổi một cách đáng sợ.
Ngày đó, nguyên bản sáng sớm ta muốn cùng Cừ Cử đi ra phố mua sắm vải vóc may đồ, nhưng khi ta vừa mới bước ra khỏi Phấn Đại liền nhìn thấy bên ngoài có một đám người.
Có hai người mạnh dạn bước tới đây, luôn miệng hỏi ta : “Mật nhi, ở Tuyên Thành có phải đã làm chuyện như vậy không?”
Ta sửng sốt, ta làm cái gì?
Người ta cứ luôn miệng hỏi, không phải là cái người dễ nhìn kia sao?
Ta liếc mắt một cái liền nhìn thấy Lô Dĩ Ngôn đang nằm trên ghế phơi nắng ở trong sân, nhất thời sáng tỏ.
“Vâng, đúng là như thế”
Ta rõ ràng nghe được đám người đồng loạt hít một ngụm không khí, Nhị Trụ lão bà che miệng hỏi nhỏ trong tai ta.
“Mật nhi a, sao lại dễ dàng thừa nhận trước mặt mọi người như thế?”
Ta sửng sốt, ta cứu mạng hắn, có cái gì không thể thừa nhận? Nhưng một lát sau ta mới hiểu được, có một số việc cần hiểu rõ mới có thể xác nhận được.
Vương quả phụ ở đầu thôn bĩu môi “Mật nhi a, chuyện rõ như ban ngày, ngươi nói ngươi bá vương ngạnh thượng cung*, hủy đi trong sạch của người ta, lại không chịu trách nhiệm, làm cho người ta ngàn dặm xa xôi đến đây, còn làm phiền tới phụ thân già cả đưa tới, ngươi cũng thật quá đáng”
“Bá vương ngạnh thượng cung” là thành ngữ xuất phát từ điển cố về một trận giao tranh giữa Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ và Hán Cao Tổ Lưu Bang. Chuyện kể rằng lần nọ Hán Sở tranh hùng, giằng co quyết liệt suốt mấy tháng mà thắng bại vẫn bất phân. Trận chiến này khiến già trẻ lớn bé đều mỏi mệt khổ đau, tiếng oán thán ngập trời ngập đất. Hạng Vũ thấy thế bèn nói thẳng với Lưu Bang rằng: “Thiên hạ náo loạn đã nhiều năm, cũng vì hai người chúng ta. Bản vương muốn đơn thân độc mã khiêu chiến với Hán vương, hai ta sống mái một phen, đừng để con dân thiên hạ phải tiếp tục chịu khổ.” Lưu Bang cười đáp: “Ta thích đấu trí chứ không đấu sức.” Hạng Vũ bèn lệnh cho một tráng sĩ xuất chiến, chẳng ngờ ngay lập tức gã tráng sĩ nọ bị thủ hạ của Lưu Bang (vốn là thiện xạ kỵ binh) bắn chết. Sở Bá Vương thập phần tức giận, tự mình khoác khôi giáp cầm vũ khí tiến lên ứng chiến. Chì cần Hạng Vũ trừng mắt một cái, tên thiện xạ kỵ binh kia đã run như cầy sấy, buông cung tếch thẳng về thành…
Ý ở đây là chỉ cường bạo, chiếm đoạt, là người ở thế chủ động.
Đầu ta lúc này như khúc gỗ, quay người lại đi vào trong, cũng may có Cừ Cử bên cạnh giúp đõ ta một phen, cho nên ta mới không có trước mặt mọi người mà làm trò cười cho thiên hạ. Ánh mắt ta long lanh, nhìn Cừ Cử chăm chú, gắt gao nắm chặt áo hắn.
“Chàng tin tưởng ta, đúng không. . .”
Cừ Cử bình tĩnh nhìn ta gật đầu, mặt mày sáng chói lóa, rất là chói mắt. Hắn đỡ thắt lưng của ta đi tới hai bước, chợt đứng lại, quay ra phía mọi người, gương mặt trầm ngâm, cả mặt và hai tai đều đỏ ửng.
“Ân, Mật nhi đích xác có bá vương ngạnh thượng cung, bất quá, người bị hủy đi trong sạch chính là ta, cũng may, không có gì, chúng ta ít ngày nữa sẽ thành thân, đến lúc đó rất mong mọi người đến uống một chén rượu mừng”
Nháy mắt thế cục nghịch chuyển, trong đám người phát ra tiếng thét, nhưng sau đó là ùn ùn kéo đến chúc mừng. Ta đứng ở phía sau Cừ Cử, âm thầm đưa tay lau mồ hôi. Hoàn hảo, hoàn hảo, thế nhưng. . . . . ta đâu có hủy đi trong sạch của Cừ Cử? Ta nhớ rõ, ta chỉ đơn thuần hôn hắn một cái, như vậy là hủy đi trong sạch của người khác sao. . . . .
Một chuyến mua sắm tốt đẹp bị hủy như thế, trong Phấn Đại bỗng dưng phát ra mùi thuốc súng
Cừ Cử và Lô Dĩ Ngôn ngồi đối diện nhau trên một cái bàn, ai cũng không chịu nhường ai. Bộ dáng kia nhìn giống như muốn ăn tươi nuốt sống đối thủ.
Ta đứng ở trong quầy thuốc, một mặt cầm cân cân thuốc, một mặt đưa mắt quan sát hai nam nhân ngoài kia. Tiểu Toàn cùng ‘Sơn dương râu’ đứng hai bên hỗ trợ ta, nhưng lại cũng không chú ý mà lấy nhầm vài vị thuốc. Ta thở dài, cũng thực thiện lương mà bỏ qua cho bọn họ, dù sao ai mà chẳng có tính tò mò, suy bụng ta ra bụng người, ta hiểu bọn họ hiện giờ cũng rất nóng lòng theo dõi diễn biến của hai người đó……
Trận đấu trầm mặc này đấu thẳng một mạch tới trưa, đến lúc tiểu Toàn