XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Đào Bất Thành Kiếp

Hoa Đào Bất Thành Kiếp

Tác giả: Mặc Thập Nhất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341311

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1311 lượt.

c năng lực khống chế ?”
Ta dùng sức chọc vào giữa bấc đèn, quyệt thở ra khí.”Cho nên, chàng phải rời khỏi đây một vài ngày để đi điểu tra về đàn Phục Hy sao?”
Cừ Cử gật gật đầu, cúi đầu cởi xuống đôi Ngọc Linh Lung bên hông, đi đến bên cạnh kéo ta đứng lên, hắn cúi xuống nhẹ nhàng buộc chúng ở bên hông ta, ta ngửi hương thơm phát ra từ người hắn, dần dần thất thần.
“Nha đầu, một đôi Ngọc Linh Lung này theo ta nhiều năm, việc này hung hiểm khó liệu, nếu ta không thể trở về, chúng nó liền tặng cho ngươi làm vật tưởng niệm…”
Tay của ta run mạnh làm tắt ngọn đèn, xung quanh nhất thời tối đen.
Môi ta run run nói không nên lời, nước mắt chậm rãi từ trong vành mắt tràn ra chảy giọt trên má. Trong bóng đêm, khóe môi đột nhiên lạnh lẽo, Cừ Cử nhẹ nhàng mà hôn ta. Hắn hôn hai má ta, nước mắt của ta, sau đó dựa vào đầu vai ta nhẹ nhàng an ủi.
Hắn nói, nha đầu, đừng khóc…






 Làm Cho Người Khác Tức Giận, Nhất Là Mỹ Nhân Tức Giận, Thật Sự Là Một Tội Lớn
Một đêm này ta ngủ thực không yên ổn, ở giữa có vài lần bi ác mộng làm thức giấc, mỗi lần mở mắt ra đều có thể nhìn thấy thân ảnh Cừ Cử đứng lặng bên cửa sổ, cứ lặp lại như thế, cuối cùng cũng chịu đựng được tới khi trời sáng
Sáng sớm khi ta tỉnh dậy Cừ Cử đã sớm không còn ở đó, nước trà trên bàn đã nguội lạnh,cuối cùng ta cũng không biết lần này hắn sẽ rời đi bao lâu. Ta trở dậy búi một búi tóc đơn giản rồi đeo giầy định quay về Phấn Đại.
Bên hông truyền đến một trận tiếng vang thanh thúy, ta cúi đầu, một đôi Ngọc Linh Lung màu trắng như ẩn như hiện bên trong lai quần . Nhẹ nhàng nắm trong tay, ta vốn tưởng sẽ nắm là một mảnh ngọc lạnh lẽo nhưng không ngờ vẫn còn xót lại nhiệt độ cơ thể ấm áp.
Hắn nói, nếu hắn không trở lại, đây liền lưu lại cho ta làm kỉ niệm…
Ta nhíu nhíu mày, sau đó cười thoải mái. Nữ nhân này sẽ không nói dối đâu. Bất quá, chuyện lần này Cừ Cử đi tìm Phục Hy không nói cho A Lê biết khiến ta thật vui vẻ . Ta mặc kệ hắn xuất phát từ mục đích gì không nói cho A Lê, nhưng mà hắn có thể nói cho ta biết làm ta cảm thấy, ở trong lòng hắn, ta là đặc biệt, vô luận là thật hay giả, đối với ta, vậy là đủ rồi.
A Lê kéo kéo góc váy, đứng ở chỗ râm bắt đầu đánh giá ta, ta bị nàng nhìn đến nổi da gà, không hờn giận nhăn lại lông mi.
“Ngươi nhìn ta làm cái gì?”
“Ân, cũng không có gì.” Ta bĩu môi, không định lại để ý tời nàng, vừa muốn đứng dậy rời đi, nàng lại nhẹ giọng mở miệng. thanh âm ôn nhuận uyển chuyển, làm cho người ta như thấm gió xuân, nhưng là lời của nàng kêu người khiến cho người nghe cảm thấy được, gió xuân này có chút lớn, có chút ô uế…
“Mật Nhi, ngươi là một cô nương có nhà cửa, lại đi ngủ ở trong phòng tướng công ta, thật không biết xấu hổ, Chung Ngô tộc chúng ta có một thiếu chủ như ngươi , khó trách xảy ra chuyện như vậy .”
Ta dừng lại cước bộ, giả bộ nhìn vẻ mặt đắc ý của A Lê , hồi lâu không có nói tiếp.
“Như thế nào? Bị ta nói xấu hổ vô cùng ? Ngay cả nói đều sẽ không nói sao?”
Ta nhẹ nhàng lắc lắc đầu.”Ta chỉ là nhớ đến một câu Cừ Cử từng nói với ta. Ngươi có biết là gì không?”
Nàng im lặng không nên tiếng, chỉ trừng đôi mắt xinh đẹp hoang mang nhìn ta. Đột nhiên ta cảm thấy tâm tình vô cùng tốt.”Cừ Cử từng nói qua: Chó cắn người một miếng vì nó là súc sinh, con người vẫn là con người, không thể sau khi bị cắn liền quay lại cắn con chó đó một miếng được. Trước kia ta thức sự vẫn không hiểu được, hôm nay, ta trái lại lấy thân thuyết pháp …”
A Lê sắc mặt âm trầm xuống dưới, trong mắt bốc lên ngọn lửa gắt gao trợn mắt nhìn ta.”Như vậy, ngươi không hiếu kỳ Chung Ngô tộc đã xảy ra chuyện gì sao?”
Ta vén tóc mai bên tai, sau đó nhẹ nhàng nở nụ cười .”Ngươi xác định ta chắc chắn sẽ hỏi ngươi sao? Nói thật, thời điểm Cừ Cử chưa đi ta không có phát hiện ngươi là người làm cho người khác chán như vậy, bất quá hiện tại thôi…điều ta tò mò hơn là, ngươi thật là A Lê sao, ngươi cũng là người Chung Ngô tộc, thậm chí còn từng là tộc trưởng Chung Ngô tộc, nếu mà Chung Ngô tộc thật sự xày ra chuyện gì, ngươi thật sự có thể thờ ơ sao?”
Nghe câu đó,sắc mặt A Lê thay đổi một cái , tiếp đó nàng bình tĩnh nở nụ cười.”Có cái gì liên quan đâu, tộc trưởng Chung Ngô tộc đã sớm trở trành một câu chuyện một thời, mà nay chuyển thế đầu thai, ta đã sớm không còn là Chung Ngô lê ngày đó .”
Ta cười sáng lạn.
“Như thế rất tốt. Ngươi vừa rồi đã biết tộc trưởng Chung Ngô tộc chỉ còn là chuyện một thời, nói như vậy ngươi cùng Cừ Cử yêu nhau, gả cho hắn cũng là một câu chuyện xưa , nay, ngươi chẳng qua chỉ là một cô gái có cùng khuôn mặt với A Lê, cùng đoạn trí nhớ của người khác, ngươi có quyền gì ở trong Dạ Viên của vị hôn phu ta? Một khuê nữ cũng không cảm thấy hổ thẹn cùng hoảng sợ sao?”
Nghe lời nói này, A Lê nguyên bản vẻ mặt xanh mét cuối cùng cũng không tiếp tục giữ được vẻ mặt tươi cười giả dối đó nữa, nàng oán hận nhìn ta, môi run run không nói lên lời.
Ta cười nhẹ, nói tiếng không cần tiễn xong liền men theo đường đá n