Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Đào Bất Thành Kiếp

Hoa Đào Bất Thành Kiếp

Tác giả: Mặc Thập Nhất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341314

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1314 lượt.

hỏ uốn lượn ra khỏi Dạ Viên. A di đà phật… Làm cho người ta tức giận , nhất là một mỹ nhân tức giận, đây thật sự là một việc tội lỗi.
A Lê sau ngày cùng ta chạm mặt liền rất ít xuất hiện trước mặt ta , mặc dù gặp trên đường cũng vội vàng quay đầu, ngoài ra còn lựa chọn một con đường khác quay về Dạ Viên.
Đảo mắt mấy ngày đã trôi qua, nhanh đến mức làm người ta trợn mắt, đã nhiều ngày nay ta mỗi ngày đều đi đến cửa thôn hoặc chuyện qua cổng Dạ Viên, ta chờ mọng có thể ở một khắc nào đó trông thấy Cừ Cử phong trần mệt mỏi trở về. Nhưng mà, ta luôn luôn không được như nguyện. Nhưng mà, ta lại phát hiện, trong Ngưu trang ngày càng xuất hiện nhiều người lạ…..
Ngưu trang chính là một cái trấn nhỏ, trừ bỏ dân cư bình thưởng vẫn sống ở đây tuy là cũng có lữ khách từ bên ngoài đến, nhưng mà cũng chỉ là con số nhỏ, nay, khách điếm vốn vẫn vẳng vẻ bồng nhiên chật kín người.
Ta đến khách điếm Phúc Lai chuẩn bệnh, là thay Phúc bá bá đến đây thăm bệnh cho biểu muội con của bà con xa, từ trên lầu nhìn một chút liền thấy trong đại sảnh có rất nhiều người trong võ lâm. Ta đem hòm thuốc đặt trên mặt đất, cùng Phúc bá câu được câu không nói về chuyện trong nhà.
Phúc bá bá tuổi tác đã lớn, mắt rất to, giờ phút này lão từ phía trên mặt kình nhìn ta suy nghĩ, lòng trắng mặt của lão so với người thường lớn hơn, lúc này nhìn có chút dọa người.
“Mật Nhi, ta nghe nói Cừ Cử có niềm vui mới ?”
Ta nhìn lướt qua nét mặt tỏa sáng gương mặt già nua của lão, trong lòng một mảnh buồn bực, sức mạnh dư luận quả thật không thể coi thường…
“Nghe ai nói ?”
“Vương quả phụ a… Nàng còn nói a, người ta là vợ cả của Cừ Cử, ngươi đoạt tướng công của người ta, hình như họ còn có đứa nhỏ, là thật hay giả…”
Thanh âm Phúc bá bá lộ ra kích động, ta vịn vào cột nhà ổn định lại tâm trạng, sau đó xấu hổ cười nói vài câu chuyện khác. Sau đó liền lập tức hạ quyết tâm muốn giúp Vương quả phụ một tay, nàng thủ tiết nhiều năm, có lẽ là âm dương bất hành, hoặc là ta kê giúp nàng một đơn thuốc, hoặc là nhờ cậy nương Tam Ngưu giúp nàng làm mối, nàng tận sức ăn lưỡi ta như thế, thực khiến người ta ăn không tiêu…
“Phúc bá, gần đây buôn bán thực phát đạt nha ” ta chỉ vào dòng người như mắc cửi trên đường “Như thế nào, Ngưu trang chúng ta có sự kiện võ lâm trọng đại nào sao?”
Phúc bá cầm lấy khăn lau chỗ bát trước mặt, mở miệng nói.”Náo nhiệt thật sự có, chẳng qua không phải ở thôn chúng ta, là ở Tuyên Thành.”
“Nga? Chuyện gì a?” Nghe đến đó, ta đột nhiên cảm thấy hứng thú.
“Nghe nói ở Tuyên Thành có cuộc chiến tranh đoạt bảo vật, hi, một đám võ lâm nhân sĩ chém giết đoạt bảo bối, không chết cũng bị thương, không đi cũng thế!” Phúc bá cúi đầu khom lưng đưa cho quầy tính tiền một cái thẻ bài phòng lớn, sau đó lại lấy một vò rượu đưa cho người mắt phượng phong lưu lỗi lạc phía sau lão xong lúc này mới mới quay đầu lại nói tiếp.”Bất quá, trong nhóm người này có một số người hỏi thăm ngươi đấy.”
“Ta?” Ta có chút giật mình.
“Đúng vậy, hỏi ta Thần y của Ngưu trang, ngươi nói không phải ngươi thì là ai?”
Ta nhếch miệng cười không cho là đúng. Nhân sĩ giang hồ, nói chung trên người đều có chút bệnh cũ lâu năm, tìm thần y chữa thương, cũng không có gì lạ. Lại chuyện phiếm vài câu, ta lúc này mới nhấc hòm thuốc lên lưng, bước trong ánh chiều tà quay trở về Phấn Đại.
Nhưng mà, đi ra ngoài không được bao xa, dọc theo con đướng vắng lặng ở cửa thôn ta liền cảm giác có điểm không đúng.
Mạnh xoay người, ta bắt gặp vị khách mắt phượng mới vừa rồi nhìn thấy trong khách điếm đang nhíu mi nhìn ta chắm chằm, ánh mắt như vậy làm ta cảm thấy dung tục đến cực điểm.
“Cô nương có phải người trong giang hồ không ai không biết Chung Mật Nhi?”
“Tiên sinh nhận sai người, ta chỉ là một người học việc trong nhà nàng.”
“Vậy cô nương có bằng lòng dẫn đường giúp ta gặp được Chung thần y, thỉnh cầu nàng giúp ta xem mạch?”
Ta nhíu nhíu mày.”Cô nương nhà ta tính tình kì quái, bộ dáng lớn lên này của tiên sinh tuyệt đối không hợp mắt nàng, vẫn là mời trở về đi”
Mắt xếch sửng sốt, tiếp theo hỗn hển vọt lên vòng tay ôm ta vào trong lòng, cái hòm thuốc bị quăng ra, đập vào trên một thân cây, dược liệu bên trong bị văng tung tóe. Mắt phượng thở khàn khàn ghé vào cổ ta cắn một ngụm.
“Vòng vo cái gì, ta không cần biết ngươi có phải là Chung Mật Nhi hay không? Lão tử đi theo ngươi lâu như vậy , không để cho lão tử trị thương lão tử hôm này liền muốn ngươi, chờ ngươi trở thành nữ nhân của lão tử, lão tử không tin ngươi có thể nhìn nam nhân của mình chết!”
“A… Cứu mạng…” không đợi một câu thất thanh hô ra, mắt xếch liền nâng tay che kín miệng ta, hắn một bàn tay ôm ta, một bên xé rách xiêm y của ta một bên kéo ta vào bên trong đám cây cối
Cừ Cử từng hạ một cái tiên trướng cho ta, nhưng cái này chỉ bảo vệ tính mạng cho ta mà thôi, nay gặp xâm phạm, nó nhưng thật ra một chút tác dụng đều không có. Ta dùng sức giãy dụa, nhưng cánh tay trên lưng giống như tường đồng vách sắt không chút mảy may dao động.
“Này cái quỷ gì ngoạn ý…” Xé được m