Tác giả: Mặc Thập Nhất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341320
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1320 lượt.
ơn nữa, cho dù chúng ta có chia tay cũng không phải ta sẽ đến với ngươi, cũng không phải xếp theo thứ tự trước sau. Có gả, ta cũng phải gả cho Tả Khâu Ngạo!”. Nhìn thấy Lô Dĩ Ngôn chậm rãi nhăn mày lại, ta ngửa mặt lên trời kéo cái ghế ra ngoài viện nằm phoi nắng.
Xem ra gần đây hoa đào của ta đã nở, như thế nào mọi người đều tới tranh cướp muốn ta gả cho bọn hắn. . . .Quả nhiên, bộ dang khuynh quốc khuynh thành của ta rất là tai họa nha.. . . .
Hội đoạt bảo ở Tuyên Thành đã tiến đến hồi gay cấn, Ngưu trang cũng có vài vị hiệp khách tới, hiển nhiên người bệnh đạp cửa Phấn Đại của ta để khám bệnh cũng khá nhiều. Bên ngoài hỗn loạn, ta bảo Tiểu Toàn ở y quán, còn ta chạy tới nhà trưởng thôn tránh nạn.
Cha Tam Ngưu tất nhiên là rất vui vẻ khi ta tới ở, mỗi ngày sau khi ăn cơm chiều xong, ta đều tới phòng nương Tam Ngưu bắt mạch cho bà, gần đây bụng của bà cũng dần dần lộ ra.
Ở Ngưu gia vài ngày ta phát hiện Đại Ngưu rất thích đọc sách, phòng của ta đối diện phòng hắn, mỗi ngày mở cửa sổ ra ta đều nhìn thấy hắn ở phía sau cây tường vi nghiêng đầu đọc sách. Vài lần hắn ngẩng đầu nhìn thấy ta đều đỏ bừng cả mặt, rất nhanh chạy về phòng trốn, cái bộ dáng kia cực kỳ giống nai tơ trong rừng.
Lỗ Dĩ Ngôn lúc đầu cũng hay tới tìm ta, nhưng tình hình bên ngoài căng thẳng, cho nên hắn không ở Ngưu Trang được mà chạy tới Tuyên Thành. Vì thế ngày qua ngày trôi qua thật an nhàn, chính là vẫn không có tin tức của Cừ Cử.
Ngày hôm đó thời tiết sáng sủa dị thường, không khí có chút oi bức, ta ngồi trong phòng cầm cây quạt quạt liên tục, trong lòng cảm thấy có điều gì đó bất an. Vén bức rèm che nắng ra, vừa bước ra khỏi phòng liền nhìn thấy Tiểu Toàn chạy như điên tới. Nhất thời dự cảm bất an tràn ngập trong lòng ta.
Ta đỡ lấy Tiểu Toàn giúp hắn lấy lại hô hấp, sau đó liền hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”
“Sư thúc đến đây!”
Ta sửng sốt, mặt mày hớn hở: “Ngươi nói là Tiểu Mai?”
Tiểu Toàn gật gật đầu: “Thế nhưng tình trạng của sư thúc không tốt, nàng bị thương rất nặng, bị người đưa tới trước cửa Phấn Đại liền ngất đi, ta sợ đứa con trong bụng của nàng gặp nguy hiểm rồi”
Nụ cười tươi trên mặt ta nháy mắt đông cứng,ta không kịp nói gì, cùng Tiểu Toàn chạy tới Phấn Đại. Dọc theo đường đi, ta không ngừng va chạm vào các hiệp khách, có người muốn nói chuyện cùng ta, có người muốn cản đường ta, tất cả đều bị ta gạt ra. Tiểu Mai và ta là tỷ muội. . . .
Ta cố gắng chạy thật nhanh, không biết nàng có chuyện gì mà không quản ngại vết thương chạy tới Ngưu Trang tìm ta, chắc hẳn là có chuyện nghiêm trọng.
Trước cửa Phấn Đại chật ních người, Tiểu Toàn tách đám người mở ra một đường cho ta, sau đó dẫn ta tới phòng.
Nghênh đón ta là mùi máu, Tiểu Mai đang ôm bụng nằm trên giường nhìn chằm chằm ta đang bước tới. Y phục màu trắng bay phất phới theo gió, trên người nàng loang lổ vết máu, màu đỏ và trắng hòa quyện vào nhau trông thật đáng sợ.
Ta hít một ngụm khí lạnh, Tiểu Toàn bên cạnh đỡ ta bước tới, ta chạy hai bước liền quỳ sụp dưới xuống đỡ lấy nàng.
“Tiểu Mai, ngươi đây là. . .có chuyện gì?”
“Chúng ta. . . .bị. . . .bị. . . .” Tiểu Mai nói không được, từ trong miệng phun ra một ngụm máu. “Diệt tộc. . .này. . . .cái này cho ngươi. .. .” Nàng run run hai tay, từ trong lòng ngực lấy ra một đồ vật đưa cho ta, nhưng được một nửa lại thả tay xuống, nhẫn ngọc kia tượng trưng cho tộc trưởng, quyền lực cao nhất trong tộc ta, rơi xuống mặt đất phát ra âm thanh giòn tan.
Tiểu Mai không thể sinh ra đứa con mà đã chết, chết trong lòng ta, chết không nhắm mắt.
Ngươi Đáp Ứng Ta, Nếu Ta Chết Thì Ngươi Hãy Buông Ta Người Dân Ngưu Trang, Rời Xa Cừ Cử.
Bất tri bất giác mùa hè cứ trôi qua như thế, ánh mặt trời dần dần hiện lên. Người xưa nói đúng, cuối thu trời nắng rất gắt.
Ta tìm một huyệt động trong núi Thiên Lam, đem thi thể của Tiểu Mai đặt trong đó, ta cũng ở trong đó cùng nàng. Thời điểm Lô Dĩ Ngôn tìm thấy ta đã là buổi chiều của bốn ngày sau.
Hắn ngồi xổm bên cạnh ta đem đầu tóc rối của ta chỉnh lại gọn gàng, sau đó lại mang khăn tay ra lau mặt ta: “Mật nhi, chúng ta trở về, được chứ?”
Ta đưa đôi mắt trống rỗng nhìn Tiểu Mai, nắm tay nàng ấy, lắc lắc đầu.
Bước qua hàng rêu xanh, xuyên qua một cái ao, xuyên qua một đài nghỉ chân, ta lặng yên nhìn chỗ yên lặng nhất trong viện, trong đình, một thân áo trắng như tuyết, mỉm cười, thiên kiều bá mị.
“Như thế nào lại là ngươi?”
Nàng ta không nói gì, hơi vuốt vuốt cằm rồi sau đó tiếp tục đánh đàn. Gió nhẹ phất qua, một vài cánh hoa trên ngọn cây phiêu tán rớt xuống nhẹ nhàng dừng ở trên đầu vai của nàng ta, hòa cùng tuyệt thế dung nhan của nàng ta.
Lấy ngọc làm thân, lấy sợi tơ của trời làm dây, Cừ Cử đã miêu tả đàn Phục Hy như vậy.
Ta đã từng tưởng tượng ra đàn Phục Hy rực rỡ sáng chói, hiện giờ nhìn thấy, quả nhiên là tuyệt mỹ, cùng với đôi bàn tay trắng nõn càng tăng thêm vẻ rực rỡ của cây đàn.
Khúc nhạc từ từ vang lên, cánh hoa bay đầy trời.
Mộ khúc kết