Tác giả: Mặc Thập Nhất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341500
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1500 lượt.
nói nhu thuận từ trong rừng cây truyền đến, ta ngẩng đầu lại thấy một nữ tử hoa lệ, nhìn hai người lớn lên thật có chút giống nhau.
A Âm xoay chuyển đôi mắt, nhìn người mới đến: “Nhị phu nhân nói gì thế, A Âm làm sao dám tức giận với tam phu nhân. Nói cho cùng, ta cũng chỉ là một tên nô tài. . . .”. Nói xong, A Âm làm bộ dường như muốn khóc, làm cho nhị phu nhân cười khẽ.
“A Âm thật là đáng yêu, Lôi Khả ai chẳng biết người quân thượng quan tâm nhất chính là A Âm, chỉ sợ quân thượng không cần tỷ muội chúng ta, cũng không muốn đánh mắng A Âm đâu”
A Âm nhất thời thu lại bộ dáng đau lòng, vui vẻ cười: “A Âm thích nhất nhị phu nhân, hiện tại A Âm còn có việc, chờ xong việc nhất định sẽ gửi nhị phu nhân một vài bí quyết dưỡng nhan”
Nhị phu nhân tươi cười gật đầu: “Ta sẽ không quấy rầy A Âm nữa, ta sẽ mang tiểu Kiều cùng tiểu Tuyết về dạy dỗ”. Nói xong, hướng tới A Âm mỉm cười, lại hướng tới ta gật gật đầu, dắt muội muội của mình và cả đoàn người hầu rời đi.
Ta thấy tam phu nhân đưa tay ra sau làm động tác gãi gãi, rốt cuộc đợi các nàng đi xa ta liền ngồi xổm trên mặt đất phá lên cười.
A Âm cũng ngồi xổm xuống bên cạnh, mở miệng hỏi ta: “Ngươi đang làm chuyện xấu gì đó?”
Ta che miệng nhuận khí: “Ta vừa mới dùng ít dược lên người tam phu nhân. . . bảo đảm trong vòng một tháng nàng không dám tới ta gây phiền toái”
A Âm nghiêng đầu nhớ tới bộ dáng kỳ lạ của tam phu nhân, liền hiểu rõ, cười ha hả, ở bên tai ta nhẹ giọng nói một câu sau đó mới đứng dậy đi tới Lạc Tuyết cư. “Nhanh vào trong phòng, bên ngoài rất lạnh, ngươi là sinh mệnh của nhị gia! Nữ nhân mà sinh bệnh thì sẽ không còn đẹp nữa đâu”
Ta nhìn chằm chằm bóng dáng của A Âm, nhíu mày suy nghĩ lời nói của hắn, thu lại gương mặt tươi cười ngoan ngoãn theo hắn vào phòng.
Mới vừa rồi A Âm nói: ‘ Sau này không cần làm như thế, ngươi làm muội muội của nhị phu nhân bị thương nàng ta cũng không thể nói gì, nhưng nàng ta sẽ không bao giờ từ bỏ ý đồ của mình đâu’
Nghĩ lại, con thỏ nóng giận còn cắn người, khó bảo toàn đôi tỷ muội này không phải là con thỏ không biết cắn người.
Không Có Gì Phải Đáng Xấu Hổ
Đã nhiều ngày trôi qua, Lô Dĩ Ngôn cùng Tô tỷ tỷ đều không thấy xuất hiện trước mặt ta, có lẽ là Lôi Khả lại có cái nhiệm vụ lớn gì đó. Nhưng mà làm ta kinh ngạc là, Khuynh Thành cũng luôn thỉnh thoảng không rõ tung tích. Mỗi khi ta hỏi đến, Khuynh Thành luôn cười nhẹ rồi đem ta đẩy đi chỗ khác. Tuy là tò mò, nhưng là cũng không tốt nếu cứ hỏi đến chuyện riêng tư của người khác.
Khiến người ta cho rằng mình là bà tám sẽ không tốt lắm, tuy nhiên, ta ở trong mặt người khác kỳ thực chính là một bà tám không hơn không kém…
Từ đêm đó sau khi ta cùng Tô tỷ tỷ dò xét Lưu Ly viên,ta vẫn luôn không có thời gian rảnh rỗi để lại tới đó dò xét kết quả, gia gia có hay không bị đưa vào đó vẫn là một ẩn số. Lập tức, Tô tỷ tỷ đi vắng, một mình ta giữa ban ngày xông đến Lưu Ly viên tuy không phải là việc làm sáng suốt, nhưng mà ta quả thật không nghĩ ra biện pháp nào tốt hơn .
Ta choàng thêm áo lông cáo, đem thanh chủy thủ nhỏ Cừ Cử tặng ta giấu vào trong tay áo để đề phòng vạn nhất, sau đó liền đẩy cửa đi xuống lầu, ngang qua phòng Khuynh Thành, ta liếc mắt qua, quả nhiên là trống không.
Ta xấu hổ cười, cũng không có trả lời tưởng tượng này của hắn. Lại nhịn không được cảm thấy ảo não. Người Lôi Khả từ trước đến nay thích nói luyên thuyên, đều là dạng như thế này, có lẽ nghĩ không ra một ngày, tin đồn khúc mắc giữa ta và Lô Dĩ Ngôn, Mộ Hiểu, A Âm ba nam nhân này có lẽ mọi người đều hiểu.
Bất quá… A Âm thật là nam nhân sao? Nhớ tới chuyện đoạn tụ có liên quan đến A Âm, ta không khỏi lắc lắc đầu.
“Nhị thiếu phu nhân suy nghĩ cái gì?”
“Suy nghĩ xem A Âm có phải nam nhân hay không!” Miệng chuyển động theo tâm, bị A Âm đột nhiên hỏi như vậy, ta thế nhưng dễ dàng nói ra suy nghĩ trong lòng lúc này.
Nha đầu kia sửng sốt, nhịn không được che miệng cười trộm, sắc mặt A Âm hơi ửng hồng, không được tự nhiên xoay người lắc mông tiến đến bên cạnh lôi kéo tay áo ta nói.”Nhị thiếu phu nhân khi dễ người,uổng công A Âm còn giúp ngươi may giá y, người muốn biết A Âm có phải hay không nam nhân còn không đơn giản…”
Trong lòng biết hắn vừa muốn nói lời nói đại nghịch gì, ta giựt tay hắn ra nhảy ra sân.
Nhưng mà gót chân ta còn chưa đứng vững, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy thiếu niên ngày ấy. Lúc này hắn đang ngồi vắt vẻo trên cây, hai chân đung đưa nhìn ta cười cười.
“Ngươi… Ngươi, lại là ngươi!” Ta trông ánh mắt mang ý cười của hắn thì bản năng người mẹ trong ta trỗi dậy, đi đến phụ cận nhỏ giọng nói:
“Ngươi chẳng lẽ không biết nơi này là đầm rồng hang hổ sao, làm sao có thể chạy loạn ở đây, bị người bắt được sẽ không toàn mạng đâu!”
Thiếu niên bĩu môi.”Ngươi không phải cũng vậy sao, bị người bắt được sẽ không toàn mạng đâu”
Ta hắng giọng, nghiêm trang nói: “Ta khác, ta là nhị thiếu phu nhân nơi này, ta đến đây là tìm đại phu nhân nói chuyện phiếm …”<