Tác giả: Mặc Thập Nhất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341334
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1334 lượt.
nào, trong ánh nến hiện lên một tia sáng lạnh lùng làm mắt ta đau nói, ta cố ổn định tinh thân, nhìn xuyên qua Cừ Cử, âm thanh hoảng sợ vang lên, phía trên tường sắc bốn phía hiện lên những mũi thương sắc bén, toàn bộ nhìn giống như bức tường thép giết chết Đại Ngưu lúc trước, giống nhau như đúc.
Đây là báo ứng sao? Ta làm cho Đại Ngưu chết thảm, đây là báo ứng của ta sao?
Ta nhìn dung nhan mê man của Cừ Cử, thời gian tựa hồ trôi qua thật lâu, lúc này ta mới có thể hiểu được câu nói lúc trước của Cừ Cử.
Có lẽ, để ta cùng Cừ Cử táng thân ở nơi này, có thể xem như một loại ưu ái của ông trời.
Ta là tộc trưởng của Chung Ngô tộc, lần này đi tới Quỷ giới khó mà sống sót được, còn Cừ Cử là thượng tiên cao cao tại thượng trên Cửu Trọng Dao, không nói đến giữa ta và Cừ Cừ còn có A Lê và Bạch Hoài, chỉ cần thân phận của hai chúng ta, cả đời này cũng khó mà thành mộng đẹp.
Từ lâu ta đã được nghe kể rằng, thần tiên và người phàm yêu nhau, từ trước đến nay đều không có kết cục gì tốt đẹp. Ta làm sao có thể mong chờ trời cao vì hai người bọn ta mà cảm động được chứ?
Ta vươn hai tay ôm Cừ Cừ vào trong lòng, khóe miệng nở nụ cười, giờ khắc này không quan tâm đến sống chết nữa.
“Kỳ thực, ta cho tới bây giờ cũng không muốn rời khỏi chàng, nhưng rõ ràng, chàng là người bảo ta đi, thời khắc này chàng lại nói ta không tốt. Rốt cục chàng có bao nhiêu ngu ngốc, tại sao thương ta rồi lại coi ta như đồ bỏ đi, không có ta, chàng có thể an tâm chờ đợi A Lê, đợi không được A Lê, chàng cũng có Bạch Hoài tiên tử làm bạn, chàng tội gì để ta. . .Ai. . . Chàng nha, nói yêu ta cũng là chàng, thương tổn ta cũng là chàng, phút cuối cùng này ta vẫn không biết, rốt cuộc chàng là dạng người nào. . . Ta thế này, cũng thật không xứng ở bên cạnh chàng”
Tường sắt từ từ tiến tới, ta nắm chặt tay, nhắm chặt hai mắt lại.
“Cừ Cử, chàng là thần tiên không chết được, chia tay ở đây, chàng có thể đợi ta giống như đợi A LÊ được không. Không cần ngàn năm vạn năm, không cần cả đời, chỉ cần vài năm nhớ tới ta mà thôi. .. “
Cánh tay cùng trên lưng ta truyền đến một trận đau đớn, ta biết mũi thương xuyên thấu vào trong xương cốt của ta. Cắn chặt môi, cố gắng đem nhưng đau đớn nuốt vào trong lòng.
“Chàng hãy chờ ta. . .”
Ta ghé vào đầu vai của Cừ Cử, một giọt nước mắt rơi xuống, nóng hôi hổi.
“Oanh!”
Đột nhiên một tiếng vang thật lớn, tường sắt bốn phía giống như bị cái gì đánh thật mạnh vào mà dừng lại, sau đó nhanh chóng rút ra bốn phía, khôi phục lại hình dạng lúc đầu.
Ta trọn to hai mắt, quả nhiên không thể tin được hai chúng ta cư nhiên tìm được đường sống trong chỗ chết.
Cừ Cử tựa hồ cảm nhận được nguy hiểm qua đi, khóe miệng không khỏi nở ra một nụ cười, sau đó cánh tay buông lỏng ta ra, cả người ngả ra sau.
“Cừ Cử!”
Cánh tay ta chụp đến ôm chàng vào trong lòng, nhưng bởi bì thân thể Cừ Cừ giờ phút này không có trọng lượng mà rơi xuống. Âm thanh to lớn vọng đi vọng lại trong tai ta.
Hai gò má của Cừ Cử đỏ sẫm, ta vươn tay ra, nhiệt độ kinh người.
“Chàng bị sốt cao?”
Cừ Cử hơi mở mắt nhìn ta, liếm liếm đôi môi khô khốc gật gật đầu. Ta xoay người ngồi dậy.
“Không được, cứ tiếp tục như thế thân thể sẽ không thể chịu nỗi, chúng ta nhất định phải nghĩ biện pháp ra ngoài”
Trên cánh tay, Cừ Cử dùng lực kéo ta trở lại trong ngực, miệng vẫn nở nụ cười như đứa trẻ.
“Giờ phút này đã nhặt được lại một mạng, không nên phí sức nữa, cái cơ quan nàng rắn chắc kiên quyết không mở ra. Nha đầu, có thể cùng nàng chết ở chỗ này là ông trời đã ưu đãi ta, câu này, ta nói rất nghiêm túc. . .”
Ta nhìn đôi mắt mê ly của chàng, đột nhiên cảm thấy số phận thật sự có chút buồn cười.
Ta thương chàng, chàng tựa hồ cũng yêu ta, thế nhưng quanh đi quẩn lại, vài lần chúng ta gần nhau rồi lại bỏ qua nhau, nếu có duyên phận, không đúng, nếu nói không có duyên phận, sinh tử tồn vong, ở bên cạnh nhau vẫn là người cũ.
Quan hệ như vậy, ta đến tột cùng vẫn không thể hình dung được.
Cừ Cử chậm rãi giơ tay lên vuốt nhẹ hàng lông mày đang cau lại của ta, chống thân thể ngồi dậy, ôm ta vào trong lòng, sau đó thiên địa thay đổi, ta nhìn kỹ lại, lúc này ta đã bị Cừ Cử đặt dưới thân.
Cừ Cửu mím môi, bên trong khóe mắt lóe ra ánh sáng nhàn nhạt, chậm rãi tựa đầu ép xuống. Đôi môi nhẹ nhàng rơi vào trán ta, trên mặt ta.
Trong đầu ta ‘ong’ một tiếng, tất cả máu dường như đình chỉ hoạt động, nửa người dường như mất đi tri giác.
Phảng phấc cảm nhận được sự cứng ngắc của ta, Cừ Cừ nhẹ giọng nói bên tai ta: “Thả lỏng”. Hơi ấm từ từ truyền từ cổ vào trong người ta, ta chỉ cảm thấy da gà toàn thân nổi lên.
“A. . .”
Cừ Cử hơi cắn cắn khóe miệng ta, rồi hôn môi ta, chầm chậm cắn cắn, mút vào. Một đôi tay cũng từ từ chậm rãi chạy trên vạt áo của ta.
“Chờ một chút!” Ta đột nhiên nghiêng đầu rời khỏi nụ hôn của Cừ Cử, cưỡng bách Cừ Cử nhìn vào mắt ta: “Ta là ai?”
Cừ Cử mỉm cười, đưa tay sờ tóc ta, lấy ra một trâm cài tóc đỏ thẫm, trong nhất thời tóc đen buông xuống, bầu không khí càng dị thường. Cừ Cử trở mình ô