The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Đào Bất Thành Kiếp

Hoa Đào Bất Thành Kiếp

Tác giả: Mặc Thập Nhất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341333

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1333 lượt.

cương, quay đầu, biểu tình lạnh nhạt nhìn ta.
“Muốn đi hay ở, quyết định ở muội”
Ta bình tĩnh nhìn con đường phía trước, đột nhiên nở nụ cười: “Trần đại ca, huynh giúp muội một chuyện được không?”
Trần A Nam tuy không rõ nhưng cũng gật đầu. Ta nở nụ cười cầm dây cương trong tay hắn dùng sức đánh, con ngựa nhất thời bị đánh mà chạy nhanh, tạo thành những đường dài trên nền tuyết. Ta không để ý ánh mắt kinh ngạc của Trần A Nam, mỉm cười, gỡ màn che xuống, lui người vào trong xe ngựa.
Trần đại ca, ta và Cừ Cử khác với huynh và Tô tỷ tỷ. Dù sao Tô tỷ tỷ theo huynh, huynh cũng có khả năng làm cho nàng bình an và vui vẻ. Nhưng hai chúng ta lại bất đồng, mặc dù Cừ Cử không nói, nhưng ta cũng có thể cảm giác được thân thể của chàng có biến hóa, ta không biết đến tột cùng chàng và Mạc Quý có giao dịch gì, thế nhưng ta biết, chàng không bao giờ. . .giống như trước đây đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, không gì cản được nữa. Lần này đi tới Quỷ giới, sinh tử không rõ, ta ngay cả bảo vệ mình cũng không làm được, làm sao có khả năng bảo hộ chàng chu toàn, có thể nói, chàng còn không bảo vệ được chính bản thân mình, ta làm sao có thể liên lụy chàng được? Như vậy, tại sao không để cho chàng chết tâm đi, thần tiên vốn cũng không thể động phàm tâm, không phải sao?






Nàng Chỉ Cảm Thấy Nơi Lồng Ngực Hơi Thở Bế Tắc, Không Thể Thở Mạnh Được, Phút Chốc, Nàng Phun Ra Một Búng Máu
Hồng tô thủ, hoàng đằng tửu.
Bên ngoài kiệu chiêng trống khua vang, bên trong kiệu lại vắng vẻ dị thường. Ta xốc khăn hỉ lên, nhìn phong cảnh bên ngoài qua cửa sổ nhỏ.
Đây là lần thứ ba ta ngồi kiệu hoa.
Nói cũng thật buồn cười, lần đầu tiên là gả cho Cừ Cử, nhưng vì có A Lê giả nên không thành. Lần thứ hai gả cho Lô Dĩ Ngôn, bởi vì không muốn nên bỏ trốn, lần thứ ba lại là gả cho Trần A Nam, lại nghĩ không biết có chuyện gì sắp xảy ra nữa đây.
Ta đang ngây ngốc chợt nghe Hữu Liên nói như vậy, liên buông màn kiệu xuống, điều chỉnh lại thân thể. Cỗ kiệu vừa nãy xốc nảy nghiêng nghiêng, giờ rốt cục cũng yên tĩnh trở lại. Không bao lâu liền vững vàng đặt xuống.
Bên ngoài kiệu, bà mối cười hô: “Tân lang đá cửa kiệu”
Ta nghe âm thanh ầm ĩ bên ngoài mà cảm thấy buồn cười, ta và Trần A Nam mặc dù giả thành thân, thế nhưng lễ tiết vẫn phải làm đầy đủ.
Ta nghe cộc cộc ba tiếng, thoáng nhìn thấy đôi giày màu đen đá đá ngoài cửa kiệu, sau đó bà mối vén màn kiệu lên, bảo ta đưa ta ra.
“Tân nương rời kiệu!”
Ta nhàn nhạt cười, thận trọng đưa tay ra nắm tay nàng. Gió lạnh thổi tới, khăn voan bị thổi bay, bà mối liên tục đưa tay đè xuống. Lúc đó mới dắt tay ta tiến vào Thất Phật Đường.
“Ôi chao?”
Nhìn thấy ta đứng tại chỗ bất động, nàng ta đột nhiên kỳ quái hừ một tiếng, khí lực trên tay không khỏi mạnh thêm vài phần.
“Tiểu thư?” Hữu Liên cảm thấy có gì không đúng, lại gần kéo ống tay áo ta. Ta cả kinh, vội vã hoàn hồn.
“A?”
“Tiểu thư, đi vào thôi”
“Ừ”. Ta hốt hoảng đáp lời, giơ chân hướng lên bậc thềm bước đi, nhưng ngay tại lúc này, trong đám người đột nhiên phát ra một giọng nói.
“Chờ một chút!”
Lòng ta trầm xuống.
Thật là chàng sao? Người bên kia ta mới nhìn thấy thật là chàng sao? Tại sao chàng lại đến đây?
Bà mối liên tiếp bị chặn đứng, ngực tựa hồ có chút khó chịu giọng nói không khách khí vang lên: “Công tử. . .”
“Là nàng phải không?” Người đó không nghe bà mối nói, tự hỏi một câu, ta nghe được tiếng bước chân, tựa hồ đã đứng ở sau lưng ta.
Đột nhiên một âm thanh to lớn vang lên.
“Công tử, người làm cái gì vậy? Đây là khăn che tân nương, người không được vén lên. A!”
Ta nghe thấy tiếng thét này, rất nhanh lắc đầu né khỏi tay người nọ, rất tự nhiên té vào trong lòng Trần A Nam. Thân thể Trần A Nam đột nhiên cứng đờ, tiện đà đặt tay lên vai ta, giọng nói thập phần phấn khích.
“Vị huynh đài này, hôm này là ngày đại hỉ của Trần mỗ, rất hân hạnh mời huynh đài ngồi xuống uống một chén rượu nhạt, Trần mỗ tất nhiên rất vui vẻ, thế nhưng huynh đài muốn tới quáy phá hôn lễ, sợ rằng Thất Phật Đường không phải là nơi để huynh đài càn rỡ.”
Ta hơi cúi đầu, ngón tay dưới ống tay áo nắm lại thật chặt. Ngay lúc Trần A Nam nói xong, đôi giày trằng mềm đang di động chợt dừng lại, tiện đa ta liền nghe được âm thanh cười to của người nọ.
“Đại hỉ? Đại hỉ! Hôm nay là đại hỉ của nàng!”
Tiếng nghị luận của mọi người vang ra ngày càng vang dội. Ta mơ hồ nghe Trần A Nam phát ra một tiếng thở dài, tiện đà vung tay lên.
“Người đâu, mời vị nhân huynh này rời khỏi Thất Phật Đường”
Đôi giày vải màu trắng mềm mại vì bị người lôi đi cước bộ có chút lộn xộn. Cừ Cử cao giọng la lên: “Nha đầu, không phải là nàng, không phải là nàng”
Ta cắn môi liếc nhìn đám đệ tự đưa người rời đi, đột nhiên giơ tay nhấc khăn voan ra, lạnh lùng quát: “Dừng tay”
Tất cả mọi người dừng động tác trên tay lại, không hẹn mà cùng nhìn về phía ta, trong ánh mắt hiện lên tâm tình phức tạp khó có thể nói nên lời. Chỉ có Cừ Cử, đỏ mắt, trên mặ