Tác giả: Mặc Thập Nhất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341305
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1305 lượt.
ắc đầu: “Không, không. . . “
Ta nghiêng đầu nhìn nàng, cẩn thận hỏi: “Thế nào? Tuổi thọ của ta còn bao nhiêu năm?”
Thất Nương nghiêng đầu nhìn ta chằm chằm, trong mắt hoang mang không giải thích được, cuối cùng cười nói: “Chung Ngô tộc. . .Ôi, Thất Nương ta đây đắc tội không nổi, mà thôi, Trần đại hiệp đối với ta có ân, tuổi thọ này liền miễn đi”
Ta đột nhiên ngẩn người, không hiểu chuyện gì cả, vừa muốn mở miệng hỏi, ánh nến trong phòng chợt lóe lên, ngoài cửa khách điếm đã yên tinh nay càng yên tĩnh hơn.
“Này. . .”
“Xuỵt. . .”
Thất Nương cầm cây quạt tròn phất tay bảo ta im lặng, sau đó mười ngón tay nắm cổ tay ta. Ta nhất thời cảm thấy hơi lạnh thấm vào da thịt, cả người rùng mình lên.
“Ngươi đừng lên tiếng, lúc này Quỷ môn vừa mở, nếu bị chúng nó nghe được sẽ rất phiền phức, ta cho ngươi một đạo phù, dán vào trên người ngươi, đợi lát nữa ngươi đi sẽ lừa được Quỷ quan vào được Quỷ giới. Trần A Nam thì ta sẽ thay ngươi đưa về Thất Phật Đường, thế nhưng, ta muốn người giúp ta một chuyện”
Ta mím môi gật đầu, trong ánh mắt Thất Nương hiện ra một tia sáng.
“Ngươi giúp ta lấy nguyên thần ở Hỏa Nhận cốc ra. Vào tối mười lăm ngươi dùng lửa đốt sạch nó.” Nàng nhìn thấy hoang mang trong mắt ta, liền cười nói: “Rút linh hồn không dễ làm, người không ra người, quỷ không ra quỷ, thực sự chẳng phải tốt đẹp gì, chỉ sợ ngàn năm vẫn vậy, vạn năm vẫn thế. Ngươi giúp ta đốt sạch nguyên thần, ta liền có thể đầu thai chuyển thế”
Ta nghiêm túc suy nghĩ một chút, sau đó liền gật đầu đồng ý với nàng. Thất Nương hướng ta cười quyến rũ, hai tay nhất tống, cả người ta liền nhẹ bỗng bay ra khỏi khách điếm, một đường theo gió, thẳng đến trước cửa Quỷ môn liền dừng lại.
“Quỷ Môn Quan, Quỷ Môn Quan, Mười Người Đến, Chín Không Ra”.
“Quỷ môn quan, Quỷ môn quan, mười người đến, chín không ra”.
Chỉ ngắn ngủi mười hai chữ đỏ sẫm được khắc hai bên thành đá màu đen, không ngừng chảy máu ra. Hai bên đại môn treo cờ trắng, bay phấp phới trong gió lạnh, hòa cùng với nhưng vong linh bên đường. Những vong linh thân thể không ngừng lay động, ta chỉ cảm thấy toàn bộ máu trong người như muốn đông cứng lại.
Quay đầu, hai ngọn đèn của khách điếm Hữu Linh cũng đong đưa trong không trung, Thất Nương đứng ở cửa sổ lầu hai nhẹ nhàng lay động quạt tròn, nhìn ta gật đầu, hướng phía không trung nhẹ nhàng đánh một cái, nhất thời, tất cả nến trong khách điếm hữu linh đều tắt hết, chỉ lưu lại hai ánh đỏ sẫm như ma trơi, ta biết, đó là đôi mắt của Thất Nương.
Quay người lại, hít một hơi thật mạnh, ta vác túi lên vai, hướng phía Quỷ giới bước đi.
Ta che miệng thận trọng bước qua trước mặt bọn họ, thấy bọn họ cũng không phát hiện ra điều dị thường, lúc này mới nhanh như chớp mà đi qua cánh cửa.
Trong Quỷ giới không có sức sống, nhưng cũng không tĩnh mịch. Mặc dù khắp trời bão cát thổi liên tục, thế nhưng hai bên đường có hàng cây nở hoa trắng. Mỗi bước ta đi qua, hoa trắng dưới chân trong nháy mắt liền biến thành màu đỏ thẫm xinh đẹp.
Ta ngồi chồm hỗm, quần áo trắng nhẹ nhàng rơi trên nên cát, đưa tay bẻ một đóa hoa đỏ định đeo vào trong tóc mai, lại đột nhiên nghe được bên tai truyền đến một trận thở dài ngạc nhiên.
“A, hoa này, . .. rất quỷ dị”
Nói chuyện là một cô nương có gương mặt tròn trịa, nhìn bộ dáng kia không giống như người trong địa phủ , trong mơ hồ còn toát ra khí chất thanh tao.
Tay của ta run lên, ngón tay đang cầm đóa hoa bỗng nhiên buông xuống, đóa hoa liền rơi trong gió, trong nháy mắt bị bụi cát thổi đi tan thành mây khói.
Cô nương ngồi xổm bên cạnh ta, hai tay đưa ra cầm lấy cành hoa còn sót lại khi bị ngắt, nhẹ giọng thờ dài: “Đáng tiếc, bảy trăm năm hoa nở, hôm nay tự nhiên cảm thấy. . . thực sự là bất thường”. Nói xong, ở đầu ngón tay của nàng truyền ra hai luồng sáng ấm áp, bao lấy vết tích bị ngắt của đóa hoa, một hồi liền biến mất.
Ta đứng cứng người, không dám nhúc nhích, rất sợ quấy rầy vị cô nương không rõ thân phận này, vốn chỉ muốn tránh nàng đi tìm tộc nhân của mình, thế nhưng không ngờ, nàng dĩ nhiên đặt mông ngồi bên cạnh ta.
“Tiểu bị ngạn a tiểu bỉ ngạn, ngươi nói ta phải làm như thế nào mới tốt, tam hoàng tử đối đãi không tệ, lần này ta nếu không thể nghĩ ra biện pháp cứu hắn, chỉ sợ hắn bị đại hoàng tử hãm hại, ngươi nói, rõ ràng là huynh đệ, vì sao nhất định phải đấu đến một ta sống, hai ngươi chết?”
Ta sửng sốt, nghe lời của nàng nói, bên trong Quỷ giới, cư nhiên cũng có hoàng tử? Quỷ cũng có thể sinh con dưỡng cái sao? Nghĩ lại, trên đời này có cái gì là không thể, nếu thật quỷ không thể sinh con, thì tại sao lại có con của quỷ chứ?.
Bên này ta đang nghĩ ngợi, bên kia, trên mặt sông lại không được yên ổn, nước sông đỏ thẫm bắt đầu kịch liệt sôi trào, những thứ màu đen không ngừng di động nổi lên mặt nước, tỉ mỉ quan sát, đó là đầu người.
Nước sông giống như bị đun sôi, sôi trào không ngững, những đầu người màu đen như muốn thoát ra. Trong không khí cát vàng dày đặc, vốn