XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Đào Bất Thành Kiếp

Hoa Đào Bất Thành Kiếp

Tác giả: Mặc Thập Nhất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341309

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1309 lượt.

n? Không ở trên Cửu Trọng Thiên ngây ngốc, thế nào mà lại chạy tới Minh giới?”
Cừ Cử cúi người, cười nhạt đưa tay nâng ta dậy, nhẹ giọng nói: “Đến mang nàng đi”
Tam hoàng tử nhíu mày : “Người phàm nhập Quỷ giới là trái với thiên lý, thượng thần không nên mang nàng đi”
Cừ Cử vẫn cười nhạt như cũ: “Không mang đi? Đồ Không, trong tam giới chưa từng ai nói không cho ta mang đi, nếu phụ hoàng ngươi ở đây, ta vẫn nói những lời này, bản thượng thần là thượng thần kim vị, phụ hoàng ngươi chỉ là một địa tiên nho nhỏ, ngươi cho rằng chỉ bằng ngươi mà ngăn cản được ta sao?”
Sắc mặt Đồ Không hơi thay đổi một chút, ta thấy bàn tay trong ống tay áo của hắn đã chậm rãi thu lại.
“Ý của thượng thần, nếu ta không chịu thả người, ngài sẽ mạnh mẽ mang đi sao?”
Cừ Cử nở nụ cười, kim quang trên người đột nhiên bạo phát, ánh sáng chói mắt: “Đồ Không, thật sự là ta không muốn gọi phụ hoàng ngươi, thế nhưng, nha đầu kia là người rất quan trọng đối với ta, không chỉ nói là giết ngươi, thậm chí hủy đi toàn bộ địa phủ ta cũng không tiếc”






Chỉ Cần Ta Hạnh Phúc, Vô Luận Ai Mang Đến Hạnh Phúc Cho Ta, Chàng Cũng Có Thể An Tâm
Không chỉ nói giết ngươi, cho dù hủy đi toàn bộ địa phủ cũng sẽ không hối tiếc. . .
Ta ngơ ngác trừng hai mắt nhìn Cừ Cử, nghe lời chàng nói. Ta cho tới bây giờ cũng không biết, đối với chàng, ta lại tồn tại một cách như thế.
Đồ Không trầm mặc một hồi, tiện đà nhẹ nhàng cười, hướng một bên tránh ra.
“Tiểu chất tất nhiên không dám ngăn cản thượng thần, cũng may cô nương này còn chưa đi qua cầu Nại Hà, cũng chưa tính là chân chính đi vào Minh giới, thượng thần cứ mang nàng đi, chỉ hi vọng chuyện như thế này không được phát sinh thêm lần nữa, hôm nay ta cho nàng, tương lai đối với người khác thì chưa chắc”
Ta đưa gót chân cà cà tuyết đọng dưới chân: “Vậy, phải làm sao bây giờ?”
Cừ Cừ đưa tay chống thắt lưng nhìn về phía phương Đông quan sát một lúc lâu, rốt cục đưa tay chỉ sang một bên thở dài: “Chúng ta đi qua Bất Chu Sơn tới Hoàng Tuyền”
“Bất Chu Sơn?”
“Đúng, ta mang nàng đằng vân đi, thế nhưng, Bất Chu Sơn là nơi ở của Chúc Âm, đó là một thần long tu hành trên trăm vạn năm, do lệ khí năm đó của phụ thần biến thành. Cho nên nàng là người cương trực liêm chính nhất trong thiên địa, sẽ không cho phép chúng ta từ nơi đó xâm nhập vào Hoàng Tuyền Quỷ giới”.
Ta kéo vạt áo trên người, trong lòng có điểm thấp thỏm: “Như vậy, chúng ta làm sao đi vào?”
Cừ Cử hướng ta bĩu môi: “Nàng cho rằng ta vô dụng như vậy sao?” . Nhìn biểu tình trên mặt ta, chàng đột nhiên đưa tay vuốt tóc ta, ôn nhu an ủi: “Ngoại nhân chỉ biết Chúc Âm trông coi cửa vào Hoàng Tuyền Quỷ giới, thế nhưng mấy người biết tin tức trọn yếu. Muốn đi vào Hoàng Tuyền Quỷ giới cũng không khó, nếu gặp được người có pharp thuật lợi hại, đi qua cầu Nại Hà cũng chẳng phải việc khó gì. Sở dĩ phụ thần tuyệt không gây chiến mà phái Chúc Âm đi đến trông coi cửa vào Hoàng Tuyền.
“Vậy, nàng ở đó canh chừng. . .”
“Đèn Trường Minh”
Cừ Cử chắp tay nhìn phương hướng Bất Chu Sơn, sắc mặt lộ ra vẻ ngưng trọng.
“Truyền thuyết này là ta chợt nghe Thiên Lai lão nhân nhắc qua. Đèn Trường Minh là đèn dẫn đường của thiên địa, vô luận là người hay linh hồn, vạn vật trên thế gian, không thể tách rời đèn Trường Minh. Đèn sáng vạn vật sinh linh vui sướng, đèn tắt. . .”
Ta nhìn Cừ Cử, nhịn không được mà trên người đổ một tầng mồ hôi lạnh: “Đèn tắt. . .thế gian bị diệt?”
Thân thể Cừ Cử run lên, tiện đà kéo ra một nụ cười miễn cưỡng nhìn ta chằm chằm: “Nha đầu, lời tuy nói thế, nhưng đèn Trường Minh không phải dễ dàng tắt như thế. Ngay cả ta chỉ tiếp cận cũng sợ mà gặp trắc trở. Muốn diệt đèn Trường Minh, khó khăn càng thêm khó khăn.”
Quay mặt đón gió lạnh xông tới, chàng lười biếng duỗi người, sau đó nắm lấy tay ta: “Đi thôi, kỳ hạn một tháng cũng sắp đến rồi, chúng ta cần phải nắm chặt thời gian”
Ta gật đầu, cắm môi ôm chặt hông Cừ Cử.
Trời đất trắng một màu, ta nắm tay Cừ Cử, từ từ mở mắt ra, nhìn dưới đất, cảnh vật giống như những con kiến hôi, đột nhiên ta cảm thấy mình thật nhỏ bé.
Trăm ngàn năm trôi đi, trong mắt thần tiên cũng nhỏ bé như thế, ánh nến nhỏ bé, làm sao có thể thắp sáng được Cửu Trọng Hoa. Thật giống như hai chúng ta, thiên niên vạn thế đối với chàng bất quá cũng chỉ là một cái nháy mắt, nhưng đối với ta, đó là kiếp luân hồi.
Chóp mũi hơi mát lạnh, ta cuống quít nhìn lại, liền thấy Cừ Cử dang cười xán lạn.
“Nha đầu, nàng đang nghĩ gì đó?”
Ta nhẹ nhàng lắc đầu: “Làm sao ngươi biết ta đi tới Hoàng Tuyền Quỷ giới?”
Nghe ta hỏi như vậy, Cừ Cử càng cười đến chói chang: “Ban đầu là ta nói cho nàng biết tộc nhân của nàng vẫn còn sống, theo tính tính của nàng nhất định sẽ đi, huống chi, lúc trước cũng là ta hứa hẹn mang nàng đi tới Minh Cung, chỉ là ta không rõ, vì sao nàng bỏ lại ta, một người rời đi? Nha đầu, đi dạo lâu như vậy, rốt cuộc nàng cũng nên cho ta biết nguyên nhân chứ?”
Ta quay đầu nhìn về phía mặt trời