Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi
Tác giả: Mặc Thập Nhất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341317
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1317 lượt.
t hiện ra một chút vưi vẻ.
“Nha đầu. . .”
Ta nhàn nhạt cười, lôi kéo tay Trần A Nam đi tới trước mặt chàng.
“Có phải ngươi cố tình, thấy đại hỉ của ta, đến đây góp vui phải không. Mới vừa rồi có nhiều chậm trễ, thật xin lỗi, mời vào bên trong”
Trên mặt Cừ Cử hiện lên vẻ sửng sốt, tránh ra khỏi vòng kìm kẹp của đám đệ tử Thất Phật Đường, chậm rãi đứng thẳng người.
“Nàng đây là có ý gì? Chẳng phải nàng đã gả cho ta rồi sao?”
Ta bất đắc dĩ nhún vai.
“Lúc đó tuổi còn nhỏ, thật sự là có yêu ngươi, cũng nghĩ cùng ngươi sống bên nhau trọn đời. Thế nhưng lúc đó chúng ta không có cha mẹ chi mệnh, cũng không có người làm mai mối, ngay cả bái đường cũng chưa làm xong, thế nên, hôm nay ta lấy người khác, cũng chưa tính là tội ác tày trời gì cả”
Cừ Cử trợn tròn mắt, trên mặt hiện lên vẻ không tin, nhìn ta, lại nhìn Trần A Nam. Trong giọng nói hiện lên sự nghi hoặc.
“Không có khả năng, ta không tin, mấy ngày trước chúng ta còn ở trong mật thất sắt,nàng không có khả năng. . .”
Ta lạnh lùng khoát tay áo: “Có cái gì là không thể? Có cần ta cầm cái gương tới cho ngươi soi xem không? Ngươi bây giờ không còn phong độ như trước đây nữa, hơn nữa ngươi cũng không thể bảo vệ được ta, ngay cả người cứu ta ra khỏi mật thất sắt kia cũng không phải là ngươi, vậy ta ở lại bên cạnh ngươi có ích lợi gì?”
Ta lạnh lùng xoay người, nắm chặt tay Trần A Nam.
“Cừ Cử, ta xuất cốc hai năm, cảm ơn ngươi đã đến làm bạn, thế nhưng ta chán ghét cảm giác không chân thật khi ở cùng ngươi, ta rất ích kỷ, ta cũng không dễ dàng tha thứ việc xuất hiện thêm những nữ nhân khác chen vào ta và ngươi. Mà tướng công của ta thì khác, cả đời này, ta và chàng sẽ không có xuất hiện vấn đề này. Nguyện vọng bây giờ của ta chỉ là cứu tộc nhân của mình, sau đó an an tâm tâm làm thiếu phu nhân của Thất Phật Đường.
Ta nhìn sắc mặt Cừ Cử tái nhợt, đuôi lông mày nhướn lên: “Vô luận là cả cuộc đời chỉ yêu một người, yêu thương chăm sóc , không lo cơm áo sinh hoạt, ngươi có thể mang đến cho ta những gì?”
Đôi môi của Cừ Cử lay động: “Nàng là đang trả thù ta sao? Nàng trả thù ta vì A Lê giả mà không tin nàng sao? Nàng trả thù những ngày tháng bị giam ở Lôi Khả không có ta bên cạnh nàng sao? Náng chỉ là không cam lòng có đúng hay không? Đúng hay không?”
Ta ngẩng đầu lên cười ha hả: “Không sai, ta trả thù, thế nhưng ta đột nhiên nghĩ lại, trả thù ngươi cũng không còn ý nghĩa gì nữa cả. Ngươi nhìn lại một chút đi, ngươi còn có gì đáng giá để ta phải trả thù, đáng giá hủy diệt ngươi?”
Cừ Cử nghe ta nói mà từ từ cúi đầu xác định, không ngừng lấy tay vỗ về bạch y gấp nếp, vuốt lại tóc, sau đó vỗ vỗ má, mong đợi nhìn ta.
Trong đám người yên tĩnh, thỉnh thoảng nghe có người hít khí mạnh. Trong lòng không khống chế được mà đau đớn, thế nhưng trên mặt vẫn phải nở nụ cười thật tươi.
Ở thế gian này, có một số việc chính là như vậy, biết rõ không thể làm nhưng nhất định không thể tránh được, biết không thể dối trá nhưng không làm được, biết rõ không phải như thế nhưng nhất định phải làm cho nó thiên y vô phùng.
Bà mối bĩu môi, vòng qua bên cạnh Cừ Cử, cười ha hả gạt khăn voan xuống, hướng phía dàn nhạc nói.
“Ôi chao, thiệt là, nhạc đâu tấu lên. Thiếu phu nhân, nhanh nhảy qua chậu than”
Ta theo lời cầm cánh tay nàng ta đỡ để nhấc chân lên nhảy qua, lại đột nhiên nghe được tiếng ồn ào sau lưng. Âm thầm nắm chặt tay, bước cuối cùng này phải làm thật nhanh.
“Mau, có ai không, giúp người”. Một âm thanh truyền đến, lộ vẻ lo lắng: “Mau, gọi đại phu”
“Ta đi, ta đi”
“A, nôn ra thật là nhiều máu!”
Thân thể của ta lung lay, Trần A Nam nhanh chóng nắm lấy tay ta từ tay bà mối. Ta chống vào cây cột, chỉ cảm thấy nơi lồng ngực hơi thở bế tắc, không thể thở mạnh được, phút chốc, ta phun ra một búng máu.
“Muội vẫn khỏe chứ?”
Thanh âm lo lắng của Trần A Nam vang lên, đỡ lấy cánh tay ta. Ta nhàn nhạt lắc đầu. Giơ tay lên lau vết máu nơi khóe miệng, nhằm tránh cho mọi người cảm thấy điều gì bất thường.
Đêm đen giơ tay không thấy năm ngón. Ta nằm trên giường nghe âm thanh náo nhiệt ở tiền viện, trong đáy lòng lạnh thấu xương. Hữu Liên đứng một bên coi chừng ta, sợ ta xảy ra chuyện gì không may.
Cánh cửa vang lên tiếng động, ta nghe Trần A Nam đang nhỏ giọng hỏi Hữu Liên: “Thiếu phu nhân đã ngủ chưa?”
Ta chống cánh tay ngồi dậy, hướng Trần A Nam mỉm cười: “Muội chưa ngủ”
Trần A Nam phất tay cho Hữu Liên lui, tỳ nữ trong phòng cũng hành lễ lui xuống hết. Hắn đóng cửa phòng, tỉ mỉ lắng nghe động tĩnh bên ngoài, lúc này mới đến bên cạnh bàn ngồi vào chỗ của mình, uống một hớp trà.
“Bộ dáng này của muội, ngày mai có thể lên đường sao?”
Ta dựa đầu vào tường, đắp chăn bông lên chân, không yên lòng đáp: “Không có gì đáng ngại, huynh đã quên muội là ai sao, là tiên y đó, chẳng lẽ y thuật của muội mà còn có bệnh không chữa được sao?”
Trần A Nam như hiểu rõ gật dầu, chỉ vào cái giường nhỏ phòng ngoài nói: “Không còn sớm nữa, muội nghỉ ngơi đi”. Suy nghĩ một chút rồi từ trong lòng lấy ra một vật đưa cho ta.
“Cái này,