Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Đào Rực Rỡ

Hoa Đào Rực Rỡ

Tác giả: Nhan Nguyệt Khê

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341473

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1473 lượt.

đúng là Đinh Kiêu đã từng có một người bạn gái như vậy.
“Là bạn gái trước kia của nói, cũng là chuyện của nhiều năm về trước rồi, làm sao thế hai người bọn họ lại cấu kết với nhau chuyện gì à?”
Đinh Tiềm cười cười. Tính chú vốn khôi hài lại vô cùng thông minh, cháu dâu hỏi như thế chắc là có cái gì đó nghi ngờ, chú cũng biết đứa cháu mình cũng chẳng phải tốt đẹp gì.
“Không biết gần đây Đinh Kiêu và cô ấy rất hay liên lạc, hơn nữa anh ấy còn không nói chuyện này cho cháu, khiến cháu rất lo lắng, chú à cháu hỏi người khác họ cũng không nói cho cháu biết chỉ có chú mới giúp được cháu thôi.” Vân Cẩn nghĩ trong chuyện này mình nên có một người làm hậu thuẫn, mà chú ấy lại là người có thể tin tưởng được.
Đinnh Tiềm không thể từ chối được nên đáp ứng: “Được, chú sẽ tìm cơ hội nói với nó, nhưng mà chú cũng phải nói trước cho cháu, chuyện như vậy cũng không có chứng cứ gì, ngàn vạn lần đừng cãi nhau với Đinh Kiêu, chuyện mà vỡ lở ra chỉ có cháu mới là người thiệt thòi thôi.”
Thì ra đây chính là người chú trong truyền thuyết của Đinh Kiêu, Mạc Sơ Nguyên quan sát Đinh Tiềm một cái, không biết kiếp trước nhà họ Đinh tích đức như thế nào mà con cháu đều đẹp tai như vậy, Đinh Kiêu đã đẹp trai rồi, em họ Đinh Ký cũng đẹp trai, đến chú lại càng cực phẩm.
“Lục Lục muốn ăn lẩu nên ta mang dì cháu đến đây không ngờ lại gặp cháu, Đinh Kiêu làm sao lại không giới thiệu một chút.” Đinh Tiềm cười cười nhìn Đinh Kiêu.
Trong lòng Đinh Kiêu đang thầm nghĩ, chú mình quỷ kế đa đoan, ngài đây là cố ý, nghe thấy phong thanh gì nên cố tình kéo cô nhỏ đên giáo huấn ta chứ gì.
“Hai vị trưởng bối, đây là bạn học cháu, Mạc Sơ Nguyên, làm nghiên cứu chế tạo vật liệu hàng không ở đại học Q, chúng ta đang có một hạng mục hợp tác với trường học bọn họ làm nghiên cứu, thật vất vả cháu và cô ấy mới cùng nhau ăn được bữa cơm thì lại gặp mọi người.” Đinh Kiêu cố gắng nói mọi chuyện cho thật thoải mái.
“U, nhà khoa học nha, ta rất hâm mộ các nhà khoa học, ta học số học rất kém, hàm số lượng giác và hình học không gian thì như lấy mạng ta, nhà khoa học bắt tay đi.” Lục Lục đưa tay về phía Mạc Sơ Nguyên.
Mạc Sơ Nguyên chỉ đành bắt tay với cô một cái. Mặc dù nhìn bên ngoài Hạ Lục còn nhỏ tuổi, nhiều lắm chỉ hai mốt hai hai tuổi nhưng lại có địa vị không nhỏ, cô là bạn gái của chú Đinh Kiêu, tương lai sẽ là dì nhỏ.
Nếu biết chúng ta sẽ gặp nhau ta đã gọi điện cho Vân Cẩn, mấy người chúng ta cùng nhau ăn lẩu mới náo nhiệt nha, A Tiềm anh nói có phải không?” Hạ Lục làm nũng nghiêng đầu nhìn Đinh Tiềm, nháy mắt với anh.
Đinh Tiềm cưng chiều sờ đầu cô nói: “Ai nói không phải đâu, nếu không để anh bảo tài xế đến đón Vân Cẩn đến đây.” Vừa nói chuyện anh vừa móc điện thoại ra nhưng lại bị Hạ Lục đè xuống.
“Đừng kêu, cô ấy cũng có thai bảy tháng rồi, bụng to đi lại không dễ dàng, ở đây lại nhiều người như vậy, rất loạn ngộ nhỡ đụng phải bụng cô ấy, anh có bồi thường nổi không, đúng không Đại Đinh Đinh, vợ cháu cháu hiểu rõ nhất mà.” Hạ Lục đưa mắt nhìn sang Đinh Kiêu đặc biệt thâm ý mà nhìn.
Đối với hai người này Đinh Kiêu cũng không có cách nào khác chỉ cười trừ. Mạc Sơ Nguyên ngồi khó chịu, người ta là người một nhà hoàn toàn không để cô vào mắt, khiến cho cô bị ra rìa.
Tìm đại một cái cơ, Mạc Sơ Nguyên đi trước trên bàn chỉ còn ba người.
Nhìn thấy chú mình và Hạ Lục nói chuyện không thèm coi ai ra gì, Đinh Kiêu không kiềm chế được: “Chú, ngài đây là muố n gì chứ, muốn phá hỏng chuyện của cháu sao.”
“Ta cũng có chuyện muốn hỏi cháu đây, tiểu tử cháu rốt cuộc muốn gì






Vì sợ ban đêm lạt người sẽ ảnh hưởng đến Vân Cẩn, từ khi cái thai được năm tháng Đinh Kiêu liền nằm riêng chăn ở một góc giường, phần lớn cái giường để dành cho Vân Cẩn, tối hôm đó cũng không ngoại lệ, anh tắm rửa ra ngoài, không xem tivi cũng không nghịch điện thoại, trực tiếp lên giường đắp chăn đi ngủ.
Anh không ầm ĩ không náo loạn không có nghĩa là anh không tức giận, mỗi khi anh không thèm nói gì chính là khi anh tức giận nhất. Sau lần cô và đồng nghiệp nói xấu sau lưng mẹ chồng, bị anh nghe thấy lúc về đến nhà anh cũng như vậy, buồn bực giận dỗi không thèm quan tâm đến cô.
Vân Cẩn đạp anh, anh cũng không để ý, cố ý trả thù những không vui thường ngày, nhưng anh tức giận như vậy Vân Cẩn cũng không vui, mà khi tức giận sẽ dễ ảnh hưởng đến thân thể, vì vậy cô không ngừng quấy anh khiến cho anh không cách nào ngủ được.
“Rốt cuộc em muốn làm gì?” Đinh Kiêu không thể nhịn được nữa xoay người lại, gương mặt tức tối.
“Bảo bảo muốn ba ôm mẹ nó.” Vân Cẩn không thèm để ý đến sĩ diện, giở trò không hề cảm thấy xấu hổ.
“Em còn sợ nó không đủ dinh dưỡng mới ra sức mà ăn, những bác sĩ lại nói nó có chút vượt chỉ tiêu là em không thể ăn nữa.” Vân Cẩn lo lắng con mình quá lớn khi đẻ sẽ không dễ dàng.
“Vậy em phải chịu khó ăn ít đi một chút, ngộ nhỡ thai nhi quá to làm sao mà sinh bây giờ.” Đinh Kiêu cũng không phải không quan tâm đến con trai và vợ chẳng qua anh không m


XtGem Forum catalog