Tác giả: Nhan Nguyệt Khê
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341482
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1482 lượt.
h còn muốn xem anh ta đùa giỡn em đến chết thì anh mới hài lòng hay không, em muốn tránh anh ta còn không kịp vậy mà, Mạnh Tiểu Bạch, anh đúng là đồ không có lương tâm "
Mạnh Tiểu Bạch thấy cô tức giận, biết là nếu không giải thích rõ với cô thì cô nhất định sẽ không theo, động viên cô : " Mâu thuẫn giữa hai người thì nên gặp mặt nhau giải quyết đi, nếu không, hôm nay anh ta phun sơn, ngày mai làm hỏng thang máy, em có chịu được không ? "
Suy nghĩ của Tỉ Mỉ bị anh nói trúng, không còn làm loạn nữa, ngoan ngoãn đii theo anh đến gặp Lục Thành Khang.
Đến cửa phòng bệnh, Mạnh Tiểu Bạch chủ động nói : " Hai chúng ta cùng vào, em nói chuyện với anh ta còn anh sẽ đứng ngoài cửa trông chừng, nếu có chuyện gì em hãy gọi anh, nếu anh ta dám làm gì em, anh sẽ dùng tất cả tài sản của mình để liều với anh ta. "
Từ khi còn nhỏ chơi cùng với Mạnh Tiểu Bạch, chơi khởi dã hành, là một trò chơi phổ biến ngày xưa, mười mấy tuổi cầm dao chém chủ nhân, không có chuyện gì anh không dám làm.
Mạnh Tiểu Bạch đưa Tỉ Mỉ vào phòng bệnh, cố ý nhìn vẻ mặt Lục Thành Khang, thấy ánh mắt Lục Thành Khang trực tiếp xuyên qua người anh, gắt gao nhìn chằm chằm vào Tỉ Mỉ đang đứng phía sau, lập tức đẩy Tỉ Mỉ lên trước mặt anh ta.
" Tôi đưa Tỉ Mỉ đến đây, hai người có chuyện gì thì nói với nhau đi. " Mạnh Tiểu Bạch nói xong đóng cửa đi ra ngoài.
Tỉ Mỉ không có Mạnh Tiểu Bạch che chắn, trong lòng có chút cảm thấy sợ hãi, lần đầu tiên ngẩng đầu lên lại thấy Lục Thành Khang đang trong bộ quần áo bệnh nhân nằm trên giường nhìn cô, cho dù anh bị thương nhưng trên mặt vẫn có nét cười như có như không.
Mặt mũi t sưng vù, trang điểm cũng tèm lem, gương mặt nhem nhuốc như mèo, thật quá nhếch nhác, nhưng Lục Thành Khang lại không hề cảm thấy khó coi, ngược lại lại thấy cô có vẻ điềm đạm đáng yêu rất động lòng người.
" Chắc em rất hận anh, lần trước đâm anh không chết được, có muốn đâm thêm một dao nữa hay không ? " trong lòng Lục Thành Khang kích động, nhưng ngoài miệng vẫn không nhịn được nhạo báng.
" Nếu như pháp luật quy định giết người mà không cần đền mạng, chắc chắn tôi đã giết anh hàng ngàn hàng vạn dao rồi. " Tỉ Mỉ đáp lại anh ta, vẻ mặt thù hận đến tận xương tận tủy giống như anh ta là căn bệnh sida vậy.
" Mới ra trận một lần em đã muốn cả cái mạng này của anh, lớp màng kia giá trị như vậy sao ? " Lục Thành Khang thấy quả nhiên mình đã đánh giá quá thấp thù hận của cô đối với anh.
" Anh là đồ súc sinh, đồ không biết xấu hổ. " Tỉ Mỉ vừa đến trước mặt người đàn ông này thì không còn lanh lợi nữa, những lời thô tục cũng không thể nào nói ra miệng được sợ rằng anh ta còn nói ra được những lời bẩn thỉu hơn, bị nhục nhã một lần như vậy cũng đã đủ rồi.
" Anh đâm em phía dưới em lại đâm anh phía trên, cũng là chảy máu, anh lại còn phải nằm ở đây cả tháng không thể xuống giường, em cảm thấy bên nào thiệt hơn. " Lục Thành Khang cố ý che vết thương ở bụng nhìn về phía Tỉ Mỉ
" Vậy anhh đi tố cáo tôi đi, để cho tôi ngồi tù cũng được, tốt nhất là không thể gặp lại anh nữa, không phải loại người như anh giỏi nhất chuyện này hay sao ? " Tỉ Mỉ tức giậ, loại con ông cháu cha của Bắc Kinh bên ngoài sáng sủa nhưng đầu óc lại ngu đần này.
" Anh sẽ không tố cáo em, nếu anh muốn gây tổn thương cho em thì đã sớm đi tố cáo em rồi, nhưng bắt em ngồi tù thì có ích lợi gì với anh cơ chứ, anh còn nhớ thương em không kịp nữa là nếu em mà bị bắt nhốt vào đó anh lại tốn công nghĩ cách cứu em ra. " Lục Thành Khang ngắm nhìn Tỉ Mỉ, trong ánh mắt chứa đựng hàm ý mà Tỉ Mỉ không thể nào hiều được.
" Vậy rốt cuộc anh muốn như thế nào, nói cho rõ đi. " Tỉ Mỉ không muốn phải nói nhiều với anh ta.
" Anh muốn em đi theo anh. " Lục Thành Khang nói
“Là có ý gì?” lông mày Tỉ Mỉ cũng dựng ngược lên, không thể tin nổi vào lỗ tai của mình, còn có loại người vô sỉ như thế này hay sao? Cư nhiên còn ở trên giường bệnh mà còn dám đưa ra yêu cầu này đối với cô. Anh ta đúng là loại người háo sắc, không sợ cô sẽ cầm dao đâm cho anh ta thêm mấy phát nữa hay sao?
“Chính là ý em hiểu đó.” Lục Thành Khang thẳng thắn.
Tỉ Mỉ chính là hoa tình độc của anh, từ khi biết cô đến nay, không khi nào anh không khát vọng có cô, chỉ cần nhìn thấy cô thì bọ phận đặc biệt nào đó của anh cũng âm thầm chào hỏi cô.
“Đúng là đồ có bệnh! Đừng nghĩ ngưi khác cũng có bệnh như anh.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tỉ Mỉ đỏ lên.’
“Anh nói Tiểu Bạch dẫn em đến đây chính là muốn nói với em, đám ngươi đánh em không phải là do anh chỉ đạo, cho dù anh khốn khiếp thế nào cũng không cho người đi đánh phụ nữ, những người kia anh sẽ điều tra rồi nói rõ với em.” Vẻ mặt Lục Thành Khang nhìn Tỉ Mỉ lúc này đặc biệt nghiệm trọng không hề có một chút ý xấu nào trong đó.
Tỉ Mỉ ngây ngẩn cả người, nhìn dáng vẻ đặc biệt chân thành cảu anh, không giống như là đang nói dối.
Lục Thành Khang tiếp tục thổ lộ với cô: “Kể từ ngày em đâm anh một dao kia, mỗi khi anh mơ thấy ác mộng đều thấy em, mơ thấy em giống như một quỷ n