Tác giả: Nhan Nguyệt Khê
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341489
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1489 lượt.
i những người phụ nữ khác, ngày ngày về sớm giúp em chăm sóc con, như vậy còn không được hay sao?”
“Những lời này anh đã nói bao nhiêu lần rồi, chính anh còn thấy tin tưởng nữa không? Tung Tung đã lớn như vậy, nhưng anh đã đổi được cho nó mấy cái tã, khi nó bị bệnh sốt cao, anh ôm nó đi khám bệnh hay sao, anh còn chưa đủ tư cách làm cha, em có thể tin được lời hứa của anh không?” Vân Cẩn đã không thể nhịn Đinh Kiêu được nữa, chỉ muốn ôm con đi.
“Nói như vậy, em nhất quyết muốn ly hôn với anh? Bố mẹ hai nhà em cũng không thèm để ý nữa hả?” Đinh Kiêu không ngờ Vân Cẩn sẽ cố chấp như vậy, nghĩ rằng cô chỉ định dùng ly hôn để uy hiếp mình thôi.
“Cha mẹ em em sẽ tự nói với họ, bố mẹ chồng anh cũng tự nói đi, em đã tìm được chỗ ở, ngày mai em sẽ mang con đi, Tung Tung em muốn mang đi, anh không ngăn được em.” Vân Cẩn xuống tối hậu thư.
Đinh Kiêu nóng nảy: “Anh nói này, làm sao em có thể như vậy chứ, ly hôn cũng không bàn bạc gì với anh, nói ly là ly luôn, em còn có vương pháp gì không, em không cho anh là gì hay sao, con mẹ nó anh không muốn cãi nhau với em nên mới không nói gì, nhịn em đến bây giờ, từ khi kết hôn đến giờ đã ngày nào em cho anh sống yên chưa, lúc nào cũng nghĩ cách trị anh….anh…con mẹ nó phiền muốn chết.”
Lần này hai người nói chuyện, giống như đã lần kết thúc, mọi chuyện đã không còn gì, tình yêu của em đã bị sự lạnh lùng của anh mài mòn, hơn nữa trải qua giày vò như vậy tình yêu cũng không thể chịu nổi, bất kể bây giờ anh có hối tiếc như thế nào, thì cũng xin lỗi, em không còn liên quan nữa.
Đinh Kiêu hít sâu một hơi, rốt cuộc trầm mặc đi xuống.
Suốt đêm hai vợ chồng không nói chuyện.
Tin tức Vân Cẩn muốn ly hôn khiến hai nhà nổ tung, không chỉ bố mẹ hai bên không đồng ý, mà ngay cả Đinh Kiêu cũng không đồng ý, Vân Cẩn vẫn một mình đấu tranh lại, ý chí kiên định.
Vốn dĩ cha mẹ nhà họ Đinh còn tưởng Vân Cẩn chuyện bé xé ra to, nhưng Vân Cẩn lại đem hết những chuyện ủy khuất trong một năm kết hôn này nói ra, kể cả chuyện mập mờ với An Tư Khiết và Mạc Sơ Nguyên cũng nói, khiến cho trên dưới nhà họ Đinh không còn nói được câu nào nữa.
Đinh Kiêu không ngờ, Vân Cẩn lại oán hận mình sâu như vậy, cũng không nghĩ đến nhiều hành động vô ý của mình cô đều ghi tạc trong lòng, trước kia thường nghe người ta nói, hai vợ chồng qua một đêm thì không còn thù hận gì nữa, thì ra đều là gạt người, trừ bố mẹ đẻ của mình thì sẽ chẳng có ai bao dung với mình, chỉ nhớ những việc làm tốt của mình mà không nhớ tới những việc làm xấu xa.
Lão Mạnh cũng không ngờ, con gái nhà mình phải chịu nhiều ấm ức như vậy, mà đến bây giờ cũng không oán một câu với ba mẹ, biết rõ tính tình con gái mình sáng như ngọc, nếu không phải là không nhịn được nữa chắc chắn nó sẽ không đòi ly hôn, nó yêu chồng yêu con như vậy, nào ngờ bây giờ lại phát hiện tất cả chỉ là ảo giác, nếu không chắc chắn nó cũng không chùn bước.
Nếu cô dâu mới đã nói đến như vậy, cuối cùng hai nhà cũng chỉ có thể đạt thành hiệp nghị, để cho Vân Cẩn đưa Tung Tung đi ra ngoài ở một thời gia, để cho Đinh Kiêu tự kiểm điểm lại hành động của mình, xem tại sao vợ mình lại nhất quyết đòi ly hôn như vậy.
Lần này Đinh Kiêu không còn dị nghị gì với Vân Cẩn nữa nhưng Đinh Chí Tường lại đưa ra yêu cầu, Vân Cẩn có thể dọn ra ngoài nhưng nhất định phải mang theo bảo mẫu nhà họ Đinh đi cùng, cũng muốn mọi hoạt động của cô phải nằm trong tầm mắt họ, biện pháp tốt nhất chính là điều động công tác của cô, không cho cô làm việc trong đoàn kịch nữa, đây vừa là vì cô mà cũng là vì đứa cháu đích tôn duy nhất nhà bọn họ Tung Tung, tìm cho cô một công việc nhàn hạ hơn, để cho cô có nhiều thời gian hơn chăm sóc đứa bé.
Hai bên đều nhường nhau một bước, Đinh Kiêu đồng ý ra ở riêng, Vân Cẩn thì đồng ý chuyển công tác của mình, tuy rằng trong lòng không muốn nhưng cùng biết, hai người nóng tính gặp nhau thì đây chính là phương thức giải quyết tốt nhất.
Ngày Vân Cẩn từ nhà họ Đinh chuyển ra cũng không kinh động đến ai, chỉ gọi điện thoại bảo em trai Mạnh Tiểu Bạch đến khuân đồ giúp. Mạnh Tiểu Bạch biết chị mình cố chấp, cũng không khuyên chị nữa, chỉ yên lặng giúp chị khuân đồ lên xe.
Đinh Kiêu đứng thư phòng tầng hai, nhìn xe của Mạnh Tiểu Bạch đi xa, mới về phòng ngủ của anh và Vân Cẩn, nhìn chiếc giường to lớn trống không, những chuyện vui vẻ thường ngày chỉ như là một giấc mộng,thờ dài một cái.
Cô đã đi rồi, cũng mang theo con trai đi, cuộc sống của anh lại trở về giống như thời điểm ban đầu, không có vợ, cũng không có con trai, khôi phục lại cuộc sống độc thân, nhưng vì cái gì, chỉ là sau thời gian hai năm mà anh lại không thể tìm lại được những cảm giác như trước khi kết hôn, khi đó có thể đi chơi với bạn bè đến nửa đêm mới về, hiện tại có thể đi ra ngoài, nhưng trong lòng đã không còn cảm giác thoải mái như lúc ban đầu.
Trên xe, Mạnh Tiểu Bạch vừa lái xe vừa liếc nhìn chị mình qua gương chiếu hậu, thấy cô ngồi ôm Tung Tung ở một bên như không có chuyện gì xảy ra, trong lòng Mạnh Tiểu Bạch thầm nghĩ, với tính khí của chị, đây chính là l