Tác giả: Nhan Nguyệt Khê
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341493
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1493 lượt.
ấy lui để tiến, chiến tranh của chị ấy và anh rể kịch vui còn ở phía sau.
“Chị, chuyện lần trước trong hội sở thật sự là không thể đổ lỗi lên đầu anh rể được, đó là do tên họ Trương đó giở trò quỷ, anh rể chỉ vì giúp em mới trúng kế của hắn, thật ra thì anh rể và cô gái đó không có gì cả.” Mạnh Tiểu Bạch nhịn không được nhiều lần muốn nói cũng không biết có nên hay không.
“Em thôi đi, cả ngày em và anh ấy cùng nhau lêu lỏng, em cũng chẳng phải là đồ tốt gì.” Vân Cẩn hiểu rõ tính tình bướng bỉnh của em trai mình, nó cũng chẳng phải gian ác gì chỉ là đại gian đại ác chỉ là trộm vặt móc túi thôi, nhưng nhiều lần phạm sai lầm làm gì có tiếng nói nữa.
Mạnh Tiểu Bạch thấy chị mình không tin, trong đầu lóe lên, bắt đầu lấy lí lẽ bắt đầu thuyết phục: ‘Chị, chúng ta là chị em ruột mà, kho còn bé còn ngủ chung một chăn nữa, em có thể làm hại chị hay sao, anh ấy đối với em cũng rất trượng nghĩ, đối với nhà họ Mạnh cũng hết mình, những chuyện em nhờ anh ấy giúp đỡ anh ấy cũng giúp một tay, không phải loại người giả dối đâu.”
Vân Cẩn thở dài: “Chị nói nhân phẩm anh ấy không tốt lúc nào, nhân phẩm không tốt mà chị có thể gả cho anh ấy hay sao, chỉ là chị không thể sống chung được với anh ấy, trong lòng anh ấy không có chị, anh ấy yêu người khác.”
“Làm sao chị biết được trong lòng anh ấy không có chị, cả đời chị thông minh nhưng lại hồ đồ nhất thời, nếu anh rể không yêu chị, thời gian trước mỗ mỗ bị bệnh phải nằm viện, anh ấy sẽ phải cần vì nhà họ Mạnh này mà chạy đôn chạy đáo, nếu em không phải là em rể của anh ấy, chị cảm thấy anh ấy sẽ coi em ở trong mắt hay sao? Anh ấy đối với nhà họ Mạnh nhà chúng ta như vậy như vậy là hết rồi, tất cả đều là vì chị và Tung Tung là người anh ấy yêu. Chị nghĩ như vậy, người đàn ông như thế ở cái tuổi này mấy ai không vui chơi một chút, có mấy ai chịu lấy vợ sớm cơ chứ, anh ấy đã chịu lấy chị chứng tỏ là trong lòng anh ấy có chị, nếu không, với điều kiện của anh ấy muốn người vợ như thế nào mà chẳng tìm được.”
Mạnh Tiểu Bạch am hiểu nhất là làm tư tưởng cho người khác, thứ nhất là bởi vì anh thông minh, thứ hai là bởi vì mặc dù học hành không tử tế nhưng đã từng trải ở xã hội thượng lưu từng ấy năm, cũng phải hơn có cái hơn người chứ.
Khi đó cha mẹ đồng ý cho anh tạm nghỉ học đi kinh doanh, chính là dựa vào thông minh và liều lĩnh, hai năm cuộc sống đại học đã cho anh biết, giáo dục đại học đã không thể mang lại ý nghĩa thực tế cho anh, với thông minh và tài trí của mình, anh tình nguyện ra thực tế ngoài xã hội, cho dù vấp ngã hay trắc trở, cũng tốt hơn là làm một con mọt sách.
“Đi học thì có ích gì, học bác sĩ còn không phải là đi làm công cho người khác, em muốn người khác phải làm công cho em.” Mạnh Tiểu Bạch đã hùng hồn tuyên bối như thế.
Vốn là ý tưởng của Mạnh Tiểu Bạch thì thế hệ những người làm cha làm mẹ rất khó có thể hiểu được, cũng may anh còn có chị thương anh, chị anh ủng hộ anh đi xông pha, cùng lắm thì thi lại đại học một lần nữa. từ nhỏ Tiểu Bạch đã thông minh, lúc đi học anh đã sớm bộc lộ rõ.
Vân Cẩn không lên tiếng, trong lòng suy nghĩ những lời em trai đã nói, Mạnh Tiểu Bạch nói những lời này, không phải là không có lý, người trong cuộc thường u mê, cô nói là ly hôn cũng không phải là do không yêu Đinh Kiêu, mà là vì quá yêu anh, nên mới để ý đến quan hệ giữa hai người, Đinh Kiêu là người như thế nào cô so với người khác hiểu rõ nhất, nhất định phải vạch rõ ranh giới với anh, anh mới có thể suy nghĩ lại những chuyện đã qua.
Quyết làm đến cùng chỉ vì một cơ hội sống.
Cứ như vậy, Vân Cẩn dời khỏi công việc biên kịch yêu thích của mình, điều vào công tác trong một đơn vị cũ của Đinh Chí Tường trong bộ chính trị hải quân, bắt đầu kiếp sống quân lữ.
Trong căn phòng Mạnh Tiểu Bạch tìm cho cô, Vân Cẩn một mình chăm sóc Tung Tung, tuy có bảo mẫu giúp một tay nhưng những ngày sau này vẫn gặp khó khăn, tiền không thiếu, nhưng thiếu chính là cảm giác ấm áp của một gia đình, cũng may Vân Cẩn không sợ gặp khó khăn, lúc này cô cần chính mình phải tỉnh táo một chút, suy nghĩ về cuộc hôn nhân hơn một năm nay, suy nghĩ xem rốt cuộc giữa cô và Đinh Kiêu rốt cuộc có tình cảm chân chính hay không.
Tình cảm không phải là tình yêu, có con cũng không có nghĩa là đã để đối phương ở trong lòng, Vân Cẩn biết rõ điều này, nhưng cô lại không giống với vài người, chỉ cần có tiền là có thể hưởng thụ, không có tình yêu cũng không sao, đối với hôn nhân cô có yêu cần rất cao, nếu như Đinh Kiêu không thể toàn tâm toàn ý với cô, cô tình nguyện cắt đứt đoạn tình cảm này( trong cv ghi là tráng sĩ chặt cổ tay).
Giữa hai người không có tình yêu, chỉ bằng mặt nhưng trong lòng lại miễn cưỡng phải ở chung với nhau, đối với cả hai người đều khổ sở, ly hôn chỉ là đau trong nhất thời, còn chấp nhận sẽ là đau cả đời.
Mặt khác, Mạc Sơ Nguyên nghe nói Đinh Kiêu và Vân Cẩn ở riêng, chủ động tìm đến cửa: “Không phải là do em chứ, hai chúng ta không có gì mà, nếu là bởi vì em….em có thể giải thích với vợ anh.”
“không cần đâu, cô ấy nhỏ nhen, em càng giải thích thì cà