Tác giả: Nhan Nguyệt Khê
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341492
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1492 lượt.
ng không rõ. Không cần phải để ý với cô ấy, chờ đến khi cô ấy hết giận là được rồi.” Đinh Kiêu còn chưa hồ đồ đến mức để cho người thứ ba nhúng tay vào chuyện vợ chồng bọn họ trong khi tình trạng đang như thế này.
Mạc Sơ Nguyên nhìn anh, thấy Đinh Kiêu nhíu mày thì biết là anh đang phiền não, không biến sắc tiếp tục nói: “Phụ nữ đều như vậy, cô ấy lòng dạ hẹp hòi cũng chỉ vì quá quan tâm đến anh, lại nói, hai người cũng đã có con rồi, nên đặt vấn đền con cái lên trên chứ, vì con thì mẹ cũng không nên làm quá, như vậy đứa bé lớn lên cũng không tốt.”
“Đúng vậy, có ai nói là không phải đâu, bây giờ con chưa biết nói chuyện, anh cũng không muốn gây gổ với mẹ nó, đừng nghĩ nó còn nhỏ nhưng trong lòng sẽ biết được, những hành động của cha mẹ nó cũn ghi nhớ trong lòng.” Đinh Kiêu nghĩ đến Tung Tung là đau lòng, con trai còn nhỏ như vậy, mà cha mẹ đã ở riêng không ở bên cạnh chăm sóc, nếu thật sự Vân Cẩn quan tâm đến con như vậy, cũng sẽ không có chấp đối lập với mình như vậy.
Mạc Sơ Nguyên khuyên anh: “Anh nên nghĩ thoáng ra, đừng lúc nào cũng đeo mặt như vậy, chuyện tư không nên làm ảnh hưởng đến công việc, mọi chuyện cũng không phải là không thể cứu vãn, sớm nghĩ cách cũng tốt tránh để cho đêm dài lắm mộng ảnh hưởng đến con cái.”
Những lời này cô nói trong trong lòng Đinh Kiêu chẳng có cảm xúc gì, anh nào có muốn ly hôn với Vân Cẩn, đối với bà xã không phải là anh không có tình cảm, nhưng mỗi ngày cô đều làm mặt lạnh như vậy, cũng làm cho lòng anh càng ngày càng lạnh.
“Đúng rồi, Đinh Kiêu ở Bắc Kinh em không quen nhiều người lắm, anh có thể tìm giúp em một phòng không, em muốn dọn ra khỏi kí túc xá trường học, mua một căn nhà nho nhỏ, cũ một chút cũng được chỉ cần gần trường một chút là được.” Mạc Sơ Nguyên không muốn tiếp tục nói đến đề tài bà xã và con trai Đinh Kiêu.
Đinh Kiêu nào biết được tâm tư của cô, nghĩ là cô muốn tránh vị chủ nhiệm kia gật đầu đồng ý.
Tuy Mạc Sơ Nguyên liên tục mời anh đi ăn cơm nhưng Đinh Kiêu vẫn không đồng ý, khiến cho cô tiu nghỉu như mất đồ. Xem ra, bà xã Đinh Kiêu rất khó đối phó, còn ầm ĩ muốn ở riêng nhưng Đinh Kiêu lại không bỏ được cô ta.
Tỉ Mỉ không ngờ mình lại gây ra họa tày trời như thế, cũng không dám nhìn mặt anh rể nữa, chỉ dám len lén đến nhà chị họ giúp chị chăm sóc cháu, thuận tiện khuyên nhủ chị ấy.
“Chị, ở ngày vài rồi trở về thôi, anh rể em ở một mình thật đáng thương, em nghe Tiểu Bạch nói gần đây anh ấy cũng không ra ngoài chơi nữa, vừa tan việc là về nhà, hoặc là làm thêm ở đơn vị bận rộn mấy ngày đêm không về nhà.” Thỉnh thoảng Tỉ Mỉ cũng tìm cơ hội nói với Vân Cẩn chuyện của Đinh Kiêu.
Vân Cẩn khinh thường nói: “Anh ấy chẳng làm được mấy ngày đâu, em cứ chờ xem, chờ đến khi hết mấy ngày này, anh ta lại mò ra ngoài cho mà xem, giang sơn khó đổi bản tính khó dời.”
“Vậy chị cũng không thể không cho anh ấy cơ hội để sửa đổi chứ.”
Tỉ Mỉ vẫn cảm thấy chị họ ra quyết định ly hôn này rất gấp gáp, vội vội vàng vàng khiến mọi người cả hai nhà đều không ứng phó kịp, còn chưa nghĩ ra cách hòa giải, chị ấy đã mang theo con trai bỏ chạy rồi.”
Nội thất bên trong xe đều là loại tốt nhất, hơn nữa Lục Thành Khang còn đặc biệt thiết kế ghế ngồi dành cho chó mèo và thú nhồi bông các loại. Tay chân Tỉ Mỉ luống cuống ngồi trong xe, đối mặt với tay lái, nhưng lại không biết phải đặt tay ở đâu.
Lục Thành Khang kiên nhânx thắt dây an toàn cho cô: “ Tra chìa khóa đi, lái thử một chút.” Lúc này Tỉ Mỉ mới hồi phục tinh thần, nhấn cần ga một cái lái xe ra ngoài đường.
Ngồi xe thích thú, Tỉ Mỉ hưng phấn hơn mười phút mới ý thức được bên cạnh mình còn có người ngồi, vội vàng dừng xe lại bên đường.
“Anh đừng vọng tưởng mua chuộc tôi.” Tỉ Mỉ giống như một nữ quân nhân, cương quyết từ chối viên đạn bọc đường của quân địch.
Tuy nhiên Lục Thành Khang vẫn ung dung nhìn cô, gương mặt nhỏ nhắn vì tức giận ngược lại càng trở nên xinh đẹp, không kìm chế được cầm lấy tay cô, hơi dùng sức, nhưng lại không đến nỗi làm cô cảm thấy đau, mập mờ cười nói: “Mini Cooper không mua chuộc được em, vậy em nói xem em thích gì, chỉ cần em nói ra anh sẽ mua cho em.”
Anh ta càng như vậy, Tỉ Mỉ càng muốn tránh xa anh, oán giận trừng mắt nhìn anh một cái, tronng lòng thầm nói, tôi không bán cho anh, bán cho ai cũng được nhưng không bán cho anh.
“Tôi cũng không phải là gà, mà anh muốn mua là ra chợ nông dân sẽ mua được.” Tỉ Mỉ rút tay ra, Lục Thành Khang vẫn cười nói: “Mua gà mà cần tiền vốn lớn như vậy hay sao, một chiếc Mini cooper cũng có thể mở được trang trại nuôi gà rồi.”
Cô nhóc, không sợ em tùy hứng, để xem gia có bỏ được tiền vốn hay không, Lục Thành Khang tin câu nói kia, phụ nữ trung trinh, trung trinh chỉ vì lực hấp dẫn không đủ.
Tỉ Mỉ là cô gái như thế, từ nhỏ đã sống trong cảnh khó khăn, dùng biện pháp mạnh không thể được, càng dùng biện pháp mạnh với cô, ngược lại sẽ khiến cô phản kháng mạnh mẽ, dùng các loại vật chất hưởng thụ dụ dỗ cô mới là cách hay, rất nhiều phụ nữ khô