Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Đào Rực Rỡ

Hoa Đào Rực Rỡ

Tác giả: Nhan Nguyệt Khê

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341498

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1498 lượt.

ng lòng, trải qua lúc ban đầu không thích ứng được với việc ở riêng, trong khoảng thời gian này anh cũng đã dần thích ứng, biết vợ mình là một người phụ nữ cố chấp, một khi cô đã quyết định điều gì thì rất khó để thay đổi, mình dùng lửa công kích cô là không được, chỉ có thể dùng lửa nhỏ chầm chậm hầm cách thủy.






Trong bệnh viện huyện Diên Khánh, mẹ Tỉ Mỉ đang ngủ gật bên cạnh giường chồng, bỗng có tiếng người trên hành lang làm bà tỉnh giấc.
Đang lúc bà chưa hiểu có chuyện gì xảy ra, cửa phòng bệnh đã được mở ra, mấy người bộ đội đi vào làm bà sợ hết hồn, nhìn kĩ lạ thấy Lục Thành Khang cũng ở đó, lại càng kinh ngạc hơn, trong lòng thầm thắc mặc không biết từ bao giờ anh ta đã biến thành giải phóng quân rồi.
“Dì, cháu mời hai chuyên gia chỉnh hình từ 304 đến đây, kiểm tra toàn diện cho chú, cháu đã đi chào hỏi lãnh đạo bệnh viện ở đây rồi, bọn họ sẽ hết sức phối hợp, trước tiên dì lấy phim chụp của chú cho bọn họ xem một chút.”
Lục Thàng Khang tiến lên nói tình huống cho mẹ Tỉ Mỉ biết, bấy giờ bà mới hồi phục lại tinh thần, đêm phim chụp X quang ra cho hai vị quân y kia xem, lúc này hai vị quân y mới tiến hành kiểm tra trên người cha Tỉ Mỉ, xác nhận xem phương án trị liệu của bệnh viện có thích hợp hay không, có thể lưu lại di chứng gì cho cha Tỉ Mỉ hay không.
Trong khi mọi người đang bận rộn, mẹ Tỉ Mỉ vẫn ngồi đánh giá Lục Thành Khang, thì ra người bạn này của con gái là một quân nhân nha, nhìn thật uy vũ, dáng người Lục Thành Khang vốn dĩ to lớn, nhìn mặc quân trang vào lại càng khí khái, mẹ Tỉ Mỉ càng nhìn càng thấy thích.
“Hazzz, chị gái chăn heo, heo chị bán bao nhiêu tiền một cân? “ Lục Thành Khang đùa giỡn tiến đến gần Tỉ Mỉ, mới thấy mí mắt cô thâm quầng, mặt mũi tiều tụy, chắc là mấy hôm nay không được nghỉ ngơi tốt, đau lòng vì cô phải vất vả, muốn an ủi cô vài câu , nhưng lời nói đến miệng lại biến thành một câu trêu đùa.
Tỉ Mỉ nhìn thấy anh, thật xấu hổ, chỉ muốn tìm chỗ mà chui xuống nhưng lại không có, phụ nữ ai chẳng muốn xinh đẹp, đâu muốn người khác nhìn thấy dáng vẻ quê mùa của mình chứ.
‘Đến đây, anh đến giúp em một tay nha.” Lục Thành Khang thấy cô xấu hổ, nên tránh chủ đề đó, muốn nhận lấy chậu cám heo từ trong tay cô. “Không cần đâu, làm bẩn quần áo anh mất.” Tỉ Mỉ không chịu đưa chậu cám cho anh.
Lục Thành Khang nhất quyết cầm lấy, rất thuần thục múc thức ăn cho heo ăn, nói với Tỉ Mỉ: “Em nghĩ là anh chưa cho heo ăn bao giờ cho heo ăn hay sao, anh đã nói với em chưa, khi anh mới đầu quân, bởi vì đánh nhau với người ta bị liên trưởng biết được nên phạt anh đi nuôi heo hai tháng mới tha cho anh, ở đại đội bọn anh heo nuôi còn nhiều hơn thế này nhiều.”
Tỉ Mỉ thấy anh rất thuần thục, đứng ở một bên nhìn anh. Rất nhanh, đã thấy anh cho heo ăn xong rồi, Tỉ Mỉ đi tắm rửa thay quần áo, cùng anh trở lại bệnh viện.
Trong phòng bệnh, Lục Thành Khang nói với Tỉ Mỉ: “Anh sợ bác sĩ ở đây không được tốt, nên đã tìm hai chuyên gia đến đây xem một chút, nếu không được thì chuyển lên bệnh viên 304.”
“304 xa quá, mẹ em đi chăm sóc ba cũng không dễ dàng, trong nhà lại không có ai chăm sóc đàn heo.” Tỉ Mỉ ngập ngừng nói.
“Ba em cũng nằm viện rồi, còn chăm heo cái gì nữa.” Lục Thành Khang không thể hiểu được suy nghĩ của cô nhóc này. Mặc dù anh đã từng nuôi heo nhưng dù sao anh cũng phải nông dân không thể hiểu được tình cảm của người nông dân đối với heo.
Tỉ Mỉ trừng mắt: “Heo mà chết đói, cha mẹ sau này dựa vào cái gì mà sống, trồng trọt cũng chỉ được vài đồng tiền, nhà em có hơn chục con heo đấy.” “Vậy anh mua hết số heo kia nhà em, đã được chưa?” Lục Thành Khang cũng không muốn gây gổ với Tỉ Mỉ trước mặt mẹ, anh còn muốn lưu lại ấn tượng tốt với bà.
“Được, đây chính là anh nói đây, anh mau về mà mang mười con heo kia về nhà đi, chết đói cũng là tại anh, không đẻ được heo con cũng là tại anh.” Tỉ Mỉ cố ý chọc tức anh, hếch đầu về phía cửa.
“Kéo về rồi thì chăm sóc hay không cũng là do anh, anh không tin cảnh vệ hậu cần cũng không giải quyết được mười con heo này, kéo về hầm xương kho thịt.” Lục Thành Khang tức giận nói.
Mẹ Tỉ Mỉ thấy cô và Lục Thành Khang cãi nhau, sợ Tỉ Mỉ bốc đồng lại nói gì đó làm Lục Thành Khang mất hứng, muốn giải hòa bọn họ, nhưng lại không biết phải nói gì cho thích hợp, sợ hãi không dám nói câu gì.
Lục Thành Khang đã sớm chú ý đến vẻ mặt lấy lòng của mẹ Tỉ Mỉ, chủ động làm hòa với bà: “Dì à, cháu mua cho dì một cái điện thoại di động, cũng đã nạp ba nghìn tiền điện thoại rồi, đủ cho dì dùng trong mấy năm, nếu dì và chú có chuyện gì muốn tìm cháu và Tỉ Mỉ thì chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là được.”
Vừa nói chuyện vừa lấy trong túi ra một cái điện thoại di động đưa cho mẹ Tỉ Mỉ, mẹ Tỉ Mỉ nhận lấy, cúi đầu nhìn một chút, bà đã sống hơn nửa đời người, đây là lần đầu tiên nhìn thấy điện thoại di động, còn là do bạn trai con gái bà mua cho nữa khiến bà vô cùng kích động, không tự chủ được liền đem Lục Thành Khang trở thành mẫu hình tượng con rể mẫu mực.
Tỉ