Tác giả: Nhan Nguyệt Khê
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341497
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1497 lượt.
Mỉ đứng một bên lạnh mặt nhìn Lục Thành Khang nịnh nọt mẹ mình, vừa cảm thấy chua xót cho mẹ, lại cảm thấy Lục Thành Khang này càng làm càng khiến cho người khác chán ghét, anh ta biết làm cách nào để lấy lòng một người nông dân nghèo khó, chính là lấy tiền để mua con gái bà ta.
Nghẹn họng, Tỉ Mỉ không thèm để ý đến Lục Thành Khang, anh nghĩ nếu nói với cô chắc chắn cô sẽ không đồng ý, mà trước mặt cha mẹ cô anh lại không thể quá cứng rắn với cô được, chỉ có thể không ngừng tìm cô hội để quấy rầy cô.
Mẹ Tỉ Mỉ ở trong phòng bệnh chăm sóc cha, Lục Thành Khang cơ hồ là nửa ép buộc kéo Tỉ Mỉ ra vườn hoa trong bệnh viện, hỏi cô tại sao lại không để ý đến mình.
“Tronng lòng anh đang đắc chí đúng không, đừng tưởng tôi không biết.” Tỉ Mỉ suy nghĩ một chút lại càng cảm thấy chua xót trong lòng, một chiếc di động rách lại khiến mẹ mình vui mừng như vậy.
Tỉ Mỉ vẫn không thể hiểu được, mẹ cô vui mừng ở đây chính là do con gái đã tìm được một người đàn ông thương yêu cô, mẹ Tỉ Mỉ không biết được ân oán giữa hai người, chỉ cảm thấy Lục Thành Khang đối với con gái mình rất tốt, hơn nữa cũng chăm sóc mình và cha Tỉ Mỉ rất tốt.
“Anh làm sao, không phải anh làm tất cả là vì em à, Tỉ Mỉ, em nghĩ anh là nhiều tiền nên không biết tôn trọng người khác?” Lục Thành Khang không thể hiểu được suy nghĩ của Tỉ Mỉ, cha cô bị bệnh anh cũng chạy trước chạy sau lo liệu rồi mà?
“Anh chính là đang khoe khoang, khoe khoang anh có tiền, đúng thế chúng tôi là người nghèo, bị anh ăn hiếp lại còn phải chịu ân huệ của anh.” Tỉ Mỉ nói đến chỗ đau lòng, không nhịn được khóc lên.
Lục Thành Khang bị câu nói của cô khiến cho tức giận, thì ra những ngày qua mình cố gắng như vậy cũng uổng phí, cô nhóc này vẫn không tha thứ cho việc làm của anh ở trong xe ngày ấy, lúc nào cũng nghĩ anh là người xấu xa.
“Theo ý của em thì anh không cần phải làm gì cả, thấy em gặp khó khăn thì đứng đó vui mừng phải không, như thế trong lòng em có phải sẽ dễ chịu hơn không, em cũng không lo cha em nằm bệnh như thế nào, chỉ cần anh cút xa em một chút là tốt rồi phải không?” Lục Thành Khang nghiến răng nghiến lợi nói.
“Đúng vậy, anh lăn ra xa một chút, chuyện của tôi không cần anh phải giả vờ mèo khóc chuột.” Tỉ Mỉ lau nước mắt nức nở.
Lục Thành Khang nhìn cô một thật sâu, không nói câu nào liền dời đi.
Chờ đến khi anh thật sự đã đi xa, trong lòng Tỉ Mỉ lại hốt hoảng, bắt đầu lại khóc, nếu thật sự anh không còn quan tâm nữa thì cô nên làm thế nào bây giờ? Bình thường chị họ cũng hay cho cô tiền, cô làm sao còn không biết xấu hổ mà vay tiền chị ấy nữa.
Trờ lại phòng bệnh, y tá đến kiểm tra phòn bệnh thấy Tỉ Mỉ vừa đi từ bên ngoài vào, nhắc nhở cô đi đóng tiền viện cho cha cô, cha cô ở viện dùng toàn thuốc nhập khẩu, tiền viện đóng lúc trước đã không còn đủ.
Tiền thuốc thang và các chi phí khác nếu ít thì cũng phải ba ngàn, Tỉ Mỉ đáng thương móc hết túi này đến túi khác cũng chẳng đủ hai trăm ngàn, lúc ở nhà vào đây cô đi vội quá, trước kia tiền thuốc men cũng là Lục Thành Khang đóng cho, ở đây là Diên Khánh, núi cao đường xa, căn bản cô chẳng có chỗ nào mà vay tiền.
Không còn cách nào khác cô chỉ còn cách goi điện thoại cho Vân Cẩn vay tiền, điện thoại còn chưa gọi được, Lục Thành Khang đã đem tiền nộp cho phòng kế toán.
Thấy Tỉ Mỉ khóc nức nở, đôi môi không ngừng run rẩy, Lục Thành Khang lạnh lùng nói:” Anh không chấp nhạt với em chuyện như vậy.”
Chỉ là một câu nói như vậy, trong lòng Tỉ Mỉ giống như bị đổ vào một bình ngũ vị, chua cay đắng ngọt, mùi vị gì cũng có, lấy cùi chỏ chọc thật mạnh vào anh.
Thấy vẻ mặt nhịn đau của Lục Thành Khang, Tỉ Mỉ mới ý thức được, mình vừa động đến vết thương cũ của anh, ân cần hỏi: “Anh không sao chứ?”
Lục Thành Khang ôm lấy cô, trêu chọc nói: “Làm sao có thể không làm sao được, anh đau muốn chết đây, em mau ban phát lòng từ bi cứu anh với.” Lúc này Tỉ Mỉ mới biết là anh giả bộ, tức giận muốn đẩy anh ra lại bị anh ôm thật chặt vào lòng.
Hai vị quân y sau khi hội ý với bệnh viện đều cho rằng phương pháp chữa bệnh và các phương án trị liệu đều hợp lý, nên không khuyên gia đình bệnh nhân chuyển viện, Lục Thành Khang thay Tỉ Mỉ bỏ tiền râ tìm hai người hộ lý, để cho mẹ Tỉ Mỉ có thời gian về nhà chăm sóc đàn heo, đồng thời anh cũng để lại cho mẹ Tỉ Mỉ một khoản tiền, còn thuận tiện đưa Tỉ Mỉ về.
Hai vị quân y ngồi trong chiếc xe đằng trước, Tỉ Mỉ ngồi ở xe Lục Thành Khang, Lục Thành Khang thấy sắc mặt cô cũng không tệ, hỏi cô: “Anh đã sắp xếp rồi, em đã an tâm chưa?”
Tỉ Mỉ phồng miệng lên, cố ý không nhìn anh, nhưng trong lòng lại cảm thấy cực kỳ hài lòng với cách giải quyết của anh.
Lục Thành Khang thấy cô không để ý giống như không thèm để ý lời anh nói vào tai, lại nói tiếp: “Tỉ Mỉ, anh làm tất cả đều vì em….em có thể quên chuyện ngày đó đi không, chúng ta bắt đầu lại từ đầu?’
Tỉ Mỉ nhìn anh một cái, trợn to mắt: “Tôi quên không được, cả đời này đều nhớ, tôi sẽ không tha thứ cho anh, vĩnh viễn đều không thể nào.”
Lục Thành Khang há hốc mồm vì ngạc nhiên, cô nhóc này đúng l