Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Đào Rực Rỡ

Hoa Đào Rực Rỡ

Tác giả: Nhan Nguyệt Khê

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341499

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1499 lượt.

à dầu muối đều không vào rồi, bình thường nhìn cô dễ bảo nào ngờ tính tình lại ngang bướng, cứ như vậy mà cố ý làm khó anh, nhìn anh xuống nước cầu xin như vậy mà cô còn giả bộ từ chối làm anh không biết phải làm thế nào.
“Em đừng làm bộ làm tịch nữa, xem anh lại không muốn em nữa bây giờ.” Lục Thành Khang thấy mền không được, quyết định đổi snag sách lược cứng rắn.
“Anh không muốn thì không muốn, em cũng quản được anh.” Tỉ Mỉ lạnh lùng đáp trả, cũng không trúng kế của anh. Cô chính là người như vậy, bình thường ngu ngốc không ai hơn, nhưng khi bỗng nhiên trở nên thông mình thì cuxng không ai sánh được.
“Em còn thiếu anh bảy vạn đồng tiền thuốc đây, em đâm anh bị thương hại anh phải nằm viện, còn tiền viện phí, tiền thuê hộ lý nữa, anh không lấy lãi của em, tổng cộng là 6 vạn, nhân tiện anh ở đây, như thế nào hai chúng ta thanh toán đi chứ.” Lục Thành Khang cũng không chịu ngồi không, lúc này mới tính toán với cô.
Tỉ Mỉ bị anh nói, mặt đỏ lên: “Vậy anh còn lấy đi cái kia của em thì sao.”
Lục Thành Khang cười: “Được rồi, coi như một đêm kia là một vạn, em so với hoa hậu (nguyên văn là Thiên thượng nhân gian) còn đắt hơn, họ một đêm chỉ có 8 ngàn, thế còn 5 vạn, bây giờ em trả anh đi.”
Anh vương tay về phía Tỉ Mỉ. Tỉ Mỉ tức giận đánh một cái lên tay anh, lại bị anh kéo lại.
“Anh lái xe cẩn thận một chút.” Tỉ Mỉ bị anh dọa cho sợ trắng bạch cả mặt. Đây chính là đường cao tốc đó, nếu sơ sẩy một chút là có thể đâm vào hàng rào mà chết đấy.
Lục Thành Khang ngồi lại nghiêm chỉnh tiếp tục lái xe, chậm rãi nói: “Nếu không như vậy cũng được, em không cần trả lại tiền cho anh, chỉ cần cùng anh làm chuyện kia là được, một lần là một trăm, em còn thiếu anh năm trăm lần nữa.”
“Anh…”
Không đợi Tỉ Mỉ mắng anh, Lục Thành Khang đã cắt ngang, chủ động nói tiếp: “Có bệnh, anh bệnh thần kinh, em đừng vọng tưởng, chỉ là mấy câu này, em có thể đổi thành câu khác được không?”
“Khi nào trở về em sẽ mang tiền trả lại cho anh.” Tỉ Mỉ tức giận nói, một lần một trăm, chuyện lỗ vốn như vậy mà anh cũng có thể nói ra được, toàn bộ Bắc Kinh này làm gì có chuyện bán tiện nghi như vậy.






Lục Thành Khang thấy Tỉ Mỉ đỏ mặt, tiếp tục trêu chọc cô: “Em lấy gì để trả, bán nhà, bán xe, hay là bán mười con heo kia, nhà của em là đi thuê, xe là phương tiện để đi lại, heo là sinh hoạt phí của cha mẹ em, em còn cái gì để bán nữa.”
“Tôi bán máu, bán máu được chưa, tôi lấy máu toàn thân mình bán trả lại cho anh.” Lúc này Tỉ Mỉ mới khôi phục được bản chất, mấy câu anh nói khiến cô tức giận, biết rõ anh cố tình khích mình nhưng cô vẫn không thể nuốt nổi những lời này, anh cười, cô lại càng thấy ghét, đơn giản chỉ là ghét thôi.
Lục Thành Khang cười nói: “Bán máu toàn thân, em xinh đẹp như thế nhất định họ sẽ không nỡ lấy máu của em đâu, không bằng em đồng ý với đề nghị vừa rồi của anh, mỗi lần một trăm, chỉ cần năm trăm lần là được.”
Tỉ Mỉ giận đến phát run, cho dù trong lòng đã tự nhủ không được tức giận, không cần phải tức giận với loại người như thế, nhưng nghe anh trêu đùa, adrenalin vẫn của cô tăng vọt, ngực không ngừng phập phồng.
“Nhóc con, anh phát hiện em có một công năng rất đặc biệt, có thể phồng phồng ngực y như cá vậy, căng thẳng cũng có thể phồng lên, tức giận cũng phồng lên.” Lục Thành Khang vẫn cười nói.
Tỉ Mỉ nhăn nhăn mũi làm ngáo ộp với anh, Lục Thành Khang móc từ túi ra một chiếc dây đỏ treo một mặt đá xanh biếc lắc lư trước mặt: “Mấy hôm trước anh mua, cho em chơi.”
“Cái gì vậy?” Tỉ Mỉ cầm lên xem, miếng ngọc phỉ thúy được điêu khắc rất tinh tế, hình dáng hết sức kỳ lạ, hiếu kỳ hỏi: “Quả cà à?”
“Thật không có văn hóa, cà gì mà cà, là quả dưa hạnh phúc được khắc bằng ngọc bích, em lên mạng tra là biết.” Lục Thành Khang buông thắt lưng Tỉ Mỉ ra.
Tỉ Mỉ nhìn thật kỹ miếng ngọc phỉ thúy dưa hạnh phúc, ngọc màu xanh biếc trong suốt, long lanh như nước, tò mò lấy điện thoại ra, vừa tra vừa hỏi: “Cái này chắc là đắt hơn Mini Cooper nhỉ?”
“Đó là đương nhiên, đây là phỉ thúy chính công, là đồ cổ.” Lục Thành Khang nhìn thấy sắc mặt cô biến hóa, nụ cười càng tươi.
Tỉ Mỉ tra xong mắng anh: “Thật ghê tởm, tại sao anh có thể vô sỉ như vậy, làm em đưa lên mạng thật mất mặt!” nắm chặt mặt ngọc, ném điện thoại về phía anh.
Lục Thành Khang cười lớn: “Là tự em dung tục, chỉ nhìn mặt chữ, nhất định là em chưa xem qua thơ trong “Cổ nhạc phủ.”
Càng ngày Tỉ Mỉ càng gần gũi với anh, những vết thương trong lòng cũng dần được chữa khỏi, chỉ cảm thấy anh rất tốt với mình.
Tỉ Mỉ chưa bao giờ tìm được loại cảm giác này trên người khác, Lục Thành Khang đối với cô không chỉ là muốn gì đươc nấy, mà quả thực là giúp cô thực hiện tất cả những nguyện vọng như thần đèn Aladanh vậy.
Anh không chỉ giúp cô xây một căn nhà hai tầng ở Diên Khánh cho bố mẹ cô, để cho hai người không cần phải sống trong căn nhà cũ kĩ thấp lùn mà còn để cho cô đến nhà anh ở, để cho mỗi ngày có thể lái mini cooper đi làm, không cần phải quan tâm đến chuyện