Tác giả: Thái Trí Hằng
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341495
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1495 lượt.
cuời: "Cho nên khi giúp cậu khâu quần tôi bèn đính thêm sao."
"Cô khâu lúc nào thế?"
"Đêm qua, lúc cậu ngủ rồi." Cô lại cười tiếp: "Tôi thấy quần cậu treo ở hành lang sau nhà nên cầm xuống khâu . Khâu xong lại treo lại."
"Sao cô lại khâu quần giúp tôi?"
"Tiểu Bì cắn rách quần cậu, tôi có trách nhiệm sửa lại giúp cậu."
Tôi lại cúi xuống nhìn qua mấy ngôi sao trên quần. Sau đó nói: "Nhưng khâu thành thế này, chẳng phải quá..."
"Sao? Khâu xấu quá à?"
"Không phải chuyện xấu hay đẹp, mà là..."
"Mà là cái gì?" Cô nghiêm mặt nói: "Nếu cậu không thích tôi tháo ra là được."
"Đây không phải chuyện tôi thích hay không, mà là..."
"Sao nào? Không thích thì cứ việc nói thẳng."
Diệp Mai Quế hừ một tiếng rồi quay đầu đi.
"Tôi không có ý đó." Tôi nhanh chóng xua tay: "Toi chi lo là mình mặc cái quần này có thời trang quá không?"
"Mới khâu có bảy ngôi sao nhỏ thôi, có cái gì mà kêu thời trang."
"Nhưng khâu khéo hơn trời cao, khó mà nhầm được."
"Nhầm cái đầu cậu."
"Ài..." Tôi thở dài một hơi: "Tôi rất lo lắng."
"Lo cái gì?"
"Tôi sợ mình sẽ tạo thành mốt ở Đài Bắc này, mọi người đều mặc loại quần thất tinh bắc đẩu này."
Diệp Mai Quế lại hừ một tiếng, sau đó nói: "Cậu thật rỗi hơi. Còn không mau đi làm."
"Nói thật nhé, cái quần này thoạt nhìn rất tuyệt."
"Đừng nói nhảm nữa, đi làm mau đi." Cô cất cao giọng.
"Ừ. Tôi đi đây." Tôi mở cửa, đi ra ngoài hai bước sau đó lại trở về phòng khách: "Nếu có người hỏi tôi quần bắc đẩu thất tinh thời trang này mua ở đâu, tôi nên trả lời ra sao?"
"Nếu cậu còn không đi tôi sẽ cho đống sao đó xuất hiện trong mắt cậu." Diệp Mai Quế đứng dậy.
Tôi nhanh chóng mở cửa, ra ngoài, đóng cửa, khóa cửa, một loạt động tác liền mạch lưu loát.
Đứng trên xe bus, tôi cảm thấy rất mất tự nhiên, rất sợ ai đó nhìn vòa quần tôi.
Tôi đem chân trái đặt chéo lên chân phải, che đống sao đi.
Khi xuống xe, không tự giác dùng tư thế nảy nhảy xuống xe.
Sau đó mới giật mình nhớ ra đây là bước nhảy dân gian cơ bản trước kia.
Trong điệu nhảy hoa hồng đêm khi tiếng nhạc đến đoạn "Hương thầm quanh quẩn chưa bay" phải nhảy như vậy.
Tôi còn nhớ rõ gợn sóng lưu chuyển tỏng mắt chị khi đó.
Tôi không ngờ lại nhớ tới điệu nhảy dân gian hoa hồng đêm cùng hoa hồng đêm của chị ngay sáng sớm, trên xe bus chật chội.
Điều này khiến tôi suýt nữa bỏ lỡ trạm dừng.
Tôi cuống quít xuống xe, đứng tại chỗ tẩy đi bóng dáng hoa hồng đêm trong đầu.
Lại vào công ty đi làm.
Bão Nạp Lị đi rồi, lượng công việc của tôi rõ ràng nhiều hẳn lên.
Cho dù khi ăn cơm trưa cũng thường cùng Sơ Hồng Đạo vừa ăn vừa trò chuyện.
Sơ Hồng Đạo viết một báo cáo nhỏ, ghi lại tình hình ngập lụt trong thành phố.
Khi nước sâu hơn một mét, còn có thể có những âm thanh xuất hiên: "Mẹ ơi, nước lũ tràn vào rồi, mau chạy thôi."
"Anh, anh đi trước đi. XIn hãy giúp em chiếu cố tới Tiểu Huệ và Tiểu Lệ, tiểu Ly sẽ không để ý đâu."
"Nước lũ ơi, mi thật vô tình. So với các cô gái từ chối xem phim với ta còn vô tình hơn!"
Câu chuyện thật nhàm chán, nhưng Sơ Hồng Đạo hiển nhiên rất đắc ý.
Tôi thu thập số liệu của sông ngòi, đê điều, trạm bơm nước cùng cống thoát nước trong nội thành, thử nghiên cứu xem có cách nào nhanh chóng xử lý nước lũ, tránh cho nội thành ngập lụt.
Vốn thời gian tan tầm cũng có thể hoãn lại nhưng tôi thà chất đầy cặp đem tài liệu mang về nhà làm cũng không muốn thay đổi thời gian ra về của mình.
Vì tôi biết, ngoài hành lang luôn có đèn sáng đợi tôi.
Thật kỳ lạ, khi tôi ở trong công ty, cho dù trong đầu nhồi một đống lớn phương thức và bản đồ công trình, tôi vẫn không khỏi nhớ tới Diệp Mai Quế.
Có khi thậm chí còn tìm một lúc nào đó cố ý nhớ tới cô.
Tôi không biết vì sao lại như vậy, tôi chỉ biết làm vậy có thể khiến tôi thả lỏng.
Tôi mở một tờ báo cáo kết quả tính toán, trên đó chỉ có một đống số liệu.
Những con số này như nước lũ tràn khỏi đê, coi mỗi sợi dây thần kinh trong não tôi như phố xá đan xen trong thành thị, chạy khắp bốn phương.
Tôi đang chuẩn bị cố ý nhớ về Diệp Mai Quế để thay đổi tâm trạng thì di động kêu lên.
"Có thể ra ngoài một chút không? Tớ ở đang ở dưới công ty cậu." Là tiếng bạn đại học của tôi.
"Có thể chứ. Nhưng cậu định làm gì?"
Vừa thấy tôi, cậu ta bèn đưa phiếu giảm giá ra.
"Sao cậu có tấm phiếu này?" Tôi chỉ vào tấm phiếu trong tay.
"Tối hôm qua tớ tới nhà hàng này ăn cơm, bọn họ nói tớ là vị khách thứ một trăm thắt cà vạt tới đó ăn kể từ khi khai trương, vì vậy tặng tớ phiếu giảm giá này."
"Cậu hay đi ăn ở chỗ đó sao?"
"Tối hôm qua là lần đầu tiên. Do trong mộng ông nội nói với tớ là..."
"Được, được rồi." Tôi nhanh chóng lấy tay chặn miệng cậu ta lại, không dám nghe tiếp.
"Tớ về đi làm đây." Một lát sau tôi buông bàn tay đang chặn miệng cậu ta ra.
"Cậu có rảnh thì tới tìm tớ, đừng chẳng có tin tức gì thế."
"Do công việc thôi, lần sau sẽ mời cậu đi ăn."
"Tớ với cậu làm bạn lâu vậy,