Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Đêm

Hoa Hồng Đêm

Tác giả: Thái Trí Hằng

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341498

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1498 lượt.

u có phải cô đang ngủ không.
"Diệp Mai Quế." Tôi thử gọi một tiếng.
"Ừ." Cô đáp lại rồi từ từ mở mắt ra.
"Mệt rồi thì về phòng ngủ đi, ngủ ở phòng khách sẽ cảm lạnh đấy."
"Tôi chỉ đang nghĩ một chuyện thôi." Cô ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ: "Sao cậu còn chưa ngủ."
"Tôi không yên lòng về cô cho nên ra xem."
"Hảo tâm vậy sao?" Diệp Mai Quế nở nụ cười: "Cậu chắc chắn mình là tên Kha Chí Hoành xấu xa không chịu mời tôi đi ăn chứ?"
Tôi mỉm cười, lấy từ trong túi ra tấm phiếu giảm giá của nhà hàng, đưa cho cô.
"Nhà hàng này tôi chưa từng nghe nói. Ừm."
Diệp Mai Quế suy nghĩ một chút rồi trả phiếu giảm giá lại cho tôi, nói: "Mình hẹn nhau tám giờ tối mai gặp nhau ở trước cửa nhà hàng, được không?"
"Được." Tôi nhận lại tấm phiếu, đi tới ghế sô pha của mình, ngồi xuống nói: "Tối nay cô đi ăn cơm với cha có được không?"
"Cũng được. Ông ấy chắc là đã lâu không gặp tôi cho nên nói rất nhiều."
"Hai người đã bao lâu rồi không gặp nhau?"
"Đã ba bốn năm rồi."
"Lây vậy sao?"
"Thật sự lâu sao? Tôi không cảm thấy thế." Cô gọi Tiểu Bì tới ghế sô pha, vuốt ve nói: "Có những người cho dù ba bốn mươi năm không gặp sẽ chẳng cảm thấy lâu."
"Cô có chắc là đang nói tới cha mình không?"
"Thẳng thắn mà nói, tôi không chắc." Diệp Mai Quế nở nụ cười: "Tôi không chắc ông ấy có phải cha tôi không."
Tôi rất kinh ngạc nhìn cô, tuy rằng khóe miệng cô vẫn mỉm cười, nhưng giọng nói và động tác vuốt ve Tiểu Bì của cô đã bán đứng nụ cười đó.
Tôi lại nhìn cô hơi nhếch năm ngón tay lên, chỉ dùng ngón tay vuốt ve Tiểu Bì, không dùng bàn tay.
"Cô..." Tôi ngừng một chút, vẫn không nghĩ ra nên nói gì mới thích hợp, vì vậy bèn nói thẳng: "Liệu có thể, đừng cô độc như vậy nữa được không?"
"Ừm?" Cô quay sang hỏi tôi: "Cậu lo sao?"
"Đúng vậy."
"Cám ơn." Cô lại mỉm cười: "Tôi không sao."
"Có thể kể chuyện về cha cô không?"
Diệp Mai Quế đột nhiên ngừng mọi âm thanh và cử động, thậm chí cả nụ cười, chỉ chăm chú nhìn tôi.
"Cha mẹ tôi ly hôn khi tôi còn học cấp ba, trước mắt cha tôi sống ở Canada."
"Ừm." Tôi cảm thấy mình đã hỏi chuyện không nên hỏi, cũng hơi run run.
"Chiều nay ông ấy về Đài Loan, điện cho tôi, hẹn tôi đi ăn một bữa. Vậy thôi."
"Vậy thôi?"
"Thế thôi, chứ còn định thế nào nữa?"
Cô nhún vai, tỏ vẻ chẳng có gì cả.
"Ừm."
"Bất quá nếu cậu gọi cho tôi sớm 10 phút thì tốt rồi."
"Ừm?"
"Như vậy tối nay tôi có thể đi ăn với cậu trước. Tôi không thích đi ăn với ông ấy."
"Ừm."
"Đừng ừm ừm nữa, chẳng có ai quy định con gái nhất định phải thích đi ăn cùng cha cả."
"Ừ."
"Ừ cũng không được. Trả lời dài chút đi."
"Cô thật xinh đẹp."
"Cám ơn." Diệp Mai Quế lại mỉm cười.
Tôi đột nhiên nhớ tới một chuyện, vì vậy đứng dậy nói: "Cô ngồi đó đừng nhúc nhích nhé."
"Vì sao?"
"Cho cô xem cái này, cô nhắm mắt lại trước đã."
"Sao? Định hôn lén tôi à?"
"Này!"
"Được rồi." Diệp Mai Quế ngồi thẳng người, nhắm mắt lại.
Tôi tắt hết đèn đi, kể cả đèn phòng khách, hành lang với đèn trong phòng mình, khiến cho toàn bộ căn nhà tối đen.
Tôi giơ chân trái lên, gác vào bàn trà, kéo cao ống quần rồi nói: "Cô có thể mở mắt rồi."
"A..." Diệp Mai Quế hưng phấn nói: "Thất tinh bắc đẩu."
"Đúng vậy. Ngôi sao cô khâu vào có huỳnh quang, sáng đấy chứ."
"Ừ."
"Sau này cho dù mình ở trong phòng cũng có thể thấy sao rồi."
"Vậy nên đem quần treo lên trần nhà, vậy sẽ càng giống."
"Thật không? Vậy để tôi cởi quần ra."
"Này!"
"Tối vậy cô cũng có thấy gì được đâu."
"Không khéo bật đèn lên cũng chẳng thấy gì đâu." Cô cười lên khanh khách.
"Này, đấy là chuyện cười bậy, không hợp cho con gái nói ra đâu."
"Là tự cậu hiểu sai đấy chứ. Cậu đừng quên tôi từng nghi cậu có phải con gái không."
"Ngại quá, là tôi hiểu sai." Tôi mỉm cười: "Lần sau tôi treo cái quần này lên trần nhà nhé?"
"Được đấy."
Tôi với Diệp Mai Quế im lặng nhìn thất tinh bắc đẩu, không nói chuyện với nhau tiếp.
Trong bóng tối, tôi phảng phất như nhớ tới quảng trường, nhìn thấy ánh mắt chị khi nói mình cũng khát khao hòa nhập.
Tôi nhớ rất rõ ánh mắt chị khi đó, tuy ngời sáng nhưng lại thật cô đơn.
Như ánh sao lóe lên một mình giữa bầu trời đêm.
Tôi thử nhắm mắt lại, không đành lòng hồi tưởng lại ánh mắt chị.
Nhưng khi mở mắt, tôi lập tức thấy ánh mắt Diệp Mai Quế giữa phòng khách tối tăm.
Ánh mắt Diệp Mai Quế cũng lóe lên như ánh sao.
"Diệp Mai Quế." Tôi gọi cô một tiếng.
"Ừ?"
"Cô cũng như những ngôi sao, nhất định sẽ tỏa sáng."
"Thật không?"
"Ừ. Chỉ vì xung quanh cô có nhiều bóng tối quá nên cô luôn cảm thấy mình thuộc về bóng tối."
Tôi chỉ vào ngôi sao trên quần, nói tiếp: "Nhưng vì cô ở trong bóng tối, cho nên cô lại càng tỏa sáng."
"Ừ."
"Trong trời đêm, luôn không chỉ có một vì sao. Cho nên cô không cô đơn."
Diệp Mai Quế không đáp lời, chỉ nhìn tôi, ánh mắt nhấp nháy.
Có thể vì tôi đã quen với bóng tối trong phòng khách, cũng có thể là do ánh mắt cô càng lúc càng sáng, cho nên tôi phát hiện, phòng khách đột


Old school Swatch Watches