Tác giả: Thái Trí Hằng
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341499
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1499 lượt.
nhiên sáng lên.
"Cậu buông chân xuống đi. Chân cậu không mỏi à?"
"Không sao, không mỏi đâu."
"Đặt chân lên bàn trà, thật chướng mắt."
"Thật không? Lần đầu tôi thấy cô chẳng phải cô cũng gác chân lên bàn sao."
"À. Đấy là một loại tự vệ."
"Tự vệ."
"Khi đó tôi không biết cậu là người tốt hay không, đối với tôi cậu chỉ là một cậu trai xa lạ. Một cậu con trai xa lạ tới xem phòng, tôi đương nhiên phải lo rồi."
"Cô đem chân gác lên bàn có tự bảo vệ được mình?"
"Ít nhất có thể khiến cậu cảm thấy tôi rất dữ, không tiện bắt nạt."
"Cũng đúng." Tôi mỉm cười.
"Đi ngủ đi. Mai còn phải đi làm đấy."
"Ừ."
Tôi thu lại chân trái gác trên bàn trà, bật đèn phòng khách lên.
"Cô cũng đừng ngủ quá muộn , đuợc không?"
"Ừ."
"Chuyện đi ăn ngày mai đừng quên đấy."
"Tôi đâu có đoảng như cậu."
"Ừm, vậy cô cũng đừng có vui quá ngủ không nổi."
"Cậu đúng là rỗi hơi." Diệp Mai Quế trừng mắt lườm tôi một cái.
"Ngủ ngon."
"Ngủ ngon."
Đây chắc hẳn là một câu thành sấm, vì đêm đó, kẻ lăn qua lộn lại không ngủ được, lại là tôi.
Sáng sớm hôm sau trước khi đi làm tôi dùng quần thất tinh bắc đẩu, đưa tới gần Tiểu Bì, không ngừng ép lui, một mạch tới tận goác hành lang.
Tôi rất đắc ý, cười ha hả ngoài hành lang.
"Này!" Diệp Mai Quế đột nhiên gọi một tiếng.
"Tôi đi ngay đây." Tôi lập tức ngừng cười, quay đi định bỏ chạy.
"Chờ chút đã." Diệp Mai Quế đi tới hành lang, đưa cho tôi một viên thuốc với một cốc nước.
Tôi ngậm viên thuốc, vị thật lạ, không khỏi lắc lắc đầu.
"Cậu lắc đầu cái gì? Đây có phải thuốc lắc đầu đâu."
Tôi uống nước xong bèn hỏi: "Cái gì vậy?"
"Vitamin tổng hợp thôi."
"Ừm. Tôi đi đây, tối gặp."
Hôm nay đi làm tâm trạng thật kỳ lạ, nhịp tim chẳng hiểu sao lại trở nên dồn dập, có vẻ rất căng thẳng.
Tôi cứ cách một lúc lại hít sâu, thả lỏng một chút.
Sau đó tự nhắc mình đây chỉ là một bữa ăn thôi, có gì mà căng thẳng.
Hơn sáu giờ, bắt đầu cảm thấy không biết nên làm gì, cũng chẳng cách nào chuyên tâm làm chuyện gì.
Vì vậy bắt đầu sửa sang lại văn kiện trên bàn làm việc, phân loại, xắp xếp chỉnh tề.
Ngay cả ngăn kéo cũng thu dọn gọn gàng ngăn nắp.
Sơ Hồng Đạo thấy bàn làm việc của tôi, ngạc nhiên, nói: "Thật đúng là thành cũng Tiêu Hà, bại cũng Tiêu Hà."
"Nghĩa là sao?"
"Người bày bày bừa làm việc cũng là cậu, người dọn sạch cũng là cậu."
"Này, bàn của anh còn bừa bộn hơn tôi nhiều."
"Thế giới này vốn rất hỗn loạn, bàn làm việc của tôi sao chỉ tự lo thân được?"
Tôi mặc kệ anh ta, tiếp tục thu dọn.
"Tiểu Kha, hôm nay cậu thật lạ đấy."
"Đâu có."
"Ha ha, cậu đang chuẩn bị đi ăn với cô gái nào chứ gì."
"Sao anh biết."
"Một kỹ sư vĩ đại tất nhiên phải có đôi mắt lợi hại như diều hâu."
"Thật không?"
"Ừ. Hôm nay cậu đi vệ sinh nhiều lắm."
"Thì sao?"
"Mỗi lần cậu đi đều không dài, cho nên không phải tiêu chảy. Chắc là vào soi gương rồi."
"Cái này..."
"Anh nói đúng rồi hả. Thế nào? Đi với cô nào thế?"
Sơ Hồng Đạo hỏi vài lần, tôi đều giả chết không đáp.
"Miệng lưỡi cậu thật chẳng khác nào xử nữ..." Anh ta đội nhiên đổi sang nói.
"Làm sao?" Tôi không tự chủ hỏi lại.
"Đều rất gấp." Nói xong Sơ Hồng Đạo lại cười lên ha hả.
Tôi không để ý tới anh ta nữa, cầm cặp, nhanh chóng rời khỏi văn phòng.
Xuống dưới lầu công ty, xem đồng hồ, mới 7 giờ.
Do dự tại chỗ vài phút, quyết định đi taxi tới nhà hàng rồi tính.
Đến cửa nhà hàng, cũng vẫn chưa tới bảy rưỡi, đành phải lang thang ở gần đó.
Căn chuẩn thời gian, đúng 8 giờ, trở lại nhà hàng.
Đợi không tới 1 phút, Diệp Mai Quế bèn xuất hiện.
"Vào thôi." Cô đi tới bên cạnh tôi, nói một câu đơn giản.
Nhà hàng này nhìn bên ngoài rất giống hàng ăn kiểu Nhật, ngồi vào chỗ xong nhìn trang trí lại thấy giống quán ăn kiểu Trung Quốc , phục vụ mặc đồ lại giống bán thức ăn Thái, tới khi nhìn thực đơn xong tôi mới biết là quán ăn Tây.
Chúng tôi chọn món ăn xong, Diệp Mai Quế hỏi tôi: "Phiếu giảm giá là ai đưa cậu?"
"Bạn tôi. Hôm tôi chuyển nhà cô cũng gặp rồi đó."
"À. Anh ta tên là gì?"
"Cậu ta chỉ là một vai phụ nhỏ, chẳng cần có tên."
"Này."
"Được rồi. Anh ta họ Lam, tên Hòa Ngạn. Lam Hòa Ngạn."
"Cái tên thật bình thường."
"Thật không?" Tôi mỉm cười.
Cái tên này cũng đồng âm với một công trình thủy lợi khác – đập ngăn sông (Lan Hà Yển).
Đập ngăn sông cắt ngang qu con sông, nhưng độ cao của đập không thể quá cao, mục đích chỉ là để nang mực nước ở thượng lưu lên nhằm dẫn nước sông vào các kênh rạch ở bờ sông, sau đó dùng để cung cáp nước tưới hay dẫn tới trạm nước máy.
Lạm Hòa Ngạn làm ở một công ty cố vấn công trình khác, chức danh là kỹ sư, so với tôi thì ít hơn một chữ "phó".
"Này, cậu xem đi." Diệp Mai Quế chỉ vào bàn ăn bên tay trái mình, nhỏ giọng nói.
Một phục vụ thu lại hai thực đơn, mỗi tay cầm một tấm, sau đó coi thực đơn như cánh, giương hai tay ra, vung tay bay lượn.
"Buồn cười thật." Cô cười nói.
"Thật xin lỗi." Một phục vụ khác đi tới bàn chúng tôi: "Giúp các vị rót