Cô Vợ Nhỏ Cay Cú Không Chọc Được
Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342899
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2899 lượt.
ào lên.
Bà Lý Tâm Hà đẩy xe lăn ra, nhìn bãi nôn trên nền nhà rồi nhìn Lệ Lệ đang gục đầu trong lòng thím Ngô, lông mày nhíu lại, mặt biến sắc:
- Lệ Lệ, con cưng của mẹ, con làm sao thế?
Lệ Lệ ư ử, mắt lờ đờ, thân hình trắng muốt run rẩy.
- Con ranh độc ác, vô liêm sỉ kia, mày... mày đầu loại độc gì, nói mau! – Bà Lý Tâm Hà cuống quýt hoảng loạn, mặt mày dữ tợn.
Mặt Bạch Nhạn đỏ bừng, tức giận ngẩng đầu lên:
- Bà Lý, trí tưởng tượng của bà phong phú quá đấy. Lệ Lệ có lẽ là bị cảm nắng thôi.
- Sao có thể cảm nắng được, cả ngày bọn tao đều ở trong phòng điều hòa. – Thím Ngô nói xen vào – Lệ Lệ nhất định là bị mày đầu độc rồi.
- Thím Ngô, thím gọi điện cho bệnh viện và Khang Kiếm nữa, bảo nó về đây mau. Suốt ngày nó muốn tao bao dung cho mày, chung sống hòa bình với mày, nó nói mày là đứa con gái tốt, bây giờ tao muốn cho nó thấy bộ mặt thật của mày.
Bà Lý Tâm Hà vung tay, hung hăng nhìn Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn tin rằng nếu không bị liệt, chắc chắn bà ta sẽ xông đến xé xác cô ra.
- Bệnh viện không nhận chữa cho thú vật đâu, tôi khuyên và nên gọi điện cho bác sĩ thú y.
Lúc này tinh thần Bạch Nhạn rất mệt mỏi, nếu bây giờ Cục Dân chính có người đi làm, nhất định cô sẽ kéo sếp Khang đi li hôn. Cố kéo dài những ngày tháng thế này có nghĩa lý gì chứ.
- Bác sĩ thú y, bác sĩ thú y... – Thím Ngô cầm điện thoại bối rối nhìn bà Lý Tâm Hà, không biết phải gọi số nào.
- Gọi cho Kiếm Kiếm, bảo nó mau... mau tìm bác sĩ thú y. – Bà Lý Tâm Hà cảm thấy Lệ Lệ nằm trong lòng mỗi lúc một lạnh, hốt hoảng giục thím Ngô.
Bạch Nhạn hít sâu một hơi, nhớ tới dáng vẻ thân thiết mọi khi của Lệ Lệ với mình, lòng bất giác chùng xuống.
- Để tôi gọi.
Chồng của y tá trưởng trong phòng phẫu thuật là bác sĩ thú y.
Bà Lý Tâm Hà và thím Ngô đưa mắt nhìn nhau, rồi lại nhìn Bạch Nhạn, không dám tin vào tai mình.
Có người nghe máy, Bạch Nhạn kể tình hình, chồng của y tá trưởng nói sẽ đến ngay lập tức.
Trong lúc chờ đợi, ba người ngồi ba góc của phòng khách, nghe tiếng đồng hồ tích tắc lê từng bước, cảm thấy thời gian dài dằng dặc.
Chuông cửa reo, thím Ngô lao như bay ra mở cửa.
Sếp Khang hồi lâu không thấy mặt và chồng của y tá trưởng cùng bước vào nhà.
Chẳng kịp chào hỏi, chồng của y tá trưởng vội khám cho Lệ Lệ trước. Anh ra bóp mồm Lệ Lệ, nhìn mắt nó, rồi lại kiểm tra bãi nôn.
- Chú chó này bị trúng độc. – Chồng của y tá trưởng kết luận.
- Tôi nói cấm có sai, Lệ Lệ bị người ta đầu độc. – Thím Ngô nhảy dựng lên chỉ vào mặt Bạch Nhạn, giọng đầy kích động.
Bà Lý Tâm Hà trừng mắt nhìn thím Ngô rồi lại liếc nhìn vị bác sĩ đang khám cho Lệ Lệ, tỏ ý đang có mặt người ngoài. Thím Ngô hiểu ra, vội im miệng.
Bất luận thế nào thì bà Lý Tâm Hà cũng luôn nghĩ tới thể diện của con trai mình. Tốt xấu gì Bạch Nhạn cũng là vợ của con trai, chuyện này mà truyền ra ngoài thì người mất mặt là con trai bà. Không cần nóng vội, bây giờ chứng cứ rành rành, còn sợ Bạch Nhạn không chịu nhận tội sao. Lần này dù thế nào bà cũng phải đem Bạch Nhạn ra xả giận một trận.
Bạch Nhạn làm như không nghe thấy tiếng hô hoán của thím Ngô, ngồi lặng thinh trên ghế, có thể nói là đã chết lặng.
Chồng của y tá trưởng rửa ruột cho Lệ Lệ cho tới khi nó nôn ra nước sạch, cho nó uống thuốc, sau đó truyền nước, việc này Bạch Nhạn có thể làm được, anh ra bèn cáo từ. Trước khi đi còn cho bãi nôn của Lệ Lệ vào mấy cái ống, nói là về xét nghiệm.
Khang Kiếm cảm ơn, bảo Giản Đơn đang đợi dưới lầu đưa chồng y tá trưởng về. Cửa vừa đóng lại, thím Ngô không nhịn được nữa, đem hết chuyện ngày hôm nay kể tốc tộc cho Khang Kiếm nghe. Bà Lý Tâm Hà ngồi trên ghế, ra dáng bà mẹ chồng nghiêm nghị, chuẩn bị thăng đường hỏi tội Bạch Nhạn.
Khang Kiếm khẽ nhíu mày:
- Thím Ngô, mấy hôm nay trời nóng, đồ ăn để lâu dễ biến chất, đừng nói tới động vật, đến người cũng hay bị ngộ độc thực phẩm, sao chuyện gì thím cũng nghĩ xấu đi thế? Bạch Nhạn không thể làm chuyện này được.
Đang ngôi tê dại trên ghế, Bạch Nhạn ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn Khang Kiếm, không ngờ anh lại chính nghĩa như vậy.
Bà Lý Tâm Hà bực mình:
- Kiếm Kiếm, nhà ta đã bao giờ ăn cơm thừa canh cặn chưa, bữa nào thím Ngô cũng nấu đồ mới hết, con đừng lấp liếm cho nó nữa, lý do này không được đâu. Chưa biết chừng nó đã mưu tính chuyện này từ lâu rồi.
Mấy câu này Bạch Nhạn nghe mà muốn bật cười. Bà Lý lại còn cho rằng đúng là cô hạ độc, không biết hậu quả của việc này là cô phải vào tù hay là phải viết bản kiểm điểm nữa. Trong lòng bà Lý Tâm Hà, cô đã từ hồ ly tinh biến thành thủ phạm hạ độc, phen này chắc sẽ tống cô ra khỏi cửa đây!
Khang Kiếm mất kiên nhẫn mím môi:
- Mẹ, thím Ngô không biết chữ, kiến thức có hạn, sao mẹ cũng vào hùa với thím ấy?
- Cái gì? – Bà Lý Tâm Hà như muốn nhảy dựng lên vì câu nói này của Khang Kiếm – Mẹ vào hùa? Kiếm Kiếm, rốt cuộc con đang nói đỡ cho ai đây, mẹ là mẹ của con, con... lại bảo vệ nó? Lệ Lệ như tâm can của mẹ, nó làm hại tâm can của mẹ, con không thấy sao?
- Không phải con bảo vệ Bạch Nhạn, con chỉ nó