Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342895

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2895 lượt.

ường, đường gập ghềnh khó đi, muốn chợp mắt nghỉ một lúc cũng không được, đành phải nằm nhớ tới hai cái lúm đồng tiền đáng yêu trên má bà xã.
...
Mấy tin nhắn này Bạch Nhạn đọc xong không trả lời. Có lúc số lần báo cáo trong một ngày của sếp Khang nhiều quá, cô hơi áy náy, đành phải nhắn lại hai chữ “đã nhận”. Một giây sau sếp Khang liền gửi tới một cái mặt cười tươi như hoa. Bạch Nhạn nhìn mà ngây ngẩn, sếp Khang đúng là cái gì cũng biết!
Còn không thấy đuôi, là lúc cô muốn cùng anh nghiêm túc ngồi xuống nói chuyện giải quyết cuộc hôn nhân này, thì lại chẳng thấy người đâu. Từ hôm xảy ra chuyện anh bị đứt tay, hai người không gặp nhau. Bây giờ ba bữa Bạch Nhạn đều giải quyết ở bệnh viện. Lúc nghỉ cô cũng ra ngoài ăn. Trừ phòng ngủ, những chỗ khác đều là bầu trời của bà Lý Tâm Hà và thím Ngô.
Nhưng Bạch Nhạn có thể cảm nhận được, sếp Khang có về qua nhà.
Chiếc ghế kéo ra trong phòng làm việc, tách trà để qua đêm, đầu lọc thuốc đầy ngập trong gạt tàn. Có hôm Bạch Nhạn dậy sớm, thấy trên chiếc kệ thấp trong phòng ngủ đặt một giỏ lê, đặc sản của Tân Giang mùa này, quả nào quả nấy căng mọng.
Còn có đêm, cô đang mơ màng ngủ thì mơ hồ cảm thấy bên cạnh có người, cô vừa xoay người thì cánh tay đang đặt trên người cô bỗng rụt lại, hơi thở chậm dần. Đến tận khi cô lại nặng nề ngủ thiếp đi, người bên cạnh mới xích lại gần, vuốt ve tóc và mặt cô, sau đó thở dài vẻ đầy tâm sự. Một lát sau, người bên cạnh rón rén trở dậy, dò dẫm đi ra cửa. Trong bóng đêm, Bạch Nhạn mở to mắt, thở dài.
Bạch Nhạn từng chủ động gọi điện cho sếp Khang bận rộn, giọng sếp Khang nghe điện thoại vô cùng thoải mái, ân cần hỏi han, nhưng khi cô định đi vào nội dung chính thì anh lại nói phải đi tiếp đãi ai ai đó, nếu không thì cũng là phải đi học ngay, lát nữa sẽ gọi lại, rồi cúp điện thoại luôn. Lát nữa này cùng lắm chỉ là một tin nhắn báo cáo tình hình.
Bạch Nhạn thực sự thấy thắc mắc.
Chuyện ly hôn này, hình như chỉ có cô là nhiệt tình, một phía xúc tiến.
Một phía thì một phía, cô cứ tiến hành theo kế hoạch của mình, ký xong hợp đồng với chủ nhà. Nhưng bồn cầu trong nhà vệ sinh bị rò nước, gạch men vỡ nhiều, chủ nhà hứa sẽ tu sửa lại rồi mới giao cho Bạch Nhạn. Thỉnh thoảng Bạch Nhạn tan làm xong sẽ đảo qua xem sửa chữa đến đâu, tiện thể mở cửa sổ và quét dọn phòng ngủ, phòng bếp.
Hôm nay, cô xuống xe buýt, đi vào tiểu khu đó thì gặp ngay Liễu Tinh, hai người đều sửng sốt. Liễu Tinh mồ hôi nhễ nhại, tay cầm một sấp tờ rơi của trung tâm môi giới nhà đất. Bạch Nhạn định chào hỏi nhưng Liễu Tinh lại cụp mắt xuống, bước vượt qua cô, vẻ mặt vô cảm.
Bạch Nhạn thực sự cảm thấy bất lực!
Bất lực thì sẽ phải tìm người để trút bầu tâm sự. Chuyện này chỉ có mỗi Lãnh Phong là người biết chuyện. Đến bây giờ Liễu Tinh vẫn giữ kín chuyện bị thất tình, nhưng không nói nhiều như trước đây nữa, cả ngày im lìm trầm mặc.
Lãnh Phong nghe Bạch Nhạn phàn nàn thì chỉ cười, rồi bảo Bạch Nhạn phải tin vào tình bạn bao năm giữa hai người, nếu là hiểu lầm thì sẽ có ngày hiểu ra vấn đề. Có lẽ bây giờ Liễu Tinh đã hối hận, nhưng chưa tiện xuống nước được, phải đợi thời cơ xuất hiện. Bạch Nhạn nói em xuống nước được, em chủ động gọi cô ấy có được không? Lãnh Phong nói vậy chẳng phải là tát thẳng vào mặt Liễu Tinh sao?
Bạch Nhạn đành thôi, âm thầm chờ đợi thời cơ trong truyền thuyết xuất hiện.
Trong thời gian này, trời đổ mưa to suốt hai ngày liên tiếp, đường phố Tân Giang nhất thời không thoát nước được, đi trên phố cứ như đang vượt sông. Toàn bộ ban lãnh đạo của chính quyền Tân Giang đều đổ ra phố chống ngập úng. Cuối cùng Bạch Nhạn cũng đã được chiêm ngưỡng dung nhan của sếp Khang trên tivi, chiếc áo sơ mi màu trắng ngấm mưa ướt đẫm, tóc bết vào trán, cảnh tượng này không khỏi gợi cho cô nhớ tới lần đầu tiên anh đưa cô về nhà, hai người cùng che chung một chiếc ô bé xíu, cô nhìn anh, tim như bị cái gì đó bóp nghẹt. Cảnh tình đó tái hiện, nhưng tâm trạng đã không còn được như xưa, bây giờ cô lại càng suy nghĩ, lúc đó người đẹp Y Đồng Đồng vẫn còn sống chung với anh, sao anh có thể làm được điều đó với cô?
Chỉ có thể nói, sếp Khang là một chiếc giếng cổ thâm sâu khôn lường. Bây giờ dù anh ta có mồm năm miệng mười đến thế nào, cô cũng không coi là thật.
Một ngày kia, Bạch Nhạn bỗng nhiên phát hiện ra rằng, vô hình chung cô và Lãnh Phong đã trở thành bạn tốt không chuyện gì là không nói.
Chỉ cần cô ở bệnh viện, họ nhất định sẽ cùng ăn cơm, không phải hẹn trước, mà là cô vừa vào nhà ăn, nếu Lãnh Phong tới sớm, anh sẽ ngồi bên cái bàn sát cửa và nói: “Sao bây giờ mới tới, tôi đợi lâu lắm rồi”. Cô vội vàng xin lỗi, hai người cùng đi tới quầy, tự mua suất của mình, sau đó tìm một cái bàn trống ngồi xuống, vừa ăn vừa nói chuyện Liễu Tinh hoặc chuyện trong khoa. Nếu cô tới trước, đang ăn thì Lãnh Phong từ ngoài đi vào, lạnh lẽo tới mức khiến mọi người đều cảm thấy nhiệt độ trong phòng giảm đi mười độ. “Em ích kỷ thật, cũng không nghĩ xem tôi đói đến mức nào, em xem món bắp cải cuốn thịt cay mà tôi thích bán hết sạch rồi”. Cô c