Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi
Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342900
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2900 lượt.
i sự thật thôi. – Khang Kiếm mệt mỏi xoa trán, nhẫn nại. – Chúng ta là người một nhà, cớ gì phải hại lẫn nhau?
- Ai là người một nhà với nó? – Bà Lý Tâm Hà tức giận, mắt tóe lửa.
- Bạch Nhạn, em lên lầu tắm trước đi. – Khang Kiếm quay đầu bảo Bạch Nhạn.
- Chuyện còn chưa rõ ràng, cô không được đi. – Bà Lý Tâm Hà vừa dứt lời, thím Ngô đã lập tức chặn ở cầu thang.
- Mẹ đúng là quá đáng. – Khang Kiếm không nhìn được nữa. – Bình thường chuyện gì con cũng nghĩ cho mẹ, nhưng chuyện này con không muốn nhân nhượng mẹ nữa. Như vậy đi, Lệ Lệ khỏi bệnh thì mẹ và thím Ngô về tỉnh đi. Nếu không cái nhà này chẳng bao giờ được yên.
- Con... con đuổi mẹ đi ư? – Bà Lý Tâm Hà trợn mắt không dám tin vào tai mình, nước mắt không kìm được trào ra.
- Kiếm Kiếm, mau xin lỗi mẹ con đi. – Thím Ngô vội đi tới xoa lưng cho bà Lý Tâm Hà – Con như vậy sẽ làm mẹ con tức chết đấy.
Khang Kiếm làm mặt lạnh tanh, không nói không rằng kéo Bạch Nhạn dậy, đi thẳng lên lầu không ngoái đầu lại.
Bà Lý Tâm Hà vớ một tách trà trên bàn ném “choang” xuống đất, khóc rống lên:
- Kiếm Kiếm, con bị con ranh đó bỏ bùa mê thuốc lú, không phân biệt được trắng đen rồi. Ông trời ơi, số tôi đúng là số khổ mà, đứa con trai duy nhất lại đối xử với tôi thế này đây.
- Tâm Hà, đừng tức giận, lát nữa tôi đi khuyên Khang Kiếm. – Thím Ngô cũng tức đến nỗi ngực phập phồng.
Khang Kiếm mặt mày sa sầm, bước từng bậc lên cầu thang, sập cửa đánh “rầm”.
Dưới nhà lại vang lên tiếng đồ đạc đổ vỡ và tiếng kêu khóc chói tai của bà Lý Tâm Hà.
Khang Kiếm buồn bực nhắm mắt lại.
Bạch Nhạn ngồi xuống giường, thất thần nhìn chiếc vali hành lý ở góc tường.
Khang Kiếm thở dài, bước tới vỗ vai cô:
- Xin lỗi đã để em phải chịu ấm ức. Mẹ anh sinh hoạt không tiện. Lệ Lệ là niềm an ủi của bà, bà thương nó như con vậy. Bây giờ Lệ Lệ bị ốm, bà sốt ruột, có nói gì em cũng đừng để bụng.
Bạch Nhạn ngước lên cười:
- Sếp Khang, thực ra trong cái nhà này, địa vị của tôi còn không bằng một con chó. Anh ăn ngay nói thẳng như vậy làm gì, nhà này có thêm tôi, tâm trạng của ai cũng tồi tệ cả. Chúng ta chia tay đi!
Khi nghe thấy Bạch Nhạn nói câu này, lòng Khang Kiếm lại cuộn lên, không thể miêu tả cảm giác đó như thế nào. Anh cũng mất mát, cũng tổn thương, anh xiết bao hy vọng Bạch Nhạn sẽ đứng dậy ôm lấy anh, giống như trước đây tươi cười tinh nghịch trêu chọc anh, cắn hai hàm răng nhỏ lên cánh tay anh, kiễng chân lên ôm cổ anh, hôn anh như chú gà con mổ thóc, một cái, hai cái rồi lại ba cái. Anh muốn vùi đầu vào làn tóc ấm của cô, ngửi mùi hương thanh mát của dầu gội, quên hết mọi sự đời.
Từ trước đến nay, tình cảm Khang Kiếm dành cho bà Lý Tâm Hà vẫn luôn mâu thuẫn. Anh không nỡ rời xa bà, yêu thương bà, nhưng lại chán ghét vì bà càng lúc càng cực đoan, lại cộng thêm thím Ngô, đúng là không thể chịu đựng được nữa. Từ khi bà Lý Tâm Hà bị liệt tới nay, lòng anh luôn tắc nghẹn, chưa có ngày nào được hít thở thoải mái.
Anh đăm chiêu nhìn Bạch Nhạn. Ánh mắt này xuất phát tự đáy lòng, là sự gửi gắm của cả con tim và thể xác dưới sự dẫn dắt của tình cảm, có ưu phiền, có buồn bã, có cả kỳ vọng. Nhưng Bạch Nhạn không nhìn anh, thái độ tỏ rõ vẻ xa lạ.
- Bà xã, anh biết tâm trạng em không tốt, đợi mẹ và thím Ngô về tỉnh rồi, tất cả sẽ trở lại như trước đây.
Anh gián tiếp, khéo léo nói với Bạch Nhạn rằng: Anh không muốn chia tay.
- Chúng ta trước đây như thế nào? – Bạch Nhạn nhếch mép – Thực ra chuyện này không liên quan gì đến mẹ anh hết, hoàn toàn là chuyện giữa chúng ta. Có thể nói giữa chúng ta không có tình yêu, không có tiếng nói chung, hay nói cách khác là giữa chúng ta có sự khác biệt quá lớn.
- Những điều này đều có thể thay đổi được. – Khang Kiếm mệt mỏi, trốn tránh suốt mấy ngày nay, bây giờ không thể không đối mặt.- Chắc chắn có thể! – Anh nhấn mạnh, ấn Bạch Nhạn ngồi xuống.
- Bà xã, chúng ta không chia tay, chúng ta sống bên nhau. – Anh đưa tay ra ôm lấy cô – Em cần một mái ấm gia đình như thế nào, anh đều có thể cho em.
Bạch Nhạn chưa từng nhìn thấy một sếp Khang bất lực và mất tự tin như lúc này, giống hệt một đứa trẻ tội nghiệp không được ăn kẹo.
- Tại sao nhất định phải là em? – Cô nói ra thắc mắc đã giấu kín trong lòng bao lâu nay.
- Bởi vì em rất ấm áp. – Khang Kiếm cười. Như ánh nắng ngày xuân, như giọt sương trên lá cỏ mùa hạ, nhìn thấy em sẽ tự nhiên muốn cười, con tim bất giác mềm đi.
Bạch Nhạn ngắm anh hồi lâu:
- Sếp Khang, người phụ nữ nào mà anh đã ôm lại không ấm áp?
Khang Kiếm đỏ mặt, đột nhiên á khẩu.
- Sếp Khang, em biết khoan dung độ lượng là đức tính tốt đẹp. Trước khi chúng ta kết hôn, anh yêu đương mấy lần thì đều là quá khứ, em có thể vờ như mình có đức tính tốt đó, không để ý tới, nhưng sau khi cưới, anh vẫn gây ra những chuyện vượt quá giới hạn, em không thể nào giả vờ được nữa. Trừ khi em thật sự coi anh là cành cao để bám lấy, theo anh làm một phu nhân quan lớn cáo mượn oai hùm, anh ở ngoài làm gì em cũng sẽ đều nhắm mắt cho qua, chỉ cần địa vị của em vẫn vững chắc. Anh nghĩ em