Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343248
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3248 lượt.
Bạch Nhạn ấn tượng sâu sắc nhất là chiếc giường của bà Bạch Mộ Mai rất to, rèm cửa và ga giường đều bằng tơ tằm màu tím huyền bí, đối diện giường là một dãy gương, có thể phản chiếu rõ nét bất kỳ động tác nhỏ nào trên giường.
Bạch Nhạn nuốt nước bọt, giơ tay gõ cửa.
- Ai đó?
Bên trong vọng ra giọng nói mềm mượt như nhung của bà Bạch Mộ Mai.
Cửa theo đó mà mở ra, ánh đèn trong phòng rất tối, chiếc váy ngủ bằng sa mỏng của bà Bạch Mộ Mai mỏng tang như cánh ve, khiến da thịt bên trong lúc ẩn lúc hiện.
- Nhạn Nhạn, sao con lại đến đây?
Nương theo ánh đèn, bà Bạch Mộ Mai nhìn thấy Bạch Nhạn, bèn xiết chặt đai của chiếc váy ngủ lại.
- Con vào trong có tiện không? - Bạch Nhạn hỏi.
Bà Bạch Mộ Mai sững lại: - Con đợi chút! - Bà khép cửa lại, trong phòng ngủ vọng ra tiếng cười nũng nịu của bà và tiếng nói chuyện rù rì.
Một lát sau, một người đàn ông cao to từ trong đi ra. Bạch Nhạn cụp mắt xuống, nhích sang bên cạnh để nhường đường.
Vào đi! - Bà Bạch Mộ Mai quay sang. - Con ăn cơm chưa?
Đây chỉ là một câu hỏi mang tính chất đối phó, ở chỗ bà Bạch Mộ Mai ngoài rượu ra thì chỉ có cà phê, bếp chưa từng nổi lửa.
- Hắt xì! - Bạch Nhạn bị mùi hương nồng nặc trong phòng xông vào mũi, hắt xì một cái.
- Con bị cảm à? - Bà Bạch Mộ Mai chau mày, rót cho Bạch Nhạn một ly nước rồi tao nhã dựa người vào tủ rượu.
- Có lẽ là vậy! - Bạch Nhạn ngẩng đầu lên, dưới ánh đèn của quầy bar, gương mặt bà Bạch Mộ Mai hiện lên vô cùng mềm mại, lả lướt như cánh hoa bách hợp.
- Xin lỗi, muộn thế này rồi mà còn làm phiền mẹ. Con có chuyện muốn hỏi mẹ.
Bà Bạch Mộ Mai lấy cho mình một cái ly, rót nửa ly rượu, không nói gì.
- Trước khi con và Khang Kiếm kết hôn, tại sao mẹ không nói cho con biết mẹ và ông Khang Vân Lâm đã từng lên giường với nhau, mẹ đã từng hại vợ ông ấy phải nhảy lầu tự tử?
- Mẹ có nhắc nhở con rồi. - Bà Bạch Mộ Mai vẻ mặt thản nhiên như đang nói chuyện của người khác. - Mẹ đã từng nói con không hợp với Khang Kiếm, cuộc hôn nhân của bọn con sẽ không kéo dài được sáu tháng.
- Như thế là nói ư? Bạch Nhạn run lên. - Con lớn bằng từng này rồi, bất luận là con làm gì mẹ cũng chưa bao giờ tán thành, nếu không mỉa mai thì cũng là giễu cợt. Mẹ hiểu tính cách của con, mẹ càng phản đối thì con càng gắng sức làm cho tốt. Thực ra, mẹ cố tình khích tướng con, muốn con lấy… lấy Khang Kiếm?
Bà Bạch Mộ Mai chậm rãi uống hết rượu trong ly, vén vạt áo ngủ để lộ ra cặp đùi trắng như tuyết rồi ngồi lên mặt quầy bar:
- Con phân tích rất đúng, mẹ muốn con lấy Khang Kiếm.
- Tại… tại sao? - Bạch Nhạn đã đứng không vững, đành phải vịn vào một góc tủ.
- Con nói xem? - Bà Bạch Mộ Mai cố giữ sự bình tĩnh trong giọng nói, nhưng sắc mặt đột nhiên thay đổi - Bởi vì mẹ hận mụ đàn bà tàn tật kia. Mụ ta đã nhảy lầu thì sao không chết quách đi cho xong, vẫn còn hổ thẹn mà sống trên cõi đời này? Nếu không phải vì mụ ta, thì giờ đây vợ của bí thư Khang đã là mẹ, chính là mẹ! Năm đó Khang Vân Lâm đã nói sẽ cưới mẹ, mẹ ở huyện Vân đợi ông ta, ông ta quay về để ly hôn. Kết quả, mẹ đợi đến hai tháng sau thì nhận được một cú điện thoại, ông ta nói ông ta và mẹ sẽ không gặp nhau nữa, vợ ông ta nhảy lầu, thành người tàn phế rồi. Nếu vợ ông ta sống lành lặn hay là chết quách đi, thì mẹ và Khang Vân Lâm đều có hy vọng. Nhưng bà ta lại bại liệt. Bà ta cố tình, cũng chỉ có như vậy mới có thể khiến mẹ và Khang Vân Lâm cắt đứt triệt để. Kể từ đó Khang Vân Lâm liền đá bay mẹ đi. Cục tức này mẹ làm sao nuốt trôi đây. Chuyện qua đi hai mươi tư năm, con trai ông ấy lại tự tìm đến cửa, đương nhiên mẹ sẽ không bỏ qua cho mụ đàn bà đó. Mẹ muốn làm thông gia với mụ ta, muốn con gái của Bạch Mộ Mai này cả ngày lượn lờ trước mặt mụ ta, mẹ muốn mụ ta đêm ngày đều phải nhớ tới chuyện của hai mươi tư năm về trước, cho đau đớn, cho khổ sở, cả đời không được yên ổn.
Bạch Nhạn rất muốn cười, không ngờ cô có mặt trên đời này lại có một tác dụng to lớn như vậy, vừa là đối tượng để Khang Kiếm trả thù, vừa là một cái gai trong tay bà Bạch Mộ Mai, đâm thẳng vào yếu huyệt của bà Lý Tâm Hà.
- Con thật không ngờ mẹ còn muốn lấy chồng, thực ra mẹ cứ sống như vậy tốt bao nhiêu, thích loại đàn ông nào mà chả được.
Bà Bạch Mộ Mai nhảy xuống ghế, giáng cho Bạch Nhạn một cái tát tai.
- Tao là mẹ mày.
- Đúng, mẹ là mẹ con, cái cắt được là cuống rốn, cái không cắt được là tình mẫu tử.
Nước mắt trào ra từ khóe mắt cô, nhưng cô lại cứ cười.
- Mày từ Tân Giang chạy về đây là vì chuyện này sao?
- Con không thể quay về để thăm người mẹ xinh đẹp của con sao? Ồ, cho mẹ biết một chuyện nữa, có lẽ con đã làm mẹ thất vọng rồi, con chuẩn bị ly hôn với con trai của ông Khang Vân Lâm.
Bà Bạch Mộ Mai sửng sốt.
Bạch Nhạn loạng choạng đi ra cửa, tay nắm lấy nắm đấm cửa, cô cảm thấy mình nên nói thêm điều gì đó, nghĩ ngợi hồi lâu bèn ngoảnh đầu lại:
- Mẹ ạ, bây giờ con không còn là gánh nặng của mẹ nữa, chẳng còn tác dụng gì với mẹ cả, có lẽ tình máu mủ cũng cắt đứt được rồi!
Cô loạng choạng đi xuống lầu, cầu thang bộ tối om