Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343246
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3246 lượt.
n để ý, nó có loại mẹ như con hồ ly thối tha đó, con có vứt bỏ nó cũng chẳng ai nói gì đâu.
Khang Kiếm ngẩng đầu lên, mặt tái xanh:
- Không phải... Bạch Nhạn?
Anh khẽ hít vào một luồng khí lạnh, điếng người nhìn bóng người đột nhiên xuất hiện ở đầu cầu thang.
Bạch Nhạn rất bình tĩnh, hàng mi dài khẽ chớp mấy cái.
Thì ra, thật sự không phải là anh, bên em đến trọn đời!
- Sếp Khang, đây là chân tướng của việc vì sao chỉ lấy mình tôi phải không? – Cô khẽ hỏi.
Anh - là một đoạn hồi ức đặc biệt
Bạch Nhạn, em nghe anh giải thích. - Khang Kiếm cảm thấy đầu óc mình như bị chập điện, anh ba chân bốn cẳng chạy lên cầu thang theo bản năng, giữ chặt vai Bạch Nhạn. - Mọi chuyện không hẳn là như vậy.
Ánh mắt Bạch Nhạn bình lặng không một gợn sóng, cô cố mở to đôi mắt; chống lại những cơn chóng mặt dồn dập:
- Hai mươi tư năm về trước mẹ em đã phá hoại tình cảm của bố mẹ anh, đúng không?
Mặt Khang Kiếm trắng bệch, anh không thể nào phủ nhận, chỉ có thể im lặng.
- Anh lấy em là để trả thù cho mẹ anh sao?
- Bạch Nhạn… Anh cứ gọi mãi tên cô, trái tim như rơi xuống một hố băng.
- Sếp ạ, anh không sai. Làm mẹ anh vui lòng, đó là anh hiếu thảo. Mẹ vay con trả, là cái giá em phải trả. Tất cả đều hợp tình hợp lý, không có gì đáng trách hết - Bạch Nhạn chầm chậm đẩy tay anh ra, quay người đi vào phòng ngủ.
Bà Lý Tâm Hà và thím Ngô ngớ người, không tin được rằng sau khi biết rõ toàn bộ chân tướng, con hồ ly Bạch Nhạn mồm mép giảo hoạt lại không hề phản bác điều gì.
Còn chưa kết hôn đã vội đưa cô tới đảo Giang Tâm làm quen với cuộc sống xa hoa của tầng lớp thượng lưu, khi đó có phải anh đang đứng một bên lạnh lùng quan sát, xem cô có hoảng hồn vì được yêu chiều hay không?
Lời nói của Lục Địch Phi, của người đẹp Y Đồng Đồng, tất cả những chuyện xảy ra sau khi cưới, liên hệ với những điều hôm nay nghe được, hoàn toàn không cảm thấy kỳ quặc nữa.
Điều đáng tiếc duy nhất là cuộc hôn nhân giữa anh và cô đã khiến anh phải hy sinh người đẹp Y Đồng Đồng, anh có luyến tiếc không?
Cô không còn sức lực để đánh giá mọi hành động của sếp Khang, mỗi người một cách sống. Điều may mắn là cô hiểu thấu anh, không thích anh, không ham hố sự xa hoa mà anh đem lại như anh dự tính, vì thế tim cũng không quá đau. Cô chỉ hơi lạnh một chút thôi.
Bởi vì lạnh, Bạch Nhạn không khỏi ôm chặt hai vai, rúc vào trong ghế.
Điện thoại trong túi xách reo lên từng hồi, reo tới tận lúc hết pin mới an phận im lặng.
Bóng chiều dần buông, ngoài cửa sổ, trời và đất đã hòa vào nhau thành một màu tăm tối.
Hai luồng sáng của chiếc taxi chạy tới trong đêm tối, huyện Vân dần gần lại.
Xe chạy vào địa phận huyện, Bạch Nhạn bảo tài xế dừng lạỉ ở phía đối diện khu tập thể Văn hóa.
Cánh cửa sắt xếp kiểu cũ chỉ hé ra một khoảng đủ lách người, trên bức tường xi măng treo một loạt tấm biển hiệu bằng gỗ nền trắng chữ đen, lần lượt viết tên hội văn hóa huyện Vân, đội văn nghệ quân chủng huyện Vân, đoàn ca múa huyện Vân, đoàn Việt kịch huyện Vân… không biết đã dãi dầu bao mưa gió, nền sơn trắng của mấy tấm biển này đã nứt nẻ, lộ ra lớp gỗ bên trong.
Ngoài cửa có một chiếc BMW màu xanh da trời đón mấy cô gái trẻ có vẻ là diễn viên từ trong đi ra. Mấy người phụ nữ trung niên từng là mỹ nhân một thời nay người phì ra, lười biếng lê dép loẹt quẹt, chỉ trỏ chiếc xe vừa phóng điên cuồng, trong đó có một người là mẹ của Thương Minh Tinh.
Bạch Nhạn nhắm mắt lại, có thể nhìn thấy rõ cảnh tượng trong sân khu nhà. Một dãy nhà mái bằng có khoảnh sân nhỏ, con đường nhỏ mọc đầy cỏ dại, dãy nhà tập kịch mái ngói đổ nát, thiếu mất một bên cửa.
Trước khi đi học tại trường y tá, cô cũng giống như những người đang sống trong đó, mỗi ngày đều ra ra vào vào cánh cổng này nhiều lần, lưng đeo cặp, tay xách rau.
- Đi thôi!
Nơi này bà Bạch Mộ Mai đã không thèm lui tới nữa. Bà đã mua cho mình một căn hộ có một phòng khách một phòng ngủ ở khu vực tốt nhất huyện Vân.
Lúc này, trời tối đen như mực, lạnh lẽo, cứng ngắc, như một tấm giáp sắt chụp lên trên người.
Xe dừng lại, Bạch Nhạn đưa trước cho tài xế hai trăm tệ:
- Tôi chỉ lên trên nửa tiếng thôi, sau đó chúng ta quay về Tân Giang.
Tài xế ngẩn, người, cảm thấy kỳ lạ nhưng không hỏi nhiều. Có việc để làm là được rồi, mặc kệ khách hàng có kỳ quái hay không!
Sau khi bà Bạch Mộ Mai dọn đến chỗ này, Bạch Nhạn chỉ tới một lần. Buổi trưa tới huyện Vân, vào tham quan một chút rồi bà Bạch Mộ Mai đưa cô ra ngoài ăn, cô ăn xong liền quay về Tân Giang.
Bạch Nhạn còn nhớ cửa sổ của căn hộ đó rất to, sát cửa sổ là một tủ rượu kiểu Tây, trong tủ bày mười mấy chai rượu, cao thấp to bé đủ các loại chai đủ các loại rượu, một tá ly rượu kiểu Tây treo trên một cái giá phía trên. Trên bàn trà phía trước tủ rượu, bà Bạch Mộ Mai cắm ba cành hoa diên vĩ trong một chiếc bình thủy tinh cổ hẹp. Bức tường trắng đối diện cửa sổ treo những khung ảnh to nhỏ khác nhau, đều là ảnh chụp bà Bạch Mộ Mai đang biểu diễn.