Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343245
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3245 lượt.
có làm thế không? – Bạch Nhạn liếc xéo, gạt tay Khang Kiếm ra khỏi vai.
- Anh sẽ không làm càn nữa. Cho dù em chỉ coi anh là cành cao anh cũng cam lòng. Chỉ cần em ở bên anh.
- Với anh, em quan trọng đến thế sao? – Bạch Nhạn vò đầu, không chịu nổi.
- Còn quan trọng hơn em nghĩ nhiều. – Khang Kiếm trả lời dứt khoát.
Bạch Nhạn hừ một tiếng, đứng dậy đi tới bàn trang điểm.
- Bà xã?
Cô còn chưa nói có phải cô đã đồng ý không chia tay nữa không.
- Để em xem xem có phải em có tướng vượng phu, hay là có khuôn mặt hồ ly hay không. Sếp đừng níu kéo em nữa. Nếu anh cảm thấy bây giờ chia tay sẽ ảnh hưởng tới anh thì chúng ta li thân trước.
- Không được em đồng ý, anh sẽ không làm những chuyện em không muốn.
Bây giờ họ cũng đâu có sống chung!
- Bây giờ em không muốn sống chung cùng một nhà với anh, anh đồng ý đi! – Bạch Nhạn cười tươi như hoa, chớp mắt với Khang Kiếm.
Khang Kiếm tê tái cõi lòng, đau tới mức không nói lên lời, anh đứng dậy, bước ra mở cửa.
Trong khoảnh khắc bước ra ngoài, anh ngoái đầu lại nói:
- Bà xã, tắm sớm rồi ngủ đi!
Cửa từ từ khép lại, tất cả đã yên tĩnh trở lại.
Buổi tối, Bạch Nhạn nằm trên giường suy nghĩ miên man. Điều hòa để rất thấp nhưng vẫn thấy không nén được ngọn lửa trong lòng. Khó khăn lắm mới thiếp đi được, nửa đêm lạnh quá tỉnh dậy, mò mẫm hồi lâu tìm điều khiển điều hòa, cô lười bật đèn lên để tìm nên định nằm co ro, rúc trong chiếc chăn mỏng, cơ hồ thiếp đi.
Ngày hôm sau vừa tỉnh lại, khớp xương khắp người đều đau nhức, mắt sưng húp, cay xè như bị bỏng hơi, đầu óc váng vất, bước đi loạng choạng.
Sếp Khang đã đi làm từ sớm, bà Lý Tâm Hà và thím Ngô không xuất hiện trong phòng ăn như thường lệ, căn nhà ngổn ngang đã được dọn dẹp qua loa. Qua một đêm, Lệ Lệ có vẻ có tinh thần hơn, vẫy cái đuôi nhỏ với Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn uống chút sữa, cầm một cái bánh mì ra khỏi cửa.
Đến bệnh viện, hơi lạnh như tỏa ra từ mỗi khớp xương, có lẽ do đêm qua lạnh quá. Cô tìm mấy viên thuốc cảm để uống, tinh thần vẫn không thể phấn chấn lên được.
Buổi trưa ăn cơm, Lãnh Phong thấy mặt Bạch Nhạn tái nhợt bèn giục cô về nhà nghỉ ngơi.
Cô trù trừ một lúc, quay về phòng phẫu thuật xin nghỉ rồi ngồi xe về nhà.
Trước khi đi, y tá trưởng kéo cô lại, nói chồng chị xét nghiệm bãi nôn của con chó, nó ăn phải một chút thuốc trừ sâu có trong dâu tây, có lẽ là người giúp việc trong nhà mua về chưa rửa sạch đã cho ăn luôn, sau đó chú chó liền bị ngộ độc nhẹ.
Trong nhà không một tiếng động, có lẽ bà Lý Tâm Hà và thím Ngô đang ngủ trưa, lúc đi lên lầu, Bạch Nhạn gắng đi thật khẽ để không đánh thức họ.
Cũng không biết là đã ngủ bao lâu, tai nghe thấy bên ngoài có tiếng mở cửa và tiếng nói chuyện, mở mắt nhìn đồng hồ, đã bốn giờ hơn. Bạch Nhạn cảm thấy môi khô rát, gượng ngồi dậy muốn xuống nhà uống chút nước.
Chưa đi tới cầu thang cô đã dừng chân lại.
Bà Lý Tâm Hà đang khóc thút thít, thực ra bà đã khóc cả ngày cả đêm. Đứa con trai bà cực nhọc vất vả nuôi lớn, đứa con trai luôn là niềm tự hào của bà, giờ đây lại vì một đứa con gái mà trở mặt với bà.
Cứ cách một tiếng thím Ngô lại gọi điện cho Khang Kiếm một lần, báo cáo nỗi đau của bà Lý Tâm Hà, Khang Kiếm không biết làm thế nào, đành về nhà nhận lỗi.
- Kiếm Kiếm, con không nhớ nhà chúng ta vì sao mà đến nông nỗi này rồi ư, con không nhớ tại sao mẹ lại trở thành tàn tật ư? – bà Lý Tâm Hà khóc – hai tư năm về trước, con hồ ly tinh Bạch Mộ Mai khiến bố con vui quên đường về, bỏ mặc vợ con, mẹ không chịu nổi, sống không bằng chết nên mới nhảy lầu tự tử, không ngờ chết không được, lại trở thành bộ dạng ma quỷ như hiện giờ. Chính con đã ôm mẹ mà nói rằng, sau này nhất định sẽ làm cho mẹ được hạnh phúc, mẹ mới cố sống tới ngày hôm nay. Nhưng bây giờ, vì con tiểu hồ ly tinh Bạch Nhạn đó mà con muốn phá tan cái nhà này một lần nữa, muốn mẹ con chết một lần nữa có phải không?
Khang Kiếm không nói không rằng, lẳng lặng ngồi đó, lúc này nói gì cũng không ổn, chỉ có thể để cho bà Lý Tâm Hà xả hết cơn giận, đợi bà xả xong anh mới nói.
- Lúc mẹ ở Bắc kinh, con gọi điện cho mẹ nói rằng con đã gặp con gái của Mộ Bạch Mai, con còn nhớ con đã nói gì không?
Thím Ngô trừng mắt tiếp lời:
- Lúc đó thím đứng bên cạnh nghe rất rõ, con nói con muốn con yêu nữ đó chịu tất cả những nỗi sỉ nhục mà mẹ con đã phải chịu. Con muốn con yêu nữ đó thích con, con chơi bời chán chê rồi sẽ đá văng nó đi. Sau đó, con lại gọi điện tới nói, con yêu nữ đó quá thông minh, không mắc lừa, con bắt buộc phải cưới nó. Con cho nó vào cửa, đợi nó nếm mùi vinh hoa phú quý quen mùi, không từ bỏ được nữa thì con sẽ ruồng rẫy nó. Nếu nó ngoan ngoãn thì sẽ để cho nó hầu hạ mẹ con, nó mà không ra gì thì con sẽ tống cổ nó đi. Kiếm Kiếm, thím không nói sai chứ?
- Mẹ, tình hình bây giờ và lúc đó không giống nhau! – Lòng dạ Khang Kiếm rối bời, như người sắp phát điên.
- Sao lại không giống nhau? Chẳng qua chỉ là một chức thị trưởng thôi, mà chúng ta lại phải nhìn sắc mặt nó, mặc cho nó muốn làm gì thì làm sao? Thực ra con không cầ