Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342968

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2968 lượt.

bé đến gặp hắn, để nó gọi hắn là chú, cho hắn tức chết.
- Người đàn ông đó ở đâu chứ, ra phố mua sao? – Liễu Tinh thở dài chán chường, chỉ sợ sau Lý Trạch Hạo rồi sẽ chẳng gặp được người nào giống như anh ta nữa. Mười bốn năm bên nhau, trong mắt cô, từ lâu anh ta đã là người tốt nhất.
- Không cần mua, cứ đến đợi trước cửa nhà mẹ chồng tương lai của cậu ấy. - Bạch Nhạn chớp mắt ra vẻ thạo đời.
Liễu Tinh cười trong nước mắt, mở chiếc túi và bình giữ nhiệt ra:
- Đây là canh cá trích nấu cần tây, rất tốt cho viêm phế quản đấy, đây là lê, ăn cho nhuận họng, đều là do mình mua về, nhất định cậu phải ăn cho hết.
Bạch Nhạn gật đầu, mắt nhòa lệ:
- Chắc chắn đến xương cá mình cũng sẽ nuốt.
-Vậy thì khỏi cần. Nhạn, buổi sáng nhìn thấy cậu trong bệnh viện, không hiểu sao tim mình đau như bị ai bóp nghẹt vậy. Nếu không tới thăm cậu thì mình không thể làm được việc gì. À, bác sĩ Lãnh bảo mình hỏi cậu, khi nào thì cậu đến bệnh viện truyền dịch?
- Bây giờ mình không có sức, mình muốn ngủ một lát, khoảng bốn giờ chiều mình đi.
- Ừ, cậu ngủ đi! Bốn giờ mình đợi cậu ở phòng khám. Đợi cậu khỏe lại, mình có rất nhiều chuyện muốn nói với cậu.
- Mình cũng vậy. - Bạch Nhạn nháy mắt với cô.
Liễu Tinh xuống lầu, bà Lý Tâm Hà và thím Ngô tức giận nguýt cô, cô hất hàm, ung dung đi ra cửa.
Khang Kiếm mở cửa cho Liễu Tinh và tiễn cô xuống dưới.
Liễu Tinh chào tạm biệt, Khang Kiếm lại cứ đi theo mãi. Bất giác hai người đã đi tới cổng tiểu khu, Liễu Tinh thấy sởn gai ốc trước tấm thịnh tình này. Cô ngoảnh lại, cố gắng nói thật nhã nhặn:
- Sếp Khang, anh dừng bước đi.
Khang Kiếm ngẩng lên, thành khẩn nhìn Liễu Tinh:
- Cô Liễu, tôi có chuyện này muốn nhờ cô giúp.
Liễu Tinh dừng chân lại lau mồ hôi, dùng đầu gối để nghĩ cũng biết Khang Kiếm muốn nói gì, cô cười khẩy, vẻ lịch sự cố tạo đã bị mặt trời gay gắt giữa trưa hun cho bốc hơi sạch sẽ.
- Sếp Khang, anh không nói thì tôi cùng sẽ giả vờ quên mất rằng anh và Y Đồng Đồng từng dan díu với nhau. Nhạn là đứa tốt, nó vô tội, nó đâu có biết khi theo đuổi nó, anh lại bắt cá hai tay. Tôi lại còn ngu ngốc đổ hết tội lên đầu nó. Khi đó chắc chắn nó đau lòng chẳng kém gì tôi. Mặc dù Y Đồng Đồng đã đủ tuổi để có thể suy nghĩ chín chắn, hai người cũng đã chia tay, không liên quan gì lắm đến anh. Nhưng cô ta vì công kích Bạch Nhạn nên mới chạy tới cướp… cái tên Trần Thế Mỹ kia, cô ta muốn xúc phạm Nhạn. Hai kẻ khốn kiếp đó chắc chắn chẳng thể có kết cục tốt đẹp đâu. – Liễu Tinh hất đầu, lạnh nhạt nói - Tôi không muốn nói với anh những điều này, bởi vì người như anh căn bản không hiểu được thế nào là tình yêu chân chính. Anh theo đuổi Bạch Nhạn nhưng lại không biết cải tà quy chính, không trân trọng nó, khiến nó đau lòng, ngã bệnh. Bây giờ có phải anh muốn tôi nói tốt cho anh trước mặt nó, để nó không tính toán thù cũ với anh?
Khang Kiếm thầm thở dài, đúng là hùm thiêng khi đã sa cơ cũng hèn, bây giờ dù anh có trăm cái miệng cũng không thể thanh minh cho chính mình. Con người quả nhiên không thể phạm sai lầm, nói như câu cửa miệng của Giản Đơn là: Ra ngoài làm chuyện xấu rồi ắt có ngày phải trả giá.
Câu nói này bây giờ đang dần dần được chứng thực ở anh.
Anh bất lực nhíu mày:
- Những lỗi lầm tôi đã làm với Bạch Nhạn, không hy vọng được tha thứ, chỉ mong có cơ hội để bù đắp. Cô Liễu, tôi muốn nhờ cô buổi chiều đến nhà tôi truyền nước cho Bạch Nhạn. Cơ thể cô ấy đang suy nhược, tôi không muốn cô ấy phải đi tới đi lui, cô thấy đấy, cô ấy nói một câu mà đã thở không ra hơi.
Liễu Tinh ngẩn người, mặt đỏ bừng. Câu này của sếp Khang rất hợp tình hợp lý, lại cũng là vì Bạch Nhạn, cô không thể từ chối.
- Tôi sẽ xin nghỉ để tới, nhưng không phải là vì anh, mà là vì Nhạn – Liễu Tinh liếc mắt nhìn lên trời với vẻ không cam tâm.
- Cảm ơn cô! - Khang Kiếm mỉm cười - Đơn thuốc của Bạch Nhạn có lẽ ở chỗ bác sĩ Lãnh. Đúng rồi, bác sĩ Lãnh ở khoa nào?
- À, cơn hàn lưu Siberia đó à, khoa Tiết niệu, - Liễu Tinh không nghĩ ngợi, buộc miệng nói ra.
Lòng Khang Kiếm thoáng chùng xuống, thảo nào sáng nay người đàn ông đó nhất quyết không chịu nói tên khoa. Khoa Tiết niệu, chẳng phải là chuyên khoa của nam giới sao? Khang Kiếm nhẩm mãi ba chữ này, càng lúc càng cảm thấy vấn đề nghiêm trọng.
- Bốn giờ chiều tôi bảo cậu Giản đánh xe tới bệnh viện đón cô, làm phiền cô quá. - Mặt Khang Kiếm không mảy may cảm xúc.
- Đừng làm to chuyện, tôi tự ngồi xe tới.
- Để cô phải tự đi thì thật áy náy quá, không sao đâu. Xe tới bệnh viện đến rồi kìa. – Khang Kiếm ngước mắt, nhìn thấy một chiếc xe buýt đang từ từ dừng lại ở bến bên đường.
Liễu Tinh quay đầu chạy vội đi, lên xe ngồi xuống, nhìn thấy Khang Kiếm vẫn đứng ở cổng tiểu khu, cô nhắm mắt lại, khẽ thở dài: Nếu Lý Trạch Hạo cũng quan tâm cô được như sếp Khang quan tâm tới Bạch Nhạn thì tốt biết mấy!
Mắt Liễu Tinh bất giác phủ một màng sương mỏng, sợ Khang Kiếm nhìn thấy nên vội quay mặt đi.
Khang Kiếm đợi xe rời bến rồi mới quay về.
Anh đứng dưới lầu gọi điện cho Giản Đơn, trước tiên dặn


Polly po-cket