Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ
Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342858
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2858 lượt.
n thương một người con gái nên không thể lại làm tổn thương một người thứ hai. Khi đó anh rất kiên quyết, anh quyết định có lỗi với tôi, tại sao bây giờ lại mâu thuẫn với chính mình? Mười bốn năm đấy, đâu phải mười bốn ngày, anh buông tay rất thoải mái, rất kiên quyết, vậy thì cứ thoải mái đến cùng đi.
- Tinh Tinh, anh sai rồi… - Lý Trạch Hạo ấp úng.
- Sai lầm này không giống với những lỗi sai trong bài tập của học sinh anh, không thể sửa được đâu.
- Là vì em đã thích người khác sao? - Tim Lý Trạch Hạo bỗng chùng xuống, tuyệt vọng hỏi.
- Không liên quan gì đến người khác, tôi cũng không biết là vì sao, có lẽ là tôi sợ rồi! Nếu quay lại, rồi lại xuất hiện thêm một Lý Đồng Đồng, Lưu Đồng Đồng, Ngô Đồng Đồng thì chúng ta phải làm thế nào?
Liễu Tinh hít một hơi thật sâu, trong lòng bỗng trào lên một cảm giác ấm ức mãnh liệt không thể nói nên lời, khiến mắt cô ươn ướt. Cô muốn khóc, nhưng lại bị vật gì đó chặn lại nên không khóc được.
- Chúng ta sẽ chịu đựng được thử thách. - Lý Trạch Hạo thu hết can đảm, nắm lấy tay Liễu Tinh.
Liễu Tinh ngẩng đầu, đăm đắm nhìn anh ta:
- Lý Trạch Hạo, không phải tôi không tin anh, tôi bây giờ, không đủ tự tin vào bản thân mình…
Liễu Tinh mím môi, chạy lên lầu, mở cửa chạy thẳng vào trong rồi đóng sập cửa lại, sau đó, nước mắt tuôn như mưa.
Hôm sau, Liễu Tinh vác đôi mắt sưng húp đi làm, khiến Bạch Nhạn giật bắn mình, tưởng cô bị Y Đồng Đồng trút giận. Liễu Tinh nói không phải, Bạch Nhạn gặng hỏi thế nào cô cũng không chịu nói.
Hai ngày tiếp theo, Liễu Tinh lại càng ít nói, thường ngồi thẫn thờ ngơ ngẩn một mình, nếu không thì vùi đầu vào công việc, ép bản thân bận rộn không ngừng.
Lúc ăn cơm gặp Lãnh Phong, Bạch Nhạn bèn kể cho anh nghe chuyện của Liễu Tinh.
- Trong lòng cô ấy có chuyện, từ từ mới nguôi ngoai được, em cứ để cho cô ấy được ở một mình. - Lãnh Phong vẫn nói như cũ.
Liễu Tinh là người không giấu được chuyện gì, ngay cả khi mới chia tay với Lý Trạch Hạo, cô ấy cũng không như thế này, Bạch Nhạn thật sự không yên tâm. Nghĩ ra ngày kia là Tết Dương lịch, cô quyết định hẹn Giản Đơn, bốn người cùng đi ăn cơm.
- Tết Dương lịch em có kế hoạch gì chưa? - Lãnh Phong hỏi.
- Em chỉ nghỉ có hai ngày thôi thì kế hoạch gì được, chỉ ngủ rồi dạo phố thôi. Còn anh?
- Anh về thăm nhà chị gái, tết Nguyên Đán bạn anh ở trường quân sự hẹn nhau tụ tập ở Bắc Kinh, anh không về ăn tết với chị anh được nên về tặng quà tết trước.
- Anh Minh Thiên có tới Bắc Kinh không?
Lãnh Phong cười:
- Minh Thiên thì chắc là không, có lẽ lúc ấy cậu ấy đang ở Nga hoặc Mông Cổ. Nếu em muốn đi Bắc Kinh, anh có thể cho em đi cùng.
- Đúng là em chưa từng tới Bắc Kinh. - Bạch Nhạn bĩu môi. Đến Tết sếp Khang sẽ về tỉnh với bố mẹ, cô thì chẳng về được huyện Vân, lại chỉ có một mình.
- Vậy thì cùng đi đi! - Lãnh Phong ngẩng lên động viên cô.
Bạch Nhạn lắc đầu:
- Các anh là bạn học, em lũn cũn bám đuôi như con ngốc làm gì. Tết đến em không bận gì thì sẽ giúp mấy đồng nghiệp khác trực ca vậy.
Lãnh Phong nhíu mày, cúi đầu ăn cơm.
Trước Tết Dương lịch một ngày, Bạch Nhạn tan làm sớm. Hôm nay trời có nắng, lúc cô ra khỏi bệnh viện, bầu trời phía Tây vẫn còn sót lại một chút ráng chiều, chiếu lên những đống tuyết chưa tan, tỏa ra những tia sáng sặc sỡ màu sắc.
Tối nay Ủy ban mở tiệc đón năm mới ở nhà khách Thành ủy, sếp Khang không về ăn cơm nên cô không vội về nhà. Cô nai nịt thật ấm áp rồi lang thang đi dạo trên đường.
Không hiểu sao cô lại đi tới trước cửa nhà hát lớn Tân Giang, theo thói quen cô ngẩng đầu lên nhìn bảng quảng cáo. Năm mới, nhà hát không chỉ chiếu mấy bộ phim bom tấn mới nhập mà buổi tối còn có biểu diễn hý khúc. Ở vị trí bắt mắt nhất là tấm poster có hình bà Bạch Mộ Mai tay cầm quạt tròn đang đứng ngắm bướm lượn trước bụi hoa, cô bèn dừng lại.
Trong tấm poster, khuôn mặt bà Bạch Mộ Mai rạng ý xuân, đầy vẻ phong tình. Dưới sự hỗ trợ của đồ trang sức, váy vóc và son phấn trang điểm, không thể nhìn ra được dấu vết của thời gian trên con người bà.
Xem ra bà vẫn sống tốt như trước đây.
Bạch Nhạn nhếch mép chua chát rồi thu ánh mắt lại, bỗng thấy một chiếc Bentley màu đen phóng đến trước thềm nhà hát. Trong bóng chiều nhập nhoạng, cửa xe mở ra, một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, dáng người đã hơi phát tướng bước xuống, đưa tay đỡ một người phụ nữ yêu kiều quàng khăn lông chồn, tóc búi cao. Người phụ nữ cười yểu điệu, quấn chặt lấy người đàn ông như một cây dây leo mọc trên người ông ta.
Hai người âu yếm dìu nhau lên bậc thềm như đang ở chốn không người. Có lẽ cảm giác được điều gì đó, người phụ nữ nghiêng người và nhìn thấy Bạch Nhạn.
Bốn mắt nhìn nhau, bình thản, dửng dưng.
- Bạch tiểu thư, em nhìn gì thế? - Người đàn ông cười hỏi.
- Tôi đang ngắm cảnh mà, Tổng Giám đốc Hoàng. Buổi diễn mở màn tối mai của tôi, anh có đến cổ vũ không? - Bà Bạch Mộ Mai quay đầu lại, hỏi bằng giọng điệu thỏ thẻ tâm tình như trên sâu khấu.
- Không những tôi phải tới cổ vũ, mà còn tặng hoa để hoa chất đầy trong phòng tra