Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342860
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2860 lượt.
i trận lôi đình, đúng lúc bị người đẹp Y nghe thấy.
- Nhạn… - Liễu Tinh cuống lên.
- Không làm phiền cô quá lâu đâu. - Y Đồng Đồng nói.
- Ngoan, đi đi, phải lịch sự với người ta đó. - Bạch Nhạn nháy mắt tinh quái rồi quay đầu đi về phía trạm xe buýt.
Liễu Tinh bất đắc dĩ miễn cưỡng đi theo Y Đồng Đồng vào một quán cà phê ven đường, tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ.
- Có chuyện gì thì nói mau! - Liễu Tinh muốn nói là “Có chuyện có gì thì nói mau”, nhưng nghĩ một hồi, cô lại đổi thành câu khác.
- Dạo này cô có gặp Lý Trạch Hạo không? - Y Đồng Đồng tao nhã dùng chiếc muỗng nhỏ quấy cà phê, thận trọng che giấu sự căng thẳng trong ánh mắt.
Liễu Tinh nhíu mày:
- Cô Y, tôi khác cô, tôi không có hứng thú gặp gỡ hay hẹn hò với bạn trai của người khác.
Vẻ mặt căng thẳng của Y Đồng Đồng giãn ra:
- Ồ, thực ra thỉnh thoảng gặp mặt cũng đâu có gì, chia tay rồi vẫn có thể làm bạn mà.
- Cũng chỉ có một mình cô giáo Y là bao dung như vậy thôi. - Liễu Tinh cười khẩy.
- Thực ra, tôi biết Lý Trạch Hạo vẫn còn hơi áy náy với cô, nhưng chuyện gì cũng có thể nhân nhượng, duy chỉ tình cảm là không thể. Tôi hiểu tâm trạng cô, bởi vì lúc đầu tôi cũng từng đau đớn như vậy.
- Cô Y - Liễu Tinh muốn phát điên - Hôm nay cô định nói với tôi những chuyện này sao? Hai người âu yếm, ngọt ngào với nhau như thế nào, tôi đã phải chứng kiến tận mắt, cô không cần phải miêu tả chi tiết. Còn về việc Lý Trạch Hạo có áy náy hay không, tôi không có tư cách can thiệp, với tôi, anh ta giờ chẳng bằng một người qua đường.
- Không phải ai cũng có thể tuyệt tình giống như cô đâu cô Liễu Tinh ạ. Cô có thể không chúc phúc, nhưng cô phải hiểu cho chúng tôi. Tôi và Trạch Hạo hy vọng cô có thể sớm tìm được một vị chân mệnh thiên tử của riêng mình.
- Cô Y, công việc của cô chắc chắn là vô cùng nhàm chán, thời gian dư thừa không biết làm gì nên mới quan tâm tới vấn đề tình cảm của tôi. Tôi tìm được chân mệnh thiên tử hay không thì liên quan gì đến các người? - Liễu Tinh ra lệnh cho mình hít thở sâu để thật trấn tĩnh, nếu không chỉ ngay giây tiếp theo, chắc chắn cô sẽ hắt ly cà phê vào người phụ nữ có gương mặt trắng bệnh trước mặt này.
- Đương nhiên là có. Ngày nào cô còn chưa lấy chồng, khúc mắc trong lòng Trạch Hạo còn chưa được giải tỏa thì hạnh phúc của chúng tôi sẽ không trọn vẹn. Nếu đã quyết định ở bên Trạch Hạo, tôi hy vọng sẽ có được toàn bộ con người anh ấy.
Liễu Tinh vừa ngạc nhiên vừa tức giận:
- Y Đồng Đồng, tôi thật sự phải vỗ tay khen ngợi tính chính trực của cô đấy, nhưng cô có nghĩ là tôi phải có trách nhiệm và nghĩa vụ phải làm những việc đó không? Cô có bản lĩnh khiến anh ta có thể gạt bỏ tình cảm mười bốn năm mà nhào vào lòng cô, sao không có bản lĩnh chiếm được toàn bộ con người anh ta, cô coi thường bản thân quá đấy.
- Đương nhiên là tôi rất tự tin. Chẳng qua tôi và Trạch Hạo chỉ muốn quan tâm tới cô thôi. - Bàn tay bưng ly cà phê của Y Đồng Đồng khẽ run rẩy, bờ môi mỏng há ra rồi lại mím lại mấy lần.
Thực ra, Y Đồng Đồng đã thất bại thảm hại. Từ sau lần Lý Trạch Hạo tát cho cô hai cái tát đó, cũng chính trong đêm mưa đó, và những lời Khang Kiếm nói khi đưa cô về tới cầu thang máy, đã khiến cô tự kiểm điểm lại bản thân mình một cách triệt để.
Kết quả của việc tự kiểm điểm là, cô không thể kén cá chọn canh, không thể đứng núi này trông núi nọ nữa, nếu không túm lấy Lý Trạch Hạo, cô sẽ thất bại một cách vô cùng thảm hại.
Đối với phụ nữ, thứ không thể níu kéo là thời gian. Con người, đến đường cùng rồi cũng phải khuất phục trước hiện thực.
Lần này, cô không tỏ vẻ nữa, cô chủ động tìm Lý Trạch Hạo nói chuyện. Lý Trạch Hạo cũng không phải là không thèm đếm xỉa tới cô, nhưng anh ta đối xử với cô chẳng khác gì những đồng nghiệp khác. Họ không còn đi về hay ăn cơm cùng nhau, căn hộ của cô, Lý Trạch Hạo cũng không lui tới nữa.
Cô bắt đầu hoảng loạn, cảm thấy Lý Trạch Hạo đã thoát khỏi bàn tay mình, ngày càng rời xa cô.
Lễ Giáng sinh liền với cuối tuần nên được nghỉ hai ngày, cô muốn hẹn Lý Trạch Hạo đi ra ngoài chơi để cải thiện quan hệ.
Không thấy Lý Trạch Hạo đâu, điện thoại cũng tắt máy.
Nhìn thấy Liễu Tinh, cô chẳng qua chỉ muốn thăm dò xem hiện giờ cô ta và Lý Trạch Hạo thế nào, nghe Liễu Tinh nói, tâm trạng cô bình tĩnh lại được một chút, nhưng cũng chẳng tốt hơn là bao.
- Tôi xin hai người đấy! - Liễu Tinh đứng bật dậy - Xin cô lần sau nhìn thấy tôi thì coi như không quen biết, tôi cũng sẽ làm như thế. Cô cứ uống tiếp đi nhé, tôi đi trước.
Ra khỏi quán cà phê, Liễu Tinh hít liền mấy ngụm khí lạnh, nhưng tâm trạng bức bối cũng chẳng đỡ hơn chút nào. Không còn lòng dạ nào đi dạo phố, cô bèn gọi một chiếc taxi về nhà.
Trời đã hoàn toàn vào đêm, những ngọn đèn cao ốc sáng rực trước mắt. Liễu Tinh nhìn ra ngoài cửa sổ, nước mắt lã chã rơi chẳng chút phong độ, cảm thấy vừa bức bối vừa ấm ức. Trên đời này chẳng còn công lý, người phụ nữ kia cướp vị hôn phu của cô, lại còn yêu cầu cô đảm bảo cho hạnh phúc và sự toàn vẹn của bọn họ, đúng là đồ biến thái, đồ thần kinh.