Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342859

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2859 lượt.

r>Cô sụt sịt xuống xe, vừa lau nước mắt, vừa bước về phía căn hộ.
- Tinh Tinh…
Trong bóng tối, một bóng người bỗng xuất hiện, chắn trước mặt cô.
Liễu Tinh giật mình sửng sốt. Qua ánh sáng của ngọn đèn đường phía xa xa, nhận ra người đó là Lý Trạch Hạo, cô cực kỳ tức giận, buông đám túi giấy trong tay rồi hậm hực nói:
- Hóa ra là Trần Thế Mỹ, các người tưởng tôi dễ bắt nạt lắm hả? Nói cho anh biết, không những tôi không chúc phúc cho hai người mà tôi còn trù ẻo hai người, hai người sẽ chẳng được lâu bền đâu; cho dù lâu dài, cũng là giày vò lẫn nhau, không được hạnh phúc; cho dù hạnh phúc, cũng sẽ không có con cái; cho dù có con cái, thì đứa con đó cũng sẽ vừa ngu vừa đần…
- Anh đã chia tay với cô ta rồi. Tinh Tinh, em còn cần anh nữa không? - Lý Trạch Hạo tiến về phía trước một bước, ngắt lời trù úm của cô.
Thân hình Liễu Tinh chao đảo, ngã phịch xuống mặt đất đầy tuyết.
Anh ta nói: Mất đi rồi mới biết quý trọng.
Anh ta nói: Cái ban đầu mới là chân thực, đẹp đẽ nhất.
Anh ta nói: Yêu không chỉ là một cảm giác, mà còn là sự tôn trọng lẫn nhau, là sự cảm động như dòng nước nhỏ len lỏi chảy mãi.
Anh ta nói: Anh ta bị ma xui quỷ khiến nên mới lầm đường lạc lối, bây giờ quay đầu lại mới biết mình đã bỏ lỡ người con gái tốt nhất trên đời. Nếu cô ấy cho anh ta thêm một cơ hội nữa, anh ta tin rằng mình có khả năng bù đắp cho cô ấy những điều tốt nhất cả về vật chất và tinh thần.
Anh ta nói: Cuộc đời con người chẳng có mấy lần mười bốn năm, anh ta muốn nắm tay cô, cùng bước qua lần mười bốn năm thứ hai, thứ ba, thứ tư, tận đến khi răng long đầu bạc.
Anh ta nói: Tân Giang là nơi anh không còn mặt mũi nào để đối diện với nó, Liễu Tinh, cùng anh tới Thâm Quyến, chúng ta quên hết những chuyện đã xảy ra, bắt đầu lại từ đầu. Nhưng, nếu em thích nơi này, anh nguyện vì em mà ở lại.
Lý Trạch Hạo phát huy sở trường giảng bài của mình, nói một hơi đủ thời gian cho cả một tiết học, không hề ngừng lại giữa chừng.
Nói xong, anh ta giống như một phạm nhân vừa bào chữa cho chính mình, đứng trên ghế bị cáo, lặng lẽ chờ đợi phán quyết của tòa án.
Có cần không? Liễu Tinh tự hỏi mình.
Khi bọn họ vừa mới chia tay, cô đã nghĩ không chỉ một lần, cũng đã từng nằm mơ thấy anh ta quay lại tìm cô, van xin cô tha thứ, nói anh ta bị sắc đẹp mê hoặc, nhất thời không chống cự được nên đã lầm lạc. Cô nghĩ, ai mà chẳng say mê cái đẹp. Anh không phải là Liễu Hạ Huệ[3'>, không thể đòi hỏi quá cao. Nghĩ tới mười bốn năm tình cảm, cô cắn răng thôi miên bản thân, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Dù sao anh ta cũng là người cô yêu thương sâu sắc. Chuyện này cũng giống như việc bị đàn ông cắm sừng, nếu bạn có thể chấp nhận thì ngày tháng vẫn tiếp tục, nếu không thể, vậy thì đường ai nấy đi.
[3'> Liễu Hạ Huệ: Người nước Lỗ thời Xuân Thu, nổi tiếng là đứng đắn, không màng nữ sắc. Ông đã từng ôm một người phụ nữ vào lòng để sưởi ấm cho người đó mà lòng không hền động chút tà tâm.
Buổi tối, nằm một mình trên giường, tất cả các âm thanh ở bên ngoài đều khiến cô lầm tưởng là tiếng bước chân về nhà của anh. Hết lần này đến lần khác, cô trở dậy mở cửa, chỉ thấy ánh đèn vàng vọt hắt trên lối đi vắng lặng, cô bất lực thở dài vào hư vô.
Một tháng trôi qua, hai tháng trôi qua…
…Mùa hạ đã qua, mùa thu đã tới, sau đó là mùa đông. Dù cô có đi xem mặt dồn dập như đèn kéo quân, thì trái tim cô vẫn dành nguyên cho anh. Nhưng, cô không đợi được anh quay đầu, cô chỉ nhìn thấy anh và Y Đồng Đồng ngày càng nồng thắm. Cô còn nhớ rõ mình núp sau cây đại thụ ở góc phố, nhìn anh và Y Đồng Đồng ôm nhau đi ngang qua, anh ăn mặc thời thượng, tóc cắt kiểu mới nhất, dịu dàng nhìn Y Đồng Đồng, trong mắt ngập tràn ý cười. Bọn họ đi khuất rồi, cô mới từ sau cái cây bước ra, lau nước mắt rồi quay đầu bỏ đi.
Bây giờ, anh ta nói muốn quay lại bên cô, tại sao trái tim cô lại bình tĩnh như vậy?
- Tinh Tinh, em nói gì đi chứ! Kể cả là chửi anh cũng được.
Ánh mắt Liễu Tinh không một gợn sóng, khiến trống ngực Lý Trạch Hạo đập thình thịch. Anh ta đưa tay ra định nắm lấy cánh tay cô như cô ngăn anh ta lại.
- Xin lỗi, Lý Trạch Hạo, tôi nghĩ anh đã lầm rồi, tôi không phải là trạm thu hồi rác thải. - Liễu Tinh cúi đầu, phủi tuyết bám trên người rồi nhặt những chiếc túi giấy đang nằm ngổn ngang dưới đất lên.
Lý Trạch Hạo cực kỳ kinh ngạc, mặt đông cứng lại, thoắt tái thoắt đỏ, rồi lại nóng phừng phừng giống như bị tăng huyết áp.
- Em nói vậy anh cũng không ngạc nhiên. Quả thật anh đã làm những chuyện không thể tha thứ. Nhưng, Tinh Tinh à, anh rất yêu rất yêu em. Nếu em thật sự ghét bỏ anh, anh sẽ vĩnh viễn biến mất trước mặt em. Nếu em có thể tha thứ cho anh, cho dù là bây giờ không thể, nhưng chỉ cần em chịu cho anh một cơ hội, bao lâu anh cũng có thể đợi được…
- Lý Trạch Hạo - Liễu Tinh ngắt lời anh ta - Tình cảm là chuyện hai người chứ không phải do một mình anh quyết định, không phải anh nói chia tay là chia tay, anh muốn tái hợp là tái hợp. Khi tôi khóc lóc van xin anh quay lại, anh đã nói gì, anh nói anh đã làm tổ