Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342865
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2865 lượt.
vẫn còn nhớ tới bạn gái của anh ấy.
- Có thể trong lòng anh ấy vẫn còn hình bóng của cô ta, nhưng bây giờ cũng đã phai nhạt rồi. Bởi vì người con gái có thể bỏ rơi một người đàn ông tốt như vậy, không đáng để anh ấy lưu luyến. Vì thế, lúc này cậu càng nên dùng sự dịu dàng, khoan dung, tinh tế của mình để bao bọc anh ấy, khiến anh ấy không rời xa được cậu, sau đó anh ấy sẽ là của cậu.
- Mình không tự tin…
- Cậu có thể làm được. Liễu Tinh, mình hỏi cậu, khi các cậu cùng đi ăn cơm hay xem phim, là ai hẹn ai trước?
- Anh ấy hẹn mình.
- Cậu có bao giờ nghĩ rằng tại sao anh ấy lại tìm cậu mà không tìm Tiểu Ngô hay người khác không?
- Có thể do mình dễ gần.
Bạch Nhạn nhún vai tỏ vẻ bất lực:
- Đúng là bó tay cậu luôn. Nếu cậu thật sự không dám tin tưởng, mình giúp cậu thăm dò anh ấy nhé?
- Thăm dò như thế nào?
- Bốn người chúng ta cùng đi ăn cơm, trong lúc ăn, mình sẽ quan sát thái độ của anh ấy với cậu?
Liễu Tinh không nói được, cũng không nói không được, chỉ ngượng ngùng cúi đầu. Bạch Nhạn mỉm cười lấy điện thoại ra, còn chưa kịp ấn nút thì chuông điện thoại đã reo.
- Em dậy chưa?
Khang Kiếm dịu dàng hỏi, phía sau vọng tới tiếng người đang nói bằng micro, hình như anh đang dự hội nghị.
- Em đang ở ngoài ăn cơm với Liễu Tinh. - Bạch Nhạn khẽ hạ giọng, xoay người sang hướng khác, sợ Liễu Tinh nghe thấy.
- Ừ, em có mặc ấm không đó? Hôm nay nhiệt độ hạ nhiều lắm.
- Có ạ. Anh họp sắp xong chưa?
- Chưa. Cuối năm rồi, để bảo đảm bình yên đón năm mới, các bộ ngành đều tăng cường công tác an ninh. Làm việc vất vả suốt cả năm, nếu có vấn đề gì về mặt an ninh thì coi như công sức đổ sông đổ bể hết. Họp xong anh phải qua mấy công trường, nghe nói mấy hôm nay vì chuyện hoãn tiền công mà công nhân đến từ nông thôn có hơi hung hăng. Qua năm mới là kỳ họp Hội đồng Nhân dân, lúc đó sẽ bỏ phiếu bầu thị trưởng xây dựng thành phố, cho nên lúc này chồng em càng phải bán mạng phục vụ tổ quốc. Bạch Nhạn, tối nay anh về nhà ăn cơm.
- Em đợi anh. - Bạch Nhạn thẹn thùng đợi sếp Khang tặng một nụ hôn ngọt ngào qua điện thoại rồi mới cúp máy. Cúp máy xong, ngẩng đầu lên bắt gặp Liễu Tinh, cô bèn nhắm tịt mắt lại, cô bị sếp Khang mê hoặc tới nỗi quên béng việc chính rồi.
- Các anh ấy đang…họp, lát nữa mình gọi lại.
Liễu Tinh chọt vào trán cô:
- Có bồ quên bạn.
Bạch Nhạn cười giả lả.
Thấy người đã ấm lên, họ thanh toán rồi ra về. Bên ngoài tuyết phủ trắng xóa, mấy đứa trẻ nô đùa ném tuyết trên phố, thỉnh thoảng lại có người đi bộ trượt bị ngã. Lòng hào hứng, cả hai đều không muốn về nhà mà quyết định đi dạo trên phố.
Trong các cửa hàng, không khí Noel còn sót lại vẫn hừng hực, các hoạt động khuyến mãi vẫn đang tiếp diễn. Liễu Tinh mua một chiếc túi xách giảm giá và một cái áo khoác. Mấy hôm trước Bạch Nhạn nhìn thấy một chiếc áo len, bây giờ giảm 50%, cô sung sướng mua luôn, rồi tiện thể mua thêm một chiếc khăn quàng cổ rất đẹp cùng nhãn hiệu. Cô nghĩ tốt nhất nên mua cho sếp Khang món gì đó, nhưng sợ Liễu Tinh trêu chọc nên cô không dám vào cửa hàng đồ nam.
Thu hoạch không nhỏ, tâm trạng cũng tốt, họ mua hai ly trà sữa, đứng trước cửa kính của một cửa hàng bình phẩm người qua đường.
Ở lối vào ga tàu điện gần đó có một đoàn người đi lên, Liễu Tinh tình cờ nhìn về phía đó, vai bỗng cố rụt lại.
- Nhạn… - Cô khẽ kêu lên, Bạch Nhạn ngẩng đầu lên, Y Đồng Đồng đang đi tới.
Nói thật lòng, Y Đồng Đồng đích thực là một đại mỹ nhân, hơn nữa còn là một đại mỹ nhân rất biết cách trang điểm.
Một chiếc áo khoác thắt eo dài đến gối màu hồng đậm, khăn quàng cổ kiểu Anh màu đen vắt hững hờ, bốt cao gót màu đen, dưới ánh sáng phản xạ của tuyết trắng, mái tóc dài như tơ thướt tha khiến nơi nơi tràn ngập phong tình.
Người đẹp như vậy, phụ nữ nhìn cũng thấy ngưỡng mộ, huống chi là đàn ông.
Bạch Nhạn nhìn Liễu Tinh rồi lại nhìn chính mình. Bọn họ đều mặc áo khoác lông vũ thùng thình, tóc bị gió thổi bay tán loạn, trông như quỷ chết cóng, lại còn tay xách nách mang, càng giống lũ quỷ chết cóng nửa đem mò ra lục thùng rác.
Bạch Nhạn phì cười.
- Cười cái gì? - Liễu Tinh căng thẳng như sắp lâm trận.
- Mình thấy hơi tự hào. - Bạch Nhạn nhướn mày.
- Mình thấy rất thất bại. - Liễu Tinh cắn răng.
- Không, cậu nên thấy rất hạnh phúc. - Thấy Y Đồng Đồng càng lúc càng tới gần, Bạch Nhạn ung dung vứt ly trà sữa trong tay vào cái thùng rác trước cổng chợ.
Y Đồng Đồng cũng nhìn thấy họ đang đứng trước cửa tiệm, cô ta sững người lại rồi quay người qua đường, tới trước mặt họ.
- Nói chuyện mấy câu được không? - Y Đồng Đồng lạnh nhạt gật đầu với Bạch Nhạn rồi đảo mắt nhìn Liễu Tinh.
Liễu Tinh nhìn Bạch Nhạn cầu cứu.
- Vậy hai người nói chuyện đi, tôi về trước.
Bạch Nhạn thấy chết không cứu, vờ như không nhìn thấy. Theo những gì cô hiểu về người đẹp Y, cô ta có thể hạ mình để đến tìm Liễu Tinh thế này, cho thấy chắc chắn giữa cô ta và Lý Trạch Hạo đã có vấn đề. Cô còn nhớ rõ hôm ở tiệm ăn Hồ Nam, vì thấy Liễu Tinh không chịu gặm nhấm nỗi cô đơn mà thầy Lý đã nổ