Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342814

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2814 lượt.

ện thoại cho ai không?
- Tôi không tò mò.
- Tôi vừa có bạn gái mới, vợ cũ của cậu - Bạch Nhạn. - Lục Địch Phi hào hứng nhìn Khang Kiếm.
Khang Kiếm khẽ nhướn mày, ờ một tiếng rồi không nói gì thêm.
Lục Địch Phi tẽn tò.
- Cậu không bận tâm sao? - Anh ta hỏi.
- Chẳng có gì phải bận tâm cả, thích một người không phải là một cái tội.
- Hả?
- Có điều, anh không phù hợp với cô ấy. - Khang Kiếm cười hiền hòa.
- Sao cậu có thể khẳng định?
Khang Kiếm dừng lại, quay người sang:
- Địch Phi, anh là người miền Nam chính gốc nhỉ!
- Đúng thế!
- Tôi chỉ được coi là một nửa người miền Nam, ở miền Bắc lâu quá nên gần bị Bắc hóa rồi, khẩu vị của tôi thích ăn mặn, ăn được cay.
- …
- Bạch Nhạn là một trái ớt hiểm đúng nghĩa, bề ngoài thì bé nhỏ nhưng uy lực lại cực lớn, ngoài tôi ra, không ai có thể đụng vào cô ấy, anh cũng không phải là ngoại lệ.
Ánh mắt Khang Kiếm ngời sáng, ý cười đậm sâu trong đáy mắt, gương mặt tuấn tú bỗng trở nên dịu dàng đến vô cùng.
***
Mười giờ, đêm đã về khuya, mấy cô đồng nghiệp đi buôn chuyện vẫn chưa về. Bạch Nhạn chuyển các kênh trên cái tivi 14 inch trong phòng trực một vòng từ đầu tới cuối. Không ca hát thì lại nhảy múa, gần như mỗi kênh đều đang tưng bừng dạ hội, liên hoan chúc mừng năm mới, chả có gì hay ho, cô bèn tắt bụp tivi đi. Ngồi trên giường một lúc rồi cô lại đi ra ngoài.
Vào dịp đón năm mới, bệnh viện còn bận rộn hơn ngày thường, buổi tối rất ít khi được ngủ thoải mái. Không phải tai nạn giao thông thì là say rượu dẫn đến bệnh tim tái phát, hay trẻ con ăn nhiều đau bụng. Thời tiết rét mướt, cởi quần áo trèo lên giường rồi lại bị gọi dậy, nỗi đau khổ ấy quả thực không bút mực nào tả xiết. Bác sĩ và y tá trực hoặc là quây quanh tivi, hoặc là tụm năm tụm ba vừa cắn hạt dưa vừa tán gẫu rồi thức trắng đêm.
Bạch Nhạn đi tới khung cửa sổ sát đất cuối hành lang, nhìn ánh đèn rực rỡ và dòng người xe nườm nượp bên dưới rồi buông một tiếng thở dài xa xăm.
Bình thường thì không sao, mọi người đều bận rộn làm việc nên không có gì khác biệt, nhưng cứ tới dịp lễ tết thì sẽ lộ rõ sự cô đơn hiu quạnh và lẻ loi cô độc của bản thân. Có lúc Bạch Nhạn cảm thấy mình chẳng khác nào một đứa trẻ trong cô nhi viện. Nhưng cô cảm thấy trẻ mồ côi còn hạnh phúc hơn cô, ít nhất bọn chúng còn có người thương xót và thông cảm. Còn người có một người mẹ lẳng lơ và một người cha không biết là ai như cô, đi đến đâu cũng bị cười nhạo và lườm nguýt.
Ngoài mong đợi, cô bỗng nghĩ tới Minh Thiên.
Trên đời này chỉ có Minh Thiên, không cần phải cố gắng, không cần phải báo đáp mà cô vẫn có thể có được những điều tốt nhất của anh. Từ khi ý thức được những điểm tốt của Minh Thiên, cô chưa bao giờ phải lo lắng rằng một ngày nào đó, những điểm tốt này sẽ biến mất, cũng chưa từng phải lo lắng nó sẽ ít đi hay thay đổi. Cái tốt ở anh rất tự nhiên, rất ấm áp, dù có ngẩng đầu lên hay không, có nhìn thấy anh hay không thì cô vẫn có thể cảm nhận được.
Giữa anh và cô, chưa từng hiểu lầm, chưa từng tranh cãi, mỗi ngày ở bên nhau đều như ngày xuân ấm áp được mặt trời chiếu sáng.
Sắp giao thừa rồi mà vẫn chưa thấy tin nhắn chúc mừng năm mới của Minh Thiên, có lẽ anh đang luyện tập nhiệm vụ tối mật nên không được phép liên lạc với bên ngoài. Dù có tin nhắn hay không thì Bạch Nhạn cũng không để tâm. Cô biết vào đêm giao thừa, khi tiếng pháo vang lên, cô sẽ nói với Minh Thiên: Chúc mừng năm mới. Minh Thiên cũng sẽ nói với cô: Tiểu Nhạn, chúng ta cùng nhau hạnh phúc.
Nghĩ tới Minh Thiên, khuôn mặt Bạch Nhạn như giãn ra, nét cười phảng phất trên môi.
Sau đó, từ Minh Thiên cô lại nghĩ tới sếp Khang.
Cô biết hôm nay anh trở về Tân Giang. Đám quan chức a dua nịnh bợ chắc chắn sẽ tìm đủ mọi cách để đãi tiệc và an ủi cho anh.
Cô không gọi điện cho anh.
Không hiểu sao, khi biết tin anh bị song quy, cô rất nhớ rất nhớ anh, nhớ tới mức tim thắt lại, nước mắt chỉ chực trào ra. Nhưng khi biết tin anh trở về, trái tim cô lại vô cùng bình tĩnh.
Lần đầu tiên cô nghe nói tới việc sếp Khang tặng nhà và xe để bù đắp cho Y Đồng Đồng là khi ăn sủi cảo ở nhà Liễu Tinh, khi đó cô không hề liên hệ hành vi đó với việc đưa hối lộ của Hoa Hưng. Tới khi Lục Địch Phi năm lần bảy lượt muốn cô cùng hợp tác rồi không ngừng nhắc tới cái tên Hoa Hưng, và khi sếp Khang đem toàn bộ tiền lương và sổ tiết kiệm giao cho cô, cô mới ý thức được rằng anh đã nhận hối lộ. Có lẽ với chức vụ của anh, đó chỉ là một khoản tiền nhỏ, không đáng nhắc tới. Nhưng qua thái độ của Lục Địch Phi, cô biết nếu việc này lộ ra thì sẽ là cả một vấn đề lớn.
Cô cảm thấy rất thất vọng về sếp Khang, khi đó tình cảm của bọn bọ cũng đang chìm sâu dưới đáy vực, cô dằn lòng để mặc kệ anh, không thèm nhắc nhở. Nếu sếp Khang xảy ra chuyện gì thì cũng chẳng liên quan đến nỗi đau khổ của cô.
Cho đến khi chân tướng của việc vì sao sếp Khang lại lấy cô bị bại lộ, cho đến cái đêm sếp Khang ngồi trước giường của cô giãi bày hết nỗi lòng, cô mới phát hiện ra đối với anh, cô không chỉ có hận thù và thất vọng, mà còn có rất nh