Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342791
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2791 lượt.
h.
- Không cần. - Khang Kiếm dịu dàng lắc đầu - Em cứ ở Tân Giang cố gắng nỗ lực mà xây tổ.
- Xây tổ? - Bạch Nhạn không hiểu.
- Em có phát hiện ra bức tường của căn hộ đó thực ra không cách âm không? Hôm qua lúc ôm em, anh phải cố nén mọi âm thanh lại đấy. Sau này tiểu biệt thắng tân hôn, anh sợ em không kìm chế được. Nếu để người ta nghe mất thì tiếc biết chừng nào! Tiểu Nhạn, chúng ta nên có một ngôi nhà thuộc về chính mình. - Anh mỉm cười dùng mũi cọ vào trán cô.
Bạch Nhạn đỏ mặt:
- Căn nhà đó hồi trước đem gán nợ rồi.
- Trước đây chúng ta là kẻ thù, đó không tính là nhà. Bây giờ chúng ta là vợ chồng, căn nhà chúng ta cùng nhau chung sống mới gọi là nhà. - Khang Kiếm bị bà xã trêu chọc tới mức mặt dày bịch, nói khoác không biết ngượng mồm, mặt không đỏ, tim không run - Chính tại nơi này, chúng ta sẽ đặt một căn nhà, được không em? Anh thích nơi này. Có lẽ bây giờ mình không đủ khả năng thanh toán hết, nhưng tiền lương của anh và em cộng lại có thể đủ trả tiền đợt đầu, sau đó chúng ta từ từ trả tiền nhà, vất vả vài năm là sẽ khá lên thôi.
- Thực ra cũng không phải là quá nghèo, thẻ và sổ tiết kiệm của anh em còn chưa động gì đến. Hàng tuần, em còn có thể ra ngoài làm thêm nữa.
Mặt Khang Kiếm sầm xuống.
- Tiền, anh sẽ kiếm, em không cần phải lo. Không được lén lút ra ngoài với tay bác sĩ kia nữa.
- Người ta quang minh chính đại mà. - Bạch Nhạn trợn mắt - Em bỏ sức lao động mới nhận được thù lao, không phải là làm không công đâu.
- Vậy cũng không được. Nếu em không nghe lời, anh…
- Anh làm sao?
- Anh sẽ ngày đêm phấn đấu để mau chóng trồng một khoảnh cà rốt thật to trên vùng đất màu mỡ của em, xem em còn dám chạy lung tung không.
- Khang Kiếm, anh điên rồi. - Bạch Nhạn cuống quýt nhìn xung quanh, thấy không có ai nghe thấy mới yên tâm, nhưng mặt vẫn đỏ như tôm luộc.
- Bà xã, anh nói thật mà. Em sẽ không để ông xã đi làm cách xa mấy trăm dặm suốt ngày phải lo đứng lo ngồi, không thể tập trung làm việc đấy chứ?
Bạch Nhạn ừ nhỏ một tiếng, gật đầu một cách không tình nguyện!
- Ngoan, chúng ta đi xem nhà! Nghe nói nhà ven sông bán rất chạy, đi xem xem có căn nào chúng ta thích không. - Như mở cờ trong bụng, sếp Khang kéo Bạch Nhạn đi vào bên trong.
Tác phong làm việc của Khang Kiếm rất mạnh mẽ.
Mùng Bảy vừa đi làm, theo lệ thường, ban lãnh đạo Thành ủy mở cuộc họp đầu năm để công bố kế hoạch công tác cho năm nay. Hiện giờ Lục Địch Phi giữ chức thị trưởng xây dựng nên công việc của Khang Kiếm cần sự điều chỉnh. Ông Tùng Trọng Sơn còn chưa lên tiếng, Khang Kiếm đã trịnh trọng trình đơn đề nghị cho ông.
Vừa nhìn lướt qua, ông Tùng Trọng Sơn đã chấn động, không nói gì nhiều nhét luôn tờ đơn xuống bên dưới xấp công văn rồi tiếp tục họp, không nhắc một lời.
Cuộc họp kết thúc, ông Tùng Trọng Sơn gọi Khang Kiếm tới văn phòng của ông.
Đợi năm phút sau Khang Kiếm mới tới, trên hành lang anh gặp các thư ký đang sửa sang văn phòng của Lục Địch Phi. Lục Địch Phi đang nghe điện thoại, đảo mắt nhìn thấy Khang Kiếm bèn cúp máy rồi bước tới.
- Cậu đúng là thuộc trường phái hành động, vừa mới đi làm đã tiến hành kế hoạch hoành tráng gì thế?
Khang Kiếm cười, biết rằng anh ta đang nhắc tới tờ đơn kia:
- Chẳng có kế hoạch gì cả, chỉ vì cảm thấy mình không thể đảm nhiệm công việc hiện tại nên quyết định làm lại từ đầu. Thị trưởng Lục, mặt trận bây giờ chỉ thuộc về một mình anh.
- Cậu đang nói mát mẻ gì vậy? - Mắt Lục Địch Phi nheo lại.
- Bạch Nhạn nhà tôi chưa già mà chẳng hiểu sao lại nhiều lời quá, ngày nào cũng rủ rỉ với tôi rằng, nếu gặp thị trưởng Lục thì nhất định phải cảm ơn cho thật đàng hoàng. Lúc tôi ở Dư Châu, thị trưởng Lục quan tâm tới cô ấy, chuyện của tôi cũng giúp đỡ tận tình. Tôi bảo nếu nói lời cảm ơn với thị trưởng Lục thì chẳng khác nào xúc phạm thành ý của anh ấy. Anh ấy giúp anh như vậy, chính là vì muốn cùng anh đứng một chỗ để thể hiện sự giỏi giang và xuất chúng của anh ấy. Thiếu mất một đối thủ như anh, anh ấy sẽ rất cô đơn. Anh đã thua trên mặt trận này rồi, đành phải đi tìm mặt trận khác thôi.
Làn da màu đồng hun của Lục Địch Phi co giật một cách mất tự nhiên, thoáng chút tức giận:
- Cậu có dám chắc lần sau cậu sẽ thắng?
- Nói thật là không. - Khang Kiếm cười - Nhưng chỉ cần cơ hội vào tay, tôi sẽ gắng giành chiến thắng. Địch Phi, anh đừng mất cảnh giác đó!
- Kết quả cuộc chiến mà cậu muốn là phụ nữ, hay vị trí? - Lục Địch Phi hỏi.
- Không đánh thì thôi, đã đánh thì tôi muốn cả hai. - Khang Kiếm ngước mắt lên, hai mắt sáng rực rồi hạ giọng: - Nhưng tôi cho rằng, tốt nhất kết quả trận chiến giữa chúng ta chỉ nên dừng lại ở vị trí. Không lâu nữa, tôi và Bạch Nhạn sẽ tái hôn.
Lục Địch Phi trợn tròn mắt:
- Không thể có chuyện đó được.
- Chúng tôi yêu nhau, tái hôn là chuyện bình thường, chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả. - Khang Kiếm mỉm cười nhẹ như gió - Anh làm việc đi, tôi tới văn phòng của bí thư Tùng đây.
Lục Địch Phi rút điện thoại ra gọi ngay cho Bạch Nhạn. Cô nhóc này mấy ngày nay biểu hiện hơi kỳ