Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342781
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2781 lượt.
ạo đã lăn ra ngủ, còn cô thì trông hành lý. Xe vào trạm nghỉ thì cô xuống mua đồ uống và điểm tâm cho anh ta.
Giờ đây, vai trò của họ đã thay đổi.
Đây có được coi là khổ tận cam lai không?
Những gì cần trân trọng, tại sao cứ phải trải qua nỗi đau đớn như cắt da cắt thịt mới có thể hiểu ra được?
Liễu Tinh nhắm mắt lại, cố đè nén cảm giác cay xè nơi khóe mắt.
Xe tới Tân Giang, Lý Trạch Hạo giành xách hành lý và gọi xe đưa cô về chỗ trọ.
- Không cần đâu. - Giọng Liễu Tinh hơi khàn, thái độ kiên quyết.
Lý Trạch Hạo thu tay lại với vẻ hụt hẫng, thầm lẩm bẩm tên cô như đang niệm chú:
- Tinh Tinh…
Dặn lòng kiên quyết, Liễu Tinh không ngẩng đầu lên, một mình xách hành lý lên xe buýt. Khi xe chạy, cô ngoảnh đầu nhìn Lý Trạch Hạo vẫn còn đang đứng nguyên tại chỗ.
Nếu anh ta không từng làm cô tổn thương đến tận xương tủy, sao cô nỡ đối xử với anh như vậy?
Mười bốn năm, nếu tính theo ngày thì sẽ là một con số cực lớn, nhưng lại không địch nổi vài giây say nắng.
Tình yêu, thật sự không phải là một bài toán, không người nào có thể quả quyết ai sẽ cùng ta đi tới cuối cuộc đời.
Liễu Tinh mang cho Bạch Nhạn mấy món đặc sản ở quê, lúc đi làm bèn mang đi cho cô.
Năm ngoái, khi gặp nhau sau Tết, tuy Bạch Nhạn vẫn thản nhiên, điềm tĩnh, nhưng Liễu Tinh vẫn có thể tinh tế phát hiện ra nỗi cô đơn và buồn bã trong mắt cô. Năm nay, mỗi ánh mắt của Bạch Nhạn đều rạng ngời vẻ hạnh phúc của một cô gái trẻ.
Nghe kể về màn tình cảm ướt át đêm giao thừa của sếp Khang và Bạch Nhạn, Liễu Tinh thật lòng thấy mừng cho cô.
Giờ nghỉ trưa, họ trốn trong phòng tài liệu của phòng phẫu thuật nói chuyện rất lâu.
Phần lớn thời gian đều là Liễu Tinh than phiền kể khổ, còn Bạch Nhạn mỉm cười lắng nghe, thỉnh thoảng bình luận một câu, nói tới cuối cùng vẫn chưa đưa ra được kết luận. Bạch Nhạn nói chuyện tình cảm người khác không thể giúp được, tiến vào hay ra khỏi vòng vây, chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình. Liễu Tinh thở dài, thừa nhận sự thật đúng là như thế.
Nói một hồi, chẳng hiểu sao họ lại nói tới Lãnh Phong. Lúc đó mới phát hiện ra hôm nay anh không đi làm.
Bạch Nhạn gọi điện cho một bác sĩ khác ở khoa Tiết niệu để hỏi tình hình, người đó nói Lãnh Phong xin nghỉ thêm để về đơn vị cũ thăm chiến hữu.
- Hê, dạo này tình bạn của anh ấy phát thật! Lúc thì họp lớp, lúc thì tụ tập chiến hữu, bận tít mù nhỉ. - Bạch Nhạn cười.
- Dò hỏi xem có thật thế không, hay là mượn cớ đi thăm chiến hữu để lén theo đuổi em nào? - Liễu Tinh vừa cười vừa huých Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn cười lấy điện thoại ra gọi.
- Bạch Nhạn?
Có lẽ sóng điện thoại giữa Tân Giang và Thành Đô yếu quá, giọng Lãnh Phong nghe rất xa xăm, thoáng chút mệt mỏi và hoảng hốt.
- Em đây, người ta thì vui quên đường về quê mẹ, anh thì vui quên cả về Tân Giang. Lúc nào anh mới về Tân Giang đây?
Rất lâu sau, Lãnh Phong mới trả lời:
- Anh… mấy hôm nữa sẽ về. Bạch Nhạn, em ổn chứ?
Môi Bạch Nhạn dẩu lên:
- Anh nghe giọng em có giống không ổn không? Về mau, Liễu Tinh nhớ anh rồi nè.
- Rõ ràng là cậu nhớ chứ - Liễu Tinh trợn mắt nhéo Bạch Nhạn.
Lãnh Phong không cười:
- Bạch Nhạn, đợi anh về rồi mình nói chuyện, bây giờ anh cúp máy đây.
- Vâng! - Bạch Nhạn chớp mắt, cảm thấy dường như Lãnh Phong đã gặp phải chuyện gì.
Chẳng lẽ Liễu Tinh đã đoán đúng. Lãnh Phong đã trúng mũi tên của thần Ái tình rồi sao?
Liễu Tinh không nói với Giản Đơn khi nào cô sẽ trở lại Tân Giang, sau khi quay lại cũng không chủ động liên lạc. Khi nhận được điện thoại của anh, tim cô chùng xuống, nghĩ đến hết câu thì trái tim cô trở nên mất phương hướng.
Buổi tối, họ hẹn nhau đi ăn món cá cay ở một nhà hàng nhỏ mà trước kia họ thường lui tới. Nhà hàng này mở cửa hôm mùng Sáu tết, mới qua năm mới nên việc kinh doanh còn chưa nhộn nhịp lắm. Thấy khách quan, nhà hàng bèn vội bố trí cho bọn họ căn phòng tốt nhất.
Họ ngồi đối diện nhau.
Giản Đơn đưa mắt nhìn Liễu Tinh, nói cô gầy đi, rồi đưa tay lên sờ mặt mình:
- Nhìn anh mà xem?
Liễu Tinh cũng mang cho Giản Đơn một phần quà đặc sản quê mình.
- Mặt mũi tươi hơn hớn, khí sắc rất tốt! - Liễu Tinh đưa quà cho anh - Tặng anh đây. Gặp bạn gái chưa?
Giản Đơn là người Tân Giang chính gốc, bạn gái anh cũng vậy, Tết đến, Liễu Tinh nghĩ bọn họ nhất định đã gặp nhau.
Giản Đơn cũng chẳng cảm ơn, sung sướng nhận quà rồi đứng dậy rót trà cho Liễu Tinh:
- Rồi, cũng đi uống cà phê.
Liễu Tinh nhếch mép, cô ghét nhất là cà phê, đắng ngắt như uống thuốc.
- Chỉ nói chuyện vu vơ thôi, mùng Năm tết cô ấy đã quay về Thượng Hải rồi. Làm việc ở công ty nước ngoài không giống làm việc tại đơn vị hành chính sự nghiệp, vất vả lắm.
Liễu Tinh bưng ly trà lên cho ấm, mắt liếc ngang liếc dọc, nhưng không chịu nhìn Giản Đơn.
Thức ăn nhanh chóng được đưa lên. Họ đều là người thực tế, chỉ gọi ba món ăn, một món canh.
- Còn chưa tới tết Nguyên tiêu, bây giờ vẫn là Tết nhỉ, chúng ta uống chút rượu nhé! - Giản Đơn đề nghị.
Liễu Tinh gật đầu:
- Được thôi!
Giản Đơn ra ngoài m