Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342780
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2780 lượt.
lạ, ngoài một tin nhắn chúc mừng năm mới ra thì chẳng có tin tức gì.
Không ai nghe máy. Chẳng lẽ đang trong phòng mổ? Một tầng sương mỏng phủ lên mặt Lục Địch Phi, anh ta không ngờ Khang Kiếm lại ra chiêu này. Anh ta vốn định đề nghị ông Tùng Trọng Sơn để Khang Kiếm làm trợ lý cho anh ta, vì trước đây Khang Kiếm đã quản lý việc xây dựng thành phố. Anh ta muốn thấy Khang Kiếm phải làm trợ lý cho mình thì còn vênh vang được nữa không!
Tốt rồi, Khang Kiếm lấy lùi làm tiến, di chuyển trận địa, khiến anh ta trở tay không kịp.
Hiện giờ, Lục Địch Phi không thể xác định nổi, trong cuộc chiến giành chức thị trưởng xây dựng này, ai mới thực sự là người chiến thắng.
- Đồng chí Khang Kiếm, cậu đang giở tính trẻ con với tôi sao? - Ông Tùng Trọng Sơn cầm tờ đơn đập rầm xuống bàn, tức giận quát lớn - Cậu bị song quy là do Ủy ban Kỷ luật tỉnh và Viện Kiểm sát tỉnh nhúng tay vào, không phải là tôi không muốn giúp cậu, mà là năng lực của tôi có hạn. Cậu là cấp dưới của tôi, nhìn cậu như vậy tôi cũng đau lòng chứ. Bây giờ mọi việc đã qua, cậu nên phấn chấn lên mà tích cực làm việc. Nhưng cậu lại nói muốn được điều chuyển công tác đến huyện Vân, làm người ai chẳng vươn tới chỗ cao, chỉ có nước chảy chỗ trũng, cậu không hiểu cái tri thức cơ bản này sao? Đừng có làm loạn, về làm việc ngay cho tôi!
Khang Kiếm khẽ cười, không hề căng thẳng.
- Bí thư Tùng, không phải tôi giận dỗi đâu. Tôi đã suy nghĩ rất kỹ lưỡng rồi mới đưa ra quyết định như vậy. Thực ra nếu thực sự muốn làm điều gì đó cho nhân dân, không nhất định phải có một chức vụ nào đó.
- Chẳng lẽ cái chức trợ lý thị trưởng không thể làm chuyện gì thực tế à? - Ông Tùng Trọng Sơn cau mày nhìn Khang Kiếm qua hàng mi - Cậu là người có học, chưa từng tới cấp cơ sở thấp nhất, công việc ở không đơn giản như cậu tưởng đâu.
- Tôi cảm thấy làm việc ở cơ sở cũng giống như một anh công nhân đi thực tập, tuy rằng xa lạ nhưng dần dần sẽ quen. Sau một thời gian rèn luyện sẽ đảm nhận được những cương vị quan trọng.
Ông Tùng Trọng Sơn nhìn anh hồi lâu, không nói gì.
- Đồng chí Khang Kiếm, đây không phải là chuyện đùa đâu.
Khang Kiếm nhắm mắt lại:
- Tôi biết!
Ông Tùng Trọng Sơn vò đầu, xua tay:
- Cậu ra ngoài trước đi! Để tôi suy nghĩ thêm.
Khang Kiếm bước ra ngoài rồi quay về văn phòng, Giản Đơn chạy tới, vẻ mặt căng thẳng:
- Sếp Khang, anh thật sự muốn chuyển đi sao?
- Tin tức lan nhanh thật. - Khang Kiếm cười - Đúng là có chuyện này.
- Vậy để em sắp xếp công việc của mấy hôm tới.
- Cậu sắp xếp làm gì? Công việc của cậu sẽ không vì tôi mà có sự thay đổi gì đâu.
- Sếp Khang, anh không cần thư ký nữa sao?
- Cần chứ! Nhưng cậu đang làm tốt ở đây, không cần phải theo tôi đi xa như vậy.
- Không, em cảm thấy bây giờ mình vẫn còn trẻ, ở mãi trong cơ quan sẽ không có ý chí phấn đấu. Em cũng muốn xuống dưới đánh bóng tên tuổi đặng sau này kiếm một chức quan nhỏ. - Giản Đơn gãi đầu xấu hổ - Sếp Khang, anh có thể giúp em, cho em đi cùng được không?
Khang Kiếm không nhịn được cười:
- Nếu cậu cứ kiên quyết thì tôi sẽ cố xem sao!
Giản Đơn vui mừng hớn hở, vừa ra khỏi văn phòng đã vội lôi điện thoại ra gọi.
Nhìn biểu tượng kết nối trên màn hình, anh hít sâu một hơi rồi hạ giọng:
- Liễu Tinh, về Tân Giang chưa? Ừ, tối nay có rỗi thì cùng đi ăn cơm, nếu không sau này muốn gặp nhau chẳng biết đến bao giờ.
Hôm qua Liễu Tinh và Lý Trạch Hạo cùng về Tân Giang. Kỳ nghỉ đông của Lý Trạch Hạo vẫn còn mấy ngày nữa, nhưng bố mẹ Liễu Tinh nói con gái đi xe một mình không an toàn nên bảo anh ta đi cùng cô.
Liễu Tinh trợn mắt lườm bố mẹ, quan tâm lúc này có phải hơi muộn quá rồi không. Nhớ năm đó, khi học trường y tá ở Tân Giang, cô mới chỉ là một cô bé mười lăm, mười sáu tuổi, lần nào mà chẳng một mình vác theo một cái túi to ngồi xe suốt năm, sáu tiếng đồng hồ. Lúc đó thì không quan tâm, bây giờ cô đã hai mươi lăm thì tự dưng lại quan tâm, chẳng phải khiến người ta cười cho thối mũi sao.
Bố mẹ bày mưu tính kế gì, Liễu Tinh đã quá rõ, đành bất lực than thầm trong bụng. Kỳ nghỉ này, ngoài đêm giao thừa là ở nhà mình ra, toàn bộ thời gian còn lại Lý Trạch Hạo đều ở nhà cô. Cô đối xử lạnh nhạt với anh ta, anh ta nói gì cô đều không đáp, trời đẹp thì ra ngoài chơi với bạn bè tới tận nửa đêm mới về.
Không thể không thừa nhận, lần này Lý Trạch Hạo rất thành khẩn và nhẫn nại. Bất luận cô tỏ thái độ gì, ngày nào anh ta cũng vẫn mang theo bộ mặt hớn hở tới điểm danh đúng giờ, ánh mắt nhìn cô càng lúc càng nồng đậm.
Liễu Tinh bực muốn phát điên, nhưng sự bực bội này không thể xả ra được, như một sợi dây thừng buộc chặt khiến cô ngạt thở.
Cô không vạch trần lời nói dối của bố mẹ, một chiếc xe ba bốn chục chỗ ngồi, cứ bỏ tiền là ai cũng có quyền lên xe.
Lý Trạch Hạo rất tự nhiên ngồi bên cạnh cô, lúc thì gọt táo, lúc thì lấy đồ ăn vặt cho cô, còn mang theo bản thiết kế nội thất căn hộ để hỏi ý kiến cô.
Từ đầu tới cuối Liễu Tinh không nói lời nào, lòng chua chát. Trước đây khi họ cùng đi một chuyến xe, vừa lên xe là Lý Trạch H