XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342774

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2774 lượt.

trong miệng toàn là mùi tỏi, thấy rất no, nhưng lại cảm thấy chả ăn được thứ gì. Thực ra bà Lý Tâm Hà không biết, bà là người Bắc Kinh chính cống, sau lại ở Bắc Kinh dài ngày, còn Khang Kiếm đến Tân Giang mấy năm, khẩu vị của hai người đã sớm có nhiều điểm khác biệt. Bây giờ Khang Kiếm quen ăn đồ ăn miền Nam, chua chua ngọt ngọt, lại thêm sau khi kết hôn, thỉnh thoảng Bạch Nhạn lại nấu mấy món độc đáo khác lạ, khẩu vị của anh đã sớm bị chiều hư rồi.
Khang Kiếm ngó cái bánh chưng trước miệng, lại nhìn dáng vẻ nũng nịu của Bạch Nhạn, cúi đầu cắn một miếng, chà, hương thơm ngập miệng, đây mới là vị bánh chưng, tất cả vị giác trong phút chốc được đánh thức. “Ngon quá!”, anh không khỏi khen ngợi.
- Em đã nói là ngon mà. Sếp ơi, nào, ở đây có tôm, anh cắn đi, miếng to vào. – Bạch Nhạn quay đũa một vòng như đang dỗ trẻ con.
- Để anh tự ăn! – Cảm thấy ánh mắt trách móc của bà Lý Tâm Hà, Khang Kiếm đón lấy đũa của Bạch Nhạn.
- Sếp ơi, đấy là đũa của em! – Bạch Nhạn làm như trong nhà không có ai, ngọt ngào làm nũng – Thế thì sếp đưa đũa của sếp cho em, em muốn ăn tôm hấp, sếp ơi, dịch cái đĩa lại đây, em không gắp được.
Bà Lý Tâm Hà và thím Ngô đưa mắt nhìn nhau, mặt tái đi.
Sau bữa cơm, Khang Kiếm lại bị bà Lý Tâm Hà gọi vào trong phòng nói chuyện. Bạch Nhạn xoa gáy, thả lỏng gân cốt:
- Thím Ngô, thím rửa bát đũa xong thì quét sàn nhà bếp.
Thím Ngô đang chuẩn bị cho Lệ Lệ ăn, dừng bước chân lại:
- Cô có tư cách gì mà nói những lời đó với tôi?
Bạch Nhạn cười mỉm:
- Dựa vào việc tôi là vợ của Khang Kiếm, là con dâu của ông Khang Vân Lâm! Lẽ nào nhà chúng tôi không trả bà tiền sao?
- Cô… - Thím Ngô nổi cơn tam bành, nhảy dựng lên – Tôi… tôi đến là để chăm sóc Lý Tâm Hà, chứ không phải là để phục dịch cái đồ… đồ lăng loàn, đồ con hoang nhà cô.
Bạch Nhạn nheo mắt, lòng chùng xuống. Đoán quả không sai, bà Lý Tâm Hà đích thực đã tìm hiểu kỹ về cô.
- Bà Lý không phải là mẹ của sếp nhà tôi hay sao? Có phải bà không muốn làm giúp cho sếp nhà tôi, hay là bà chê tiền công ít, lát nữa tôi sẽ nói với sếp nhà tôi, tăng lương cho bà là được chứ gì. – Nụ cười của cô vẫn rạng rỡ - Vừa rồi tôi nói gì, bà nhớ rồi chứ? Tôi lên lầu đi tắm, lát nữa bà lấy dưa mật trong tủ lạnh ra rửa rồi bổ miếng.
Mặt thím Ngô như bị xung huyết, nhất thời không nói được lời nào, tức tối như muốn nhảy chồm chồm.
Bạch Nhạn ngân nga hát, vui vẻ đi lên lầu.
Một lát sau, cầu thang vang lên tiếng bước chân thình thịch, Khang Kiếm mặt mày lạnh tanh đẩy cửa phòng ngủ.
- Bạch Nhạn, sao em có thể nói chuyện với thím Ngô như thế?
- Vậy anh muốn em nói với bà ta như thế nào? – Bạch Nhạn ngẩng đầu, từ tốn hỏi.
- Em có thể không thích bà ấy, nhưng nên tôn trọng bà ấy ở mức tối thiểu.
- Nhưng bà ấy không cần em tôn trọng, tự coi mình là nô bộc, là con chó vẫy đuôi, làm sao em lại có thể tước đoạt mong muốn này của bà ấy chứ?
Khang Kiếm không ngờ cô lại nói ra những lời cay nghiệt như vậy, sững sờ.
Bạch Nhạn thản nhiên nhếch miệng, ai mà chẳng biết cách tố cáo chứ.
- Anh có biết vừa vào cửa bà ấy đã gọi em là gì không, ả kia của Khang Kiếm. Chẳng lẽ sếp còn có ả nào nữa? Anh nói xem, rốt cuộc em là ả nào của anh?
Khang Kiếm lúng túng đỏ mặt, cơn tức giận khi vừa vào cửa đã từ từ tiêu tan.
- Thím Ngô là họ hàng xa bên nhà bà ngoại anh, về vai vế là chị dâu của mẹ anh, chồng mất sớm. Sau khi mẹ anh không được khỏe, thím ấy bèn đến nhà anh để chăm sóc cho mẹ, đến giờ đã hai mấy năm rồi. Thím ấy không học hành nhiều, nói chuyện có thể không thật tế nhị.
Ồ, hiểu rồi, thím Ngô có thể coi như là người mẹ thứ hai của sếp Khang.
- Em không so đo việc bà ấy nói tiếng địa phương hay ngôn từ mĩ miều, chỉ cần ăn nói lịch sự một chút là được! Nhưng anh xem cả buổi tối hôm nay, bà ấy như vậy thật không thể nhận ra là sống cùng với một phu nhân khí chất thanh tao như mẹ anh. Nếu anh không nói bà ấy văn hóa thấp, em còn tưởng bà ấy cố tình đến ra oai với em, cố tình xúc phạm em đấy!
Khang Kiếm bỗng tránh ánh mắt đang nhìn thẳng của Bạch Nhạn, lẩm bẩm: “Em cả nghĩ quá”. Nói xong, anh vội vã đi sang phòng làm việc.
Bạch Nhạn hất hàm, nhắm mắt lại, dọn dẹp quần áo, đánh răng rồi đi tắm. Trời sập xuống cũng mặc kệ, dù sao ở nơi này cô cũng là người ngoài.
Tắm xong xuống lầu, thím Ngô đã dọn dẹp nhà bếp sạch sẽ, nhưng trên bàn không có hoa quả.
Tự mình lao động, đủ ăn đủ mặc. Bạch Nhạn tự mở cửa tủ lạnh, lấy dưa ra gọt vỏ, xắt miếng, bê đĩa ngồi trên sofa xem tivi.
- Ê, cô lại đây. – Thím Ngô sầm mặt đi vào phòng khách.
Bạch Nhạn không thèm ngước mắt lên, chỉ chăm chú đút dưa vào miệng.
- Bạch Nhạn? – Bà Lý Tâm Hà đã lên tiếng.
- Bà Lý, có chuyện gì không ạ? – Bạch Nhạn lễ phép trả lời, đi vào phòng ngủ dành cho khách.
Ánh mắt căm hận của thím Ngô chỉ hận không chọc thủng được hai cái lỗ trên lưng cô.
- Xoa bóp cho tôi.
Bà Lý Tâm Hà cũng đã tắm xong, mặc đồ ngủ nằm trên giường. Nếu Bạch Nhạn đoán không nhầm, hiện giờ có lẽ bà đang đóng bỉm.
- Bà Lý, có lẽ bà không hiểu tôi l