Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342770
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2770 lượt.
ắm. Tôi không phải y tá trong trung tâm phục hồi chức năng, kỹ thuật xoa bóp này tôi không làm được. Tôi thường ở trong phòng mổ, quen cầm dao cầm kéo thôi. Nếu bà muốn tìm người xoa bóp, ngày mai tôi có thể tới bệnh viện mời giúp bà một người.
- Cô nhiều lời quá đấy, sao nào, cô xoa bóp cho tôi thì thấy bị xúc phạm sao? – Bà Lý Tâm Hà âm trầm nhìn cô.
Bạch Nhạn cười duyên dáng:
- Là bà quá coi trọng sự cao quý, tôi xoa bóp cho bà là bôi nhọ bà.
- Cô…
- Bà Lý, bà không nên nổi nóng, người bị liệt nửa người nhiều năm cơ thịt cứng lại, máu huyết không thông, dễ dẫn đến bệnh tim, trong sách nói vậy đó.
Bà Lý Tâm Hà tức đến nỗi ngực thở phập phồng, phẫn nộ đập tay xuống giường:
- Khang Kiếm…
- Anh ấy đang ở trong phòng làm việc! Bà có chuyện gì tôi giúp bà xử lý. Có điều, thưa bà Lý, quan chức chính phủ thông thường sẽ không để xảy ra những tin xấu như bạo lực gia đình, trừ khi ly hôn. Nhưng chuyện này sẽ không xuất hiện trong nhà chúng tôi, tôi và sếp tình cảm mặn nồng, yêu đương quấn quýt, huống chi bây giờ lại đúng là lúc sếp nhà tôi tranh chức thị trưởng, không thể xảy ra sai sót nhỏ nào.
Gương mặt méo mó vì tức giận của bà Lý Tâm Hà bỗng cứng lại rồi tái nhợt đi.
- Bà Lý, chúc ngủ ngon!
Bạch Nhạn mỉm cười bước ra khỏi phòng, vừa quay lại liền ngẩn người. Thím Ngô đang hì hục xách chiếc giường xếp từ trên lầu đi xuống, ngang qua người cô, coi cô như không khí.
Cô vỗ trán, có vấn đề rồi!
Không nghĩ tới sếp Khang lại có hai bà mẹ, giờ thì tốt rồi, cô ngủ ở đâu đây?
Đúng là nực cười, thời buổi này trai gái xa lạ ngoài đường cũng có thể lên giường rồi xảy ra chuyện tình một đêm, cô và Khang Kiếm là vợ chồng đàng hoàng trước pháp luật, lại không thể ngủ cùng giường.
Thử đóng vai Lương Sơn Bá, Chúc Anh Đài thời hiện đại sao, có phải còn phải đặt một bát nước lên giữa giường để vạch ranh giới không?
Bạch Nhạn lên lầu đi gặp Lương huynh, đẩy cửa phòng ngủ ra, Khang Kiếm đã ở bên trong. Nhìn thấy cô, anh có phần bối rối và lúng túng.
Họ chẳng nói chẳng rằng nhìn nhau khoảng hai ba giây, Bạch Nhạn thu ánh mắt về, lấy một cái túi xách to trong tủ quần áo ra, nhét quần áo vào bên trong.
- Bạch Nhạn… - Khang Kiếm nắm tay cô – Anh… anh sẽ tôn trọng em…
- Không phải vấn đề của anh. – Bạch Nhạn hất tay anh ra.
Mặt Khang Kiếm bỗng đỏ bừng lên, ôm lấy eo cô, vùi đầu vào gáy cô:
- Vậy tức là không có vấn đề gì rồi.
Bạch Nhạn khóc dở mếu dở, biết là anh hiểu nhầm thành cô lo nửa đêm sẽ bổ nhào vào anh. Cô quay lại, nhìn Khang Kiếm một cách bình tĩnh và nghiêm túc:
- Chúng ta đã xác định sẽ chia tay, vậy thì đừng làm cho mọi việc thêm phức tạp. Em đến bệnh viện ở vài ngày với y tá trực.
Khang Kiếm hít sâu một hơi, cảm thấy một nỗi đau mãnh liệt không lời đang chầm chậm dâng lên từ dưới chân.
Đau khổ đến cùng cực, không phải là hôn mê, không phải là tê liệt, mà là tỉnh táo, là bị nhấn chìm trong cái lạnh lẽo mênh mang vô hạn ấy.
Cửa mở, tiếng bước chân của Bạch Nhạn xa dần, Khang Kiếm vẫn đứng sững như trời trồng, lạnh tới mức cả miệng đều hít vào toàn hơi lạnh.
Anh bỗng đứng bật dậy, chạy đến mở cửa sổ phòng làm việc ở đối diện, thấy Bạch Nhạn đang xách túi đi ra khỏi tiểu khu. Chiếc túi xách lắc lư, thỉnh thoảng lại đập vào chân, cản trở bước chân cô. Cô cúi người dịch cái túi về phía sau rồi lại đi tiếp.
Nơi này vốn là ngoại thành, ban ngày đã chẳng có nhiều xe. Đến tối phải rất lâu mới có một ánh đèn xe chạy ngang qua. Cô đứng dưới ngọn đèn đường nhìn về phía xa, thân hình mảnh mai, lẻ loi.
Nếu bây giờ anh xuống đó giữ cô lại, cô có cùng anh quay về không?
Nếu cô không chịu quay về, anh đề nghị đưa cô tới bệnh viện, cô có đồng ý không? Thân gái một mình trong đêm vắng, thật chẳng an toàn chút nào!
Khang Kiếm đứng bất động, cay đắng nhếch mép.
Dường như trong lòng Bạch Nhạn, anh cũng chẳng hơn gì mấy kẻ phạm pháp ở ngoài kia, nếu không tại sao lại bỏ đi?
Anh không thể thất lễ, cợt nhả với cô, kể cả là có làm gì thì bọn họ là vợ chồng, chuyện ướt át nào mà chẳng làm được.
Cô nói: Nếu đã định chia tay thì không cần làm mọi chuyện thêm phức tạp.
Tim Khang Kiếm lại một lần nữa quặn đau.
Một chiếc taxi chạy đến, thoáng thấy được người lái xe là phụ nữ, Bạch Nhạn mở cửa, lên xe, biến mất trong màn đêm mịt mùng.
Khang Kiếm thẫn thờ quay về phòng ngủ, gối tay sau đầu nằm trên giường, không thấy buồn ngủ chút nào.
Trong đêm tân hôn của bọn họ, cô cũng đã từng nằm một mình trên chiếc giường này, khi đó cô đã nghĩ gì?
Thì ra cảm giác mất mát vì bị người ta ruồng rẫy lại đau đớn như vậy.
Anh nhớ khi anh đề nghị được qua lại với cô, cô lắc đầu nói: “Tôi không muốn phải chịu ấm ức”; trong phòng trang điểm, cô đeo cho anh chiếc nhẫn cưới bị rơi, hờn dỗi nói: “Sau này không được làm rơi nữa đâu nhé”; trước khi bước vào hội trường đám cưới, cô ôm lấy anh, gục đầu trên vai anh nói: “Cảm ơn anh”… Từng cảnh tượng, từng hình ảnh, anh nhớ rất rõ, khi đó, ánh mắt cô nhìn anh lấp lánh như sao, dịu dàng như nước.
Người con gái mà