Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342544
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2544 lượt.
hím đầy gai, anh dám thể hiện mình thích em sao? Nếu anh nói ra thì có khi em lại cho anh thêm tám mũi khâu ở tay còn lại ấy chứ!" Trên khuôn mặt không có biểu cảm của Ninh Trí chỉ có đôi mắt lấp lánh ánh sáng dịu dàng.
Anh ta chưa thử, làm sao biết cô nhất định sẽ cắn anh ta? Cô có phải chó con đâu?
Sau mấy lần gặp nhau, Thư Sướng biết Ninh Trí là một người làm bất cứ chuyện gì cũng phải xác định được kết quả mới quyết định hành động, chỉ sợ lần này cô sẽ làm kế hoạch của anh ta phá sản.
Xe chạy qua cầu đến một con đường hai bên trồng toàn cổ thụ, sau một hồi mới chạy tới khu du lịch suối nước nóng.
Tân Giang nằm ở phía hạ lưu Trường Giang, gần nước không gần núi, vốn không hề có suối nước nóng. Cái gọi là khu du lịch suối nước nóng vốn là một dòng suối nhỏ do đội thăm dò địa chất đào khi thăm dò mỏ dầu ở đây. Dòng suối vẩn đục chảy chưa được hai năm đã cạn khô, một người Chiết Giang đến đây khảo sát rồi mua mảnh đất này, xây một trung tâm SPA thuỷ liệu pháp bắt chước mô hình thiên đường du lịch Maldives, tên vẫn gọi là khu du lịch suối nước nóng, làm ăn tương đối tốt.
Trong khu du lịch có không ít nhà hàng với những món ăn đặc biệt, lúc này đã gần đến trưa, bốn người chỉ ăn mấy món đơn giản vì lát nữa sẽ đi tắm, ăn quá nhiều không tốt cho thân thể.
Mặc dù hôm nay không phải đến toà án nhưng Triệu Khải vẫn mặc áo khoác nghiêm túc, nhìn thật sự rất không hợp với khung cảnh. Triệu Khải lại vặn hỏi Ninh Trí mọi chuyện từ lúc Thư Sướng và Ninh Trí gặp lại, không bỏ qua bất cứ chi tiết nào. Thư Sướng và Thắng Nam quả thật không chịu nổi, đành phải ngẩng đầu lên làm như đang quan sát sao trời, à không, trần nhà.
Ninh Trí nói xong, Triệu Khải thở dài, gõ bàn cảm thán, "Duyên phận đúng là kì diệu".
Thư Sướng suýt nữa té ghế.
"Thư Sướng, sao cô không nói lời nào?" Không thấy đương sự hùa theo, Triệu Khải tỏ ra hơi thất vọng.
Thư Sướng nghiêm túc nhìn anh ta, "Em cảm thấy thầy Triệu tổng kết rất chính xác, không cần phải bổ sung thêm gì cả".
Thắng Nam bật cười phun một ngụm trà trong miệng lên người cô gái phục vụ đang bưng thức ăn đi tới.
Triệu Khải cũng cười ha ha, "Cô không cảm thấy cô rất may mắn à?"
"Thầy Triệu, em rất đồng ý với quan điểm của thầy", Thắng Nam giơ tay lên tiếng.
Thư Sướng trợn mắt nhìn cô nhưng không tiện mắng cô trước mặt người khác nên chỉ cười nhạt.
Ninh Trí nghe mà tâm tình phấn chấn, lúc ăn cơm liên tục gắp thức ăn rồi múc canh cho Thư Sướng. Triệu Khải nhìn, vẻ mặt hâm mộ.
Anh ta đã ba mươi hai rồi mà đến nay còn một thân một mình. Nhớ năm đó anh ta cũng từng thầm mến một bạn nữ trong lớp, Tết Trung thu vừa rồi về nhà tình cờ gặp cô bạn đó ngoài đường, cô bạn anh ta đã là mẹ trẻ con, dáng người mảnh dẻ ngày xưa giờ đây đã trở thành một chiếc bánh mì, há mồm ra là nói đến tiền. Anh ta nhìn cô, trong lòng thật sự hối hận. Đây đúng là người phụ nữ anh ta thương nhớ nhiều năm sao?
Cơm nước xong, bốn người tách ra đi tắm. Thư Sướng và Thắng Nam thay áo ngủ cotton sạch sẽ mềm mại rồi đi theo một cô gái xinh xắn, sau khi đi qua mấy chỗ rẽ, hai người đã chìm ngập trong một không gian nhã nhặn với âm nhạc du dương và hơi nước lượn lờ.
Ngâm trong nước ấm, hưởng thụ cảm giác được dòng suối nhân tạo ve vuốt, Thư Sướng cảm thấy toàn thân thư thái. Một đám cá nhiệt đới nhỏ bơi tới đồng loạt hôn lên nước da mềm mại. Trời ạ, chúng khiến hai người đều có cảm giác mềm, ngứa khắp người, đúng là một loại khoái cảm.
"Xướng Xướng, ở đây tắm một lần mất bao nhiêu tiền?" Thắng Nam xoa mặt, nhỏ giọng hỏi Thư Sướng.
Cả hồ nước rộng rãi trong phòng SPA thuỷ liệu pháp mịt mờ hơi nước chỉ có hai người, mấy cô gái xinh xắn đứng bên cạnh phục vụ.
"Tớ đâu biết?" Thư Sướng lắc đầu. Nước hơi nóng, tim Thư Sướng đập nhanh vì sức ép của nước, cô duỗi thẳng tứ chi ra.
"Bùi Địch Văn chưa đưa bạn tới bao giờ à?" Thắng Nam hỏi với vẻ không tin tưởng.
"Đây không phải chỗ ai muốn đến cũng có thể đến được".
"Chẳng lẽ anh ta là một người nghèo?"
"Không nghèo cũng không thể tiêu xài tùy ý", khóe miệng Thư Sướng tạo thành một đường cong dễ coi, "Cái đầu đen tối của bạn đừng nghĩ linh tinh nữa, tớ và anh ấy đến với nhau vì tình yêu chứ không phải vì thứ gì khác".
"Ôi, Ninh Trí thật đáng thương. Bạn xem hôm nay anh ta vui vẻ đến mức nào!"
Thư Sướng vớt mấy cánh hoa hồng lên, cười cười. Dường như cô ngửi thấy hơi thở tươi mát của rừng mưa nhiệt đới Tây Song Bản Nạp thoang thoảng trong không khí. Cô nhớ tới tờ giới thiệu về thuỷ liệu pháp trên vách tường trước khi đến phòng tắm, nước suối acid carbonic nhiệt độ cao, trơn như sữa chua, dưỡng sinh đẹp da, chăm sóc cả thể xác và tinh thần... Ninh Trí đưa cho cô gái phục vụ một tấm thẻ, cô liếc qua, một người phải trả một ngàn hai.
Cô rất chấn động nhưng không để lộ ra ngoài mặt.
Ninh Trí làm trong lĩnh vực bất động sản, thường xuyên tiếp xúc với nhân sĩ các giới nên cũng phải tiếp nhiều loại khách khác nhau, chắc cũng thường đến những nơi như thế này. Nhưng chỉ có mấy người bọn họ đi chơi, có cần phải tiê