Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342527

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2527 lượt.

t cô gái trẻ".
"Bây giờ chị ấy rất hạnh phúc".
"Ờ, cuối cùng lần này cô ấy đã không chọn sai, giáo sư Lâm là một người đàn ông tốt". Thôi Kiện nói.
"Sư phụ..." Thư Sướng không biết nên nói gì cho phải, chỉ ngơ ngác nhìn ông ta.
Trong hội trường, Tạ Lâm đã thay một bộ váy dài màu phấn hồng và bắt đầu đi cùng giáo sư Lâm đến từng bàn mời rượu. Thôi Kiện không nhìn nữa, cho tay vào túi móc ra một bao thuốc, cúi đầu nhìn tấm thảm mềm dưới chân và nhíu mày, "Cô đi vào đi, tôi hút điếu thuốc".
Thư Sướng theo ông ta đi ra ban công. Ông ta châm thuốc, rít thật sâu như rất thèm rồi từ từ thở khói ra.
"Chính thầy đã bỏ chị ấy trước". Đột nhiên Thư Sướng nói một câu.
Thôi Kiện cười cười, "Đúng vậy, tôi cũng sắp kết hôn rồi, tám tháng sau còn sẽ thành bố nữa. Thư Sướng, đàn ông sinh ra trên đời này không phải chỉ sống vì chính mình mà còn có sứ mạng, có trách nhiệm, có nghĩa vụ nữa. Tôi đã hơn bốn mươi tuổi rồi nhưng cuối cùng vẫn không chống lại được bố mẹ tôi. Bây giờ họ rất vui vẻ, rất thỏa mãn, bởi vì cuối cùng tôi đã trở thành một người đàn ông bình thường".
"Còn thầy thì sao?"
"Tôi cũng sẽ vui vẻ, sẽ thỏa mãn. Bất kể cuộc đời có đặc sắc đến mấy thì cuối cùng cũng đều sẽ rơi vào khuôn sáo cũ rích: Kết hôn, sinh con, kiếm tiền, sau đó từ từ già đi. Còn tình yêu thì giống như một bài thơ chúng ta thích khi còn trẻ. Tuổi tác dần cao, cho dù trong lòng chúng ta vẫn thuộc từng câu từng chữ nhưng lại xấu hổ không dám ngâm nga trước mặt người khác. Tình yêu xuất hiện không phải để có một kết quả mà là để lấp đầy kí ức của con người".
Thư Sướng đứng ngơ ngác, gió đêm lành lạnh thổi tóc cô tung bay che khuất tầm mắt. Cô cũng không hề đưa tay gạt ra.
Bùi Địch Văn giăng tấm lưới đó ra cho cô cũng chỉ để trang điểm cho kí ức chứ không phải cần một kết quả sao?
Tối nay Tạ Lâm và giáo sư Lâm ở lại khách sạn để qua đêm động phòng hoa chúc, ngày mai bay tới đảo Hokkaido của Nhật Bản nghỉ trăng mật. Chị ta nói mỹ phẩm ở đó rất tốt, nhất định phải mua cho Thư Sướng một bộ.
Thư Sướng cảm ơn, chúc mừng hai người rồi từ biệt ra về. Cô không tự lái xe, taxi trên đường như nước chảy, muốn vẫy lúc nào cũng được. Bây giờ ngày Tết không còn như trước nữa, vừa mới hết mùng một là các ngành các nghề đều hoạt động trở lại.
Cô không bắt xe vội mà đi bộ một đoạn. Nhìn thấy ven đường có một hiệu thuốc mở cửa 24/7 vẫn sáng đèn, cô do dự một hồi rồi đi vào mua một que thử thai, cẩn thận cất vào túi xách rồi ra cửa bắt xe về nhà. Trên đường về, tim cô căng thẳng đập thình thịch, từ đầu gối trở xuống như mất hết cảm giác.
Về đến nhà, Vu Phân đưa cho cô một chiếc túi xách mới kiểu dáng trang nhã, "Ninh Trí đưa cho con".
Cô hờ hững nhận lấy, nhìn quanh, không thấy Ninh Trí.
"Tối nay nó phải tiếp khách nên không đến. Nó nói trong túi có có bất ngờ cho con đấy, con mở ra xem đi".
Cô chầm chậm kéo khóa ra, trong túi xách có một chiếc ví cùng kiểu, một hộp trang điểm cũng cùng kiểu, một chiếc điện thoại di động giống chiếc cô đã mất như đúc. Trong ví có thẻ ngân hàng mới làm lại, giấy chứng nhận tạm thời và một phong bao lì xì. Trên phong bao lì xì có một dòng chữ: "Năm mới phát tài!"
"Thằng Ninh Trí này đúng là chu đáo! Vì những thứ này nó đã phải chạy đôn đáo cả ngày. Xướng Xướng, con đừng bắt Ninh Trí đợi lâu quá, khả năng kiên nhẫn của đàn ông có hạn". Vu Phân kéo tay Thư Sướng, nói thành khẩn.
"Mẹ, không phải Ninh Trí không tốt mà là bây giờ con cơ bản không muốn bắt đầu một cuộc tình mới".
"Mẹ biết con bị Dương Phàm làm tổn thương rất nhiều. Mẹ cũng rất bực. Nhưng làm khổ chính mình vì điều này có đáng không? Mấy hôm trước mẹ nhìn thấy nó với vợ nó tay trong tay đi dạo phố, nhìn có vẻ rất hạnh phúc. Đúng là không có thiên lí! Chúng ta nhất định phải sống đàng hoàng hơn nó mới được. Xướng Xướng, đừng để mất Ninh Trí, bây giờ cũng không cần kết hôn vội, cứ từ từ rồi sẽ ổn, được không?"
Thư Sướng gắng gượng nở một nụ cười, "Mẹ, con đang mệt lắm, con lên ngủ trước đây".
Cô cúi đầu, không dám nhìn ánh mắt chờ mong của Vu Phân, vội vã lên tầng như chạy trốn. Vừa đóng cửa lại cô đã vội vàng khóa trái cửa, cởi áo khoác, xé vỏ bọc ra lấy que thử thai đi vào phòng vệ sinh.
Trái tim cô căng thẳng như sắp nhảy ra khỏi cổ họng. Cô nhắm mắt lại, từ từ hé mắt ra thấp thỏm nhìn que thử. Máu trong người như chảy ngược, tay chân lạnh buốt.
Cô đã từng bị chậm vài lần, đều do tâm tình quá căng thẳng trước các cuộc thi.
Mà dạ dày cô cũng không tốt lắm, khi quá đói mà ăn cay vào cũng có lúc nôn mửa.
Trong lòng cô vẫn còn hy vọng xa vời, hi vọng lần này cũng là vì quá căng thẳng, vì thức ăn Thâm Quyến không hợp khẩu vị.
Tại sao lúc này lại có thai? Cô nhớ Bùi Địch Văn vẫn phòng tránh rất chu đáo, chỉ thỉnh thoảng sáng sớm cuối tuần không phải đi làm, hai người nằm ngủ nướng trên giường nên khó tránh khỏi mất khống chế.
Cô lại nhìn kỹ que thử thai, vạch đối chiếu rất rõ nhưng vạch kết quả rất mờ. Có lẽ không phải có thai, cô thầm trấn an chính mình.
Cả đêm tinh thần không yên, sáng hô